Tuyển Tập 20+ Bài Thơ Lớp 12 Hay Nhất, Tổng Hợp Các Tác Phẩm Đầy Đủ Trong Sách Giáo Khoa Học Kì 1, HK2.
NỘI DUNG CHÍNH
Các Tác Phẩm Thơ Lớp 12 Trong Sách Giáo Khoa
Trong sách giáo khoa Ngữ Văn lớp 12, có nhiều bài thơ nổi tiếng và quan trọng. Dưới đây là một số bài thơ tiêu biểu:
Tây Tiến – Quang Dũng: Bài thơ này miêu tả vẻ đẹp hùng vĩ và lãng mạn của thiên nhiên Tây Bắc, cùng với hình ảnh người lính Tây Tiến dũng cảm và lạc quan.
Việt Bắc – Tố Hữu: Tác phẩm này là lời tâm tình của người cán bộ kháng chiến với Việt Bắc, nơi đã gắn bó và nuôi dưỡng họ trong những năm tháng chiến đấu.
Đất Nước – Nguyễn Khoa Điềm: Bài thơ này thể hiện tình yêu quê hương đất nước qua những hình ảnh giản dị và gần gũi.
Đò Lèn – Nguyễn Duy: Tác phẩm này là những hồi ức về tuổi thơ và những kỷ niệm đẹp đẽ bên dòng sông quê hương.
Tiếng Hát Con Tàu – Chế Lan Viên: Bài thơ này thể hiện khát vọng lên đường và tình yêu quê hương đất nước của tác giả.
Đàn Ghi-ta của Lorca – Thanh Thảo: Bài thơ này là lời tri ân và tưởng nhớ đến nhà thơ, nhạc sĩ Lorca, người đã hy sinh vì nghệ thuật và tự do.
Những bài thơ này không chỉ giúp học sinh hiểu thêm về văn học Việt Nam mà còn truyền tải những giá trị nhân văn sâu sắc.
Tây Bắc ư? Có riêng gì Tây Bắc Khi lòng ta đã hoá những con tàu Khi Tổ quốc bốn bề lên tiếng hát Tâm hồn ta là Tây Bắc, chứ còn đâu
Con tàu này lên Tây Bắc, anh đi chăng? Bạn bè đi xa, anh giữ trời Hà Nội Anh có nghe gió ngàn đang rú gọi Ngoài cửa ô? Tàu đói những vành trăng
Đất nước mênh mông, đời anh nhỏ hẹp Tàu gọi anh đi, sao chửa ra đi? Chẳng có thơ đâu giữa lòng đóng khép Tâm hồn anh chờ gặp anh trên kia
Trên Tây Bắc! Ôi mười năm Tây Bắc Xứ thiêng liêng rừng núi đã anh hùng Nơi máu rỏ tâm hồn ta thấm đất Nay rạt rào đã chín trái đầu xuân
Ơi kháng chiến! Mười năm qua như ngọn lửa Nghìn năm sau, còn đủ sức soi đường Con đã đi nhưng con cần vượt nữa Cho con về gặp lại mẹ yêu thương
Con gặp lại nhân dân như nai về suối cũ Cỏ đón giêng hai, chim én gặp mùa Như đứa trẻ thơ đói lòng gặp sữa Chiếc nôi ngừng bỗng gặp cánh tay đưa
Con nhớ anh con, người anh du kích Chiếc áo nâu anh mặc đêm công đồn Chiếc áo nâu suốt một đời vá rách Đêm cuối cùng anh cởi lại cho con
Con nhớ em con, thằng em liên lạc Rừng thưa em băng, rừng rậm em chờ Sáng bản Na, chiều em qua bản Bắc Mười năm tròn! Chưa mất một phong thư
Con nhớ mế! Lửa hồng soi tóc bạc Năm con đau, mế thức một mùa dài Con với mế không phải hòn máu cắt Nhưng trọn đời con nhớ mãi ơn nuôi
Nhớ bản sương giăng, nhớ đèo mây phủ Nơi nào qua, lòng lại chẳng yêu thương? Khi ta ở, chi là nơi đất ở Khi ta đi, đất đã hoá tâm hồn!
Anh bỗng nhớ em như đông về nhớ rét Tình yêu ta như cánh kiến hoa vàng Như xuân đến chim rừng lông trở biếc Tình yêu làm đất lạ hoá quê hương
Anh nắm tay em cuối mùa chiến dịch Vắt xôi nuôi quân em giấu giữa rừng Đất Tây Bắc tháng ngày không có lịch Bữa xôi đầu còn toả nhớ mùi hương
Đất nước gọi ta hay lòng ta gọi? Tình em đang mong, tình mẹ đang chờ Tàu hãy vỗ giùm ta đôi cánh vội Mắt ta thèm mái ngói đỏ trăm ga
Mắt ta nhớ mặt người, tai ta nhớ tiếng Mùa nhân dân giăng lúa chín rì rào Rẽ người mà đi, vịn tay mà đến Mặt đất nồng nhựa nóng của cần lao
Nhựa nóng mười năm nhân dân máu đổ Tây Bắc ơi, ngươi là mẹ của hồn thơ Mười năm chiến tranh, vàng ta đau trong lửa Nay trở về, ta lấy lại vàng ta
Lấy cả những cơn mơ! Ai bảo con tàu không mộng tưởng? Mỗi đêm khuya không uống một vầng trăng Lòng ta cũng như tàu, ta cũng uống Mặt hồng em trong suối lớn mùa xuân
Mình về mình có nhớ ta? Mười lăm năm ấy thiết tha mặn nồng. Mình về mình có nhớ không? Nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn.
– Tiếng ai tha thiết bên cồn Bâng khuâng trong dạ, bồn chồn bước đi Áo chàm đưa buổi phân ly Cầm tay nhau biết nói gì hôm nay…
– Mình đi, có nhớ những ngày Mưa nguồn suối lũ, những mây cùng mù? Mình về, có nhớ chiến khu Miếng cơm chấm muối, mối thù nặng vai? Mình về, rừng núi nhớ ai Trám bùi để rụng, măng mai để già Mình đi, có nhớ những nhà Hắt hiu lau xám, đậm đà lòng son Mình về, còn nhớ núi non Nhớ khi kháng Nhật, thuở còn Việt Minh Mình đi, mình có nhớ mình Tân Trào, Hồng Thái, mái đình cây đa?
– Ta với mình, mình với ta Lòng ta sau trước mặn mà đinh ninh Mình đi, mình lại nhớ mình Nguồn bao nhiêu nước nghĩa tình bấy nhiêu… Nhớ gì như nhớ người yêu Trăng lên đầu núi, nắng chiều lưng nương Nhớ từng bản khói cùng sương Sớm khuya bếp lửa người thương đi về. Nhớ từng rừng nứa bờ tre Ngòi Thia sông Ðáy, suối Lê vơi đầy Ta đi, ta nhớ những ngày Mình đây ta đó, đắng cay ngọt bùi…
Thương nhau, chia củ sắn lùi Bát cơm sẻ nửa, chăn sui đắp cùng Nhớ người mẹ nắng cháy lưng Ðịu con lên rẫy bẻ từng bắp ngô Nhớ sao lớp học i tờ Ðồng khuya đuốc sáng những giờ liên hoan Nhớ sao ngày tháng cơ quan Gian nan đời vẫn ca vang núi đèo. Nhớ sao tiếng mõ rừng chiều Chày đêm nện cối đều đều suối xa…
Ta về, mình có nhớ ta Ta về ta nhớ những hoa cùng người Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi Ðèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng. Ngày xuân mơ nở trắng rừng Nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang Ve kêu rừng phách đổ vàng Nhớ cô em gái hái măng một mình Rừng thu trăng rọi hòa bình Nhớ ai tiếng hát ân tình thủy chung.
Nhớ khi giặc đến giặc lùng Rừng cây núi đá ta cùng đánh Tây Núi giăng thành luỹ sắt dày Rừng che bộ đội rừng vây quân thù Mênh mông bốn mặt sương mù Ðất trời ta cả chiến khu một lòng.
Ai về ai có nhớ không? Ta về ta nhớ Phủ Thông, đèo Giàng Nhớ sông Lô, nhớ phố Ràng Nhớ từ Cao-Lạng nhớ sang Nhị Hà… Những đường Việt Bắc của ta Ðêm đêm rầm rập như là đất rung Quân đi điệp điệp trùng trùng Ánh sao đầu súng bạn cùng mũ nan Dân công đỏ đuốc từng đoàn Bước chân nát đá, muôn tàn lửa bay. Nghìn đêm thăm thẳm sương dày Ðèn pha bật sáng như ngày mai lên. Tin vui chiến thắng trăm miền Hòa Bình, Tây Bắc, Ðiện Biên vui về Vui từ Ðồng Tháp, An Khê Vui lên Việt Bắc, đèo De, núi Hồng.
Ai về ai có nhớ không? Ngọn cờ đỏ thắm gió lồng cửa hang. Nắng trưa rực rỡ sao vàng Trung ương, Chính phủ luận bàn việc công Ðiều quân chiến dịch thu đông Nông thôn phát động, giao thông mở đường Giữ đê, phòng hạn, thu lương Gửi dao miền ngược, thêm trường các khu…
Ở đâu u ám quân thù Nhìn lên Việt Bắc: Cụ Hồ sáng soi Ở đâu đau đớn giống nòi Trông về Việt Bắc mà nuôi chí bền. Mười lăm năm ấy ai quên Quê hương cách mạng dựng nên Cộng hòa Mình về mình lại nhớ ta Mái đình Hồng Thái cây đa Tân Trào.
– Nước trôi nước có về nguồn Mây đi mây có cùng non trở về? Mình về, ta gửi về quê Thuyền nâu trâu mộng với bè nứa mai Nâu này nhuộm áo không phai Cho lòng thêm đậm cho ai nhớ mình Trâu về, xanh lại Thái Bình Nứa mai gài chặt mối tình ngược xuôi.
– Nước trôi, lòng suối chẳng trôi Mây đi mây vẫn nhớ hồi về non Ðá mòn nhưng dạ chẳng mòn Chàm nâu thêm đậm, phấn son chẳng nhoà. Nứa mai mình gửi quê nhà Nước non đâu cũng là ta với mình Thái Bình đồng lại tươi xanh Phên nhà lại ấm, mái đình lại vui…
– Mình về thành thị xa xôi Nhà cao, còn thấy núi đồi nữa chăng? Phố đông, còn nhớ bản làng Sáng đèn, còn nhớ mảnh trăng giữa rừng? Mình đi, ta hỏi thăm chừng Bao giờ Việt Bắc tưng bừng thêm vui?
– Ðường về, đây đó gần thôi! Hôm nay rời bản về nơi thị thành Nhà cao chẳng khuất non xanh Phố đông, càng giục chân nhanh bước đường. Ngày mai về lại thôn hương Rừng xưa núi cũ yêu thương lại về Ngày mai rộn rã sơn khê Ngược xuôi tàu chạy, bốn bề lưới giăng. Than Phấn Mễ, thiếc Cao Bằng Phố phường như nấm như măng giữa trời
Mái trường ngói mới đỏ tươi. Chợ vui trăm nẻo về khơi luồng hàng Muối Thái Bình ngược Hà Giang Cày bừa Ðông Xuất, mía đường tỉnh Thanh Ai về mua vại Hương Canh Ai lên mình gửi cho anh với nàng Chiếu Nga Sơn, gạch Bát Tràng Vải tơ Nam Ðịnh, lụa hàng Hà Ðông Áo em thêu chỉ biếc hồng Mùa xuân ngày hội lùng tùng thêm tươi Còn non, còn nước, còn trời Bác Hồ thêm khoẻ, cuộc đời càng vui!
– Mình về với Bác đường xuôi Thưa giùm Việt Bắc không nguôi nhớ Người Nhớ ông Cụ mắt sáng ngời Áo nâu túi vải đẹp tươi lạ thường! Nhớ Người những sáng tinh sương Ung dung yên ngựa trên đường suối reo Nhớ chân Người bước lên đèo Người đi rừng núi trông theo bóng Người…
– Lòng ta ơn Ðảng đời đời Ngược xuôi đôi mặt một lời song song. Ngàn năm xưa nước non Hồng Còn đây ơn Ðảng nối dòng dài lâu Ngàn năm non nước mai sau Ðời đời ơn Ðảng càng sâu càng nồng.
Cầm tay nhau hát vui chung Hôm sau mình nhé, hát cùng Thủ đô.
Khi ta lớn lên Đất Nước đã có rồi Đất Nước có trong những cái “ngày xửa ngày xưa…” mẹ thường hay kể Đất Nước bắt đầu với miếng trầu bây giờ bà ăn Đất Nước lớn lên khi dân mình biết tròng tre mà đánh giặc Tóc mẹ thì bới sau đầu Cha mẹ thương nhau bằng gừng cay muối mặn Cái kèo, cái cột thành tên Hạt gạo phải một nắng hai sương xay, giã, giần, sàng Đất Nước có từ ngày đó…
Đất là nơi anh đến trường Nước là nơi em tắm Đất Nước là nơi ta hò hẹn Đất Nước là nơi em đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ thầm Đất là nơi “con chim phượng hoàng bay về hòn núi bạc” Nước là nơi “con cá ngư ông móng nước biển khơi” Thời gian đằng đẵng Không gian mệnh mông Đất Nước là nơi dân mình đoàn tụ
Đất là nơi Chim về Nước là nơi Rồng ở Lạc Long Quân và Âu Cơ Đẻ ra đồng bào ta trong bọc trứng Những ai đã khuất Những ai bây giờ Yêu nhau và sinh con đẻ cái Gánh vác phần người đi trước để lại Dặn dò con cháu chuyện mai sau Hằng năm ăn đâu làm đâu Cũng biết cúi đầu nhớ ngày giỗ Tổ
Trong anh và em hôm nay Đều có một phần Đất Nước Khi hai đứa cầm tay Đất Nước trong chúng mình hài hoà nồng thắm Khi chúng ta cầm tay mọi người Đất nước vẹn tròn, to lớn Mai này con ta lớn lên Con sẽ mang đất nước đi xa Đến những tháng ngày mơ mộng Em ơi em Đất Nước là máu xương của mình Phải biết gắn bó san sẻ Phải biết hoá thân cho dáng hình xứ sở Làm nên Đất Nước muôn đời…
Những người vợ nhớ chồng còn góp cho Đất Nước những núi Vọng Phu Cặp vợ chồng yêu nhau góp nên hòn Trống Mái Gót ngựa của Thánh Gióng đi qua còn trăm ao đầm để lại Chín mươi chín con voi góp mình dựng Đất tổ Hùng Vương Những con rồng nằm im góp dòng sông xanh thẳm Người học trò nghèo giúp cho Đất Nước mình núi Bút, non Nghiên. Con cóc, con gà quê hương cùng góp cho Hạ Long thành thắng cảnh Những người dân nào đã góp tên Ông Đốc, Ông Trang, Bà Đen, Bà Điểm Và ở đâu trên khắp ruộng đồng gò bãi Chẳng mang một dáng hình, một ao ước, một lối sống ông cha Ôi Đất Nước sau bốn ngàn năm đi đâu ta cũng thấy Những cuộc đời đã hoá núi sông ta…
Em ơi em Hãy nhìn rất xa Vào bốn ngàn năm Đất Nước Năm tháng nào cũng người người lớp lớp Con gái, con trai bằng tuổi chúng ta Cần cù làm lụng Khi có giặc người con trai ra trận Người con gái trở về nuôi cái cùng con Ngày giặc đến nhà thì đàn bà cũng đánh Nhiều người đã trở thành anh hùng Nhiều anh hùng cả anh và em đều nhớ
Những em biết không Có biết bao người con gái, con trai Trong bốn ngàn lớp người giống ta lứa tuổi Họ đã sống và chết Giản dị và bình tâm Không ai nhớ mặt đặt tên Nhưng họ đã làm ra Đất Nước Họ giữ và truyền cho ta hạt lúa ta trồng Họ truyền lửa cho mỗi nhà, từ hòn than qua con cúi Họ truyền giọng điệu mình cho con tập nói Họ gánh theo tên xã, tên làng trong mỗi chuyến di dân Họ đắp đập be bờ cho người sau trông cây hái trái Có ngoại xâm thì chống ngoại xâm Có nội thù thì vùng lên đánh bại
Để Đất Nước này là Đất Nước Nhân dân Đất Nước của Nhân dân, Đất Nước của ca dao thần thoại Dạy anh biết “yêu em từ thuở trong nôi” Biết quý công cầm vàng những ngày lặn lội Biết trồng tre đợi ngày thành gậy Đi trả thù mà không sợ dài lâu Ôi những dòng sông bắt nước từ đâu Mà khi về Đất Nước mình thì bắt lên câu hát Người đến hát khi chèo đò, kéo thuyền vượt thác Gợi trăm màu trên trăm dáng sông xuôi
Bác Ơi Tác giả: Tố Hữu
Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa… Chiều nay con chạy về thăm Bác Ướt lạnh vườn cau, mấy gốc dừa!
Con lại lần theo lối sỏi quen Đến bên thang gác, đứng nhìn lên Chuông ôi chuông nhỏ còn reo nữa? Phòng lặng, rèm buông, tắt ánh đèn!
Bác đã đi rồi sao, Bác ơi! Mùa thu đang đẹp, nắng xanh trời Miền Nam đang thắng, mơ ngày hội Rước Bác vào thăm, thấy Bác cười!
Trái bưởi kia vàng ngọt với ai Thơm cho ai nữa, hỡi hoa nhài! Còn đâu bóng Bác đi hôm sớm Quanh mặt hồ in mây trắng bay…
Ôi, phải chi lòng được thảnh thơi Năm canh bớt nặng nỗi thương đời Bác ơi, tim Bác mênh mông thế Ôm cả non sông, mọi kiếp người.
Bác chẳng buồn đâu, Bác chỉ đau Nỗi đau dân nước, nỗi năm châu Chỉ lo muôn mối như lòng mẹ Cho hôm nay và cho mai sau…
Bác sống như trời đất của ta Yêu từng ngọn lúa, mỗi cành hoa Tự do cho mỗi đời nô lệ Sữa để em thơ, lụa tặng già
Bác nhớ miền Nam, nỗi nhớ nhà Miền Nam mong Bác, nỗi mong cha Bác nghe từng bước trên tiền tuyến Lắng mỗi tin mừng tiếng súng xa.
Bác vui như ánh buổi bình minh Vui mỗi mầm non, trái chín cành Vui tiếng ca chung hoà bốn biển Nâng niu tất cả chỉ quên mình.
Bác để tình thương cho chúng con Một đời thanh bạch, chẳng vàng son Mong manh áo vải hồn muôn trượng Hơn tượng đồng phơi những lối mòn.
Ôi Bác Hồ ơi, những xế chiều Nghìn thu nhớ Bác biết bao nhiêu? Ra đi, Bác dặn: “Còn non nước…” Nghĩa nặng, lòng không dám khóc nhiều
Bác đã lên đường theo tổ tiên Mác – Lênin, thế giới Người hiền Ánh hào quang đỏ thêm sông núi Dắt chúng con cùng nhau tiến lên!
Nhớ đôi dép cũ nặng công ơn Yêu Bác, lòng ta trong sáng hơn Xin nguyện cùng Người vươn tới mãi Vững như muôn ngọn dải Trường Sơn.
Nhất định đừng bỏ qua trọn bộ Các Bài Thơ Lớp 12 Sách Giáo Khoa.
Đò Lèn Tác giả: Nguyễn Duy
Thuở nhỏ tôi ra cống Na câu cá níu váy bà đi chợ Bình Lâm bắt chim sẻ ở vành tai tượng Phật và đôi khi ăn trộm nhãn chùa Trần
Thuở nhỏ tôi lên chơi đền Cây Thị chân đất đi đêm xem lễ đền Sòng mùi huệ trắng quyện khói trầm thơm lắm điệu hát văn lảo đảo bóng cô đồng
Tôi đâu biết bà tôi cơ cực thế bà mò cua xúc tép ở đồng Quan bà đi gánh chè xanh Ba Trại Quán Cháo, Đồng Giao thập thững những đêm hàn
Tôi trong suốt giữa hai bờ hư – thực giữa bà tôi và tiên phật, thánh thần cái năm đói củ dong riềng luộc sượng cứ nghe thơm mùi huệ trắng hương trầm
Bom Mỹ dội, nhà bà tôi bay mất đền Sòng bay, bay tuốt cả chùa chiền thánh với Phật rủ nhau đi đâu hết bà tôi đi bán trứng ở ga Lèn
Tôi đi lính, lâu không về quê ngoại dòng sông xưa vẫn bên lở bên bồi khi tôi biết thương bà thì đã muộn bà chỉ còn là một nấm cỏ thôi!
Tặng bà Hậu Cẩm Tác giả: Nguyễn Khuyến
Nghĩ xem đẹp nhất ở làng Và, Tiếc gọi rằng già cũng chửa già Làn sóng liếc ngang đôi mắt phượng Tóc mây rủ xuống một đuôi gà. Nói năng duyên dáng coi như thể… Đi đứng khoan thai thế cũng là… Nghe nói muốn thôi, thôi chửa được, Được làm dơ dở đã thôi a?
Ba mươi năm đời ta có Đảng Tác giả: Tố Hữu
Một ngày nhớ bao ngày xưa ấy Ba mươi năm, biết mấy buồn vui! Đắng cay nay mới ngọt bùi Đường đi muôn dặm, đã ngời mai sau… Ngọn cờ đỏ trên đầu phấp phới Bác Hồ đưa ta tới trời xa Ba mươi năm bước đường qua Đời ta có Bác xông pha dẫn đường Người đi trước, nghìn sương muôn tuyết Dắt dìu dân, nước Việt Nam ta Bạc phơ mái tóc người Cha Ba mươi năm Đảng nở hoa tặng Người.
Mai sau em về Tác giả: Bùi Giáng
Em về mấy thế kỷ sau Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không Ta đi còn gửi đôi giòng Lá rơi có dội ở trong sương mù?
Những thương nhớ lạnh bao giờ Đường thu chia ngả chân trời rộng thênh Đây phồn hoa của thị thành Đây hồn thuỷ thảo khóc tình ngửa ngang Càn khôn xưa của riêng chàng Xưa đài vũ trụ thiếp mang riêng mình Bây giờ đón bước em xinh Sầu đau nhan sắc bất bình ra sao
Tham khảo thêm chùm 🔻Thơ Về Học Tập🔻 Những Bài Thơ Hay Nhất
Các Bài Thơ Lớp 12 Học Kì 1
Xin tổng hợp cho bạn đọc thêm danh sách Các Bài Thơ Lớp 12 Học Kì 1.
Dọn Về Làng Tác giả: Nông Quốc Chấn
Mẹ! Cao – Lạng hoàn toàn giải phóng Tây bị chết bị bắt sống hàng đàn Vệ quốc quân chiếm lại các đồn Người đông như kiến, súng dày như củi.
Sáng mai về làng sửa nhà phát cỏ, Cày ruộng vườn, trồng lúa ngô khoai Mấy năm qua quên tết tháng Giêng, quên rằm tháng bảy, Chạy hết núi lại khe, cay đắng đủ mùi Nhớ một hôm mù mịt mưa rơi Cơn gió bão trên rừng cây đổ Cơn sấm sét lán sụp xuống nát cửa Ðường đi lại vắt bám đầy chân.
Súng nổ kia! Giặc Tây lại đến lùng. Từng cái lán, nó đốt đi trơ trụi, Nó vơ hết áo quần trong túi Mẹ địu em chạy tót lên rừng Lần đi trước, mẹ vẫy gọi con sau lưng Tay dắt bà, vai đeo đẫy nải Bà loà mắt không biết lối bước đi.
Làm sao bây giờ: ta phải chống! Giặc đã bắt cha con đi, nó đánh, Cha chửi Việt gian, cha đánh lại Tây Súng nổ ngay đì đùng một loạt, Cha ngã xuống nằm lăn trên mặt đất Cha ơi: cha không biết nói rồi…
Chúng con còn thơ, ai nuôi ai dạy? Không ai chống gậy khi bà cụ qua đời! Mẹ ngồi khóc, con cúi đầu cũng khóc. Sợ Tây nghe, mẹ dỗ “nín”, con im. Lán anh em rải rác không biết nơi tìm Không ván, không người đưa cha đi cất. Mẹ tháo khăn phủ mặt cho chồng, Con cởi áo liệm thân cho bố; Mẹ con đưa cha đi nằm một chỗ Máu đầy tay, trên mặt nước tràn… Mày sẽ chết! Thằng giặc Pháp hung tàn Băm xương thịt mày, tao mới hả.
Hôm nay Cao – Bắc – Lạng cười vang Dọn láng, rời rừng, người xuống làng Người nói cỏ lay trong ruộng rậm Con cày mẹ phát, ruộng ta quang. Ðường cái kêu vang tiếng ô tô. Trong trường ríu rít tiếng cười con trẻ. Mờ mờ khói bếp bay trên mái nhà lá. Mặc gà gáy chó sủa không lo, Ngày hai bữa rau ta có muối. Ngày hai buổi không tìm củ pấu, củ nâu Có bắp xay độn gạo no lâu, Đường ngõ từ nay không cỏ rậm, Trong vườn chuối, hổ không dám đến đẻ con
Quả trên cành không lo tự chín tự rụng, Ruộng sẽ không thành nơi máu chảy từng vũng. Bộ đội đỡ phải đi thung lũng núi rừng, Ra đường xe, hát nói ung dung Từng đoàn người dắt lá cây tiến bước Súng bên vai, bao gạo buộc bên vai, Chân đi có giày không sợ nẻ Trên đầu có mũ che nắng mưa. Mặt trời lên sáng rõ rồi mẹ ạ! Con đi bộ đội, mẹ ở lại nhà, Giặc Pháp, giặc Mỹ còn giết người cướp của trên đất nước ta. Ðuổi hết nó đi, con sẽ về trông mẹ.
Than nghèo Tác giả: Nguyễn Khuyến
Chẳng khôn cũng biết một hai điều Chẳng tội gì hơn cái tội nghèo. Danh giá dường này không nhẽ bán, Nhân duyên đến thế hãy còn theo. Tấm lòng nhi nữ không là mấy, Bực chí anh hùng lúc túng tiêu. Có lẽ phong trần đâu thế mãi, Chốn này tình phụ, chốn kia yêu.
Chiều vắng Tác giả: Ngọc Liên
Ngọn gió heo may thoảng giữa đời Cho niềm tiếc nhớ mãi không vơi Tình em gửi trọn về phương ấy Nguyện ước hôm nao quyết chằng dời.
Cùng đắp xây nha giấc mộng tình Mơ vần hạnh phúc chẳng điêu linh Niềm yêu một thuở nào phai úa Chốn cũ còn đây chuyện chúng mình.
Sông Quê Hương Tác giả: Trần Hữu
Sông có khúc, lòng người sao nhỉ? Người ơi người! Bền bỉ dựng xây Ngày qua tháng lại tiếp ngày Đục bao nhiêu nữa vẫn thay đổi mà
Đêm mơ mộng trăng tà soi bóng Trong ánh trăng lồng bóng mây hồng Sông ơi! Tôi vẫn nhớ mong Quê hương in đậm tấm lòng trẻ thơ
Tôi trở lại bao giờ vẫn thế Đậm tình người không thể nào xa Một mai trở lại quê nhà Dòng sông kỷ niệm cho ta nhớ mình
Phù hợp quá nên tình càng đậm Sa mạc khô vẫn thấm tình nồng Sông người ngày đục đêm trong Sông quê tôi đậm một dòng phù sa.
Bên cạnh thơ lớp 12, Tổng hợp đầy đủ ✳️ Thơ Lục Bát Về Học Tập ✳️ tuyển tập thơ hay nhất
Các Bài Thơ Văn Học Lớp 12 Học Kì 2
Cùng thưởng thức Các Bài Thơ Văn Học Lớp 12 Học Kì 2.
Đàn ghi-ta của Lorca Tác giả: Thanh Thảo
Khi tôi chết hãy chôn tôi với cây đàn (Ph.G. Lorca)
những tiếng đàn bọt nước Tây Ban Nha áo choàng đỏ gắt li-la li-la li-la đi lang thang về miền đơn độc với vầng trăng chếnh choáng trên yên ngựa mỏi mòn
Tây Ban Nha hát nghêu ngao bỗng kinh hoàng áo choàng bê bết đỏ Lorca bị điệu về bãi bắn chàng đi như người mộng du
tiếng ghi-ta nâu bầu trời cô gái ấy tiếng ghi-ta lá xanh biết mấy tiếng ghi-ta tròn bọt nước vỡ tan tiếng ghi-ta ròng ròng máu chảy
không ai chôn cất tiếng đàn tiếng đàn như cỏ mọc hoang giọt nước mắt vầng trăng long lanh trong đáy giếng
đường chỉ tay đã đứt dòng sông rộng vô cùng Lorca bơi sang ngang trên chiếc ghi-ta màu bạc
chàng ném lá bùa cô gái di-gan vào xoáy nước chàng ném trái tim mình vào lặng yên bất chợt li-la li-la li-la…
Tự do Tác giả: Pôn Ê-luy-a
Trên những trang vở học sinh Trên bàn học trên cây xanh Trên đất cát và trên tuyết Ta viết tên em
Trên những trang đã đọc Trên những trang trắng tinh Đá, máu, giấy hay tro Ta viết tên em
Trên trang ảnh tô màu Trên vũ khí chiến binh Trên mũ viện vua chúa Ta viết tên em
Trên rừng hoang sa mạc Trên tổ chim hoa đồng Trên tiếng vang tuổi trẻ Ta viết tên em
Trên huyện diệu những đêm Trên bánh trắng hay ngày Trên những mùa cưới hỏi Ta viết tên em
Trên các mảnh trời xanh Trên ao mặt trời mốc Trên hồ trăng lung linh Ta viết tên em
Trên đồng ruộng chân trời Trên những cánh chim bay Trên máy xay bóng tối Ta viết tên em
Trên mỗi thoáng bình mình Trên mặt biển thân tàu Trên ngọn núi điên cuồng Ta viết tên em
Trên bọt nổi mây hồng Trên mồ hôi cơn giông Trên mưa dày và nhạt Ta viết tên em
Trên hình dáng long lanh Trên chuông ngân màu sắc Trên chân lý hữu hình Ta viết tên em
Trên những nẻo rộng ràng Trên đường sá thênh thang Trên quảng trường tỏa rộng Ta viết tên em
Trên ngọn đèn mới khêu Trên ngọn đèn đang tắt Trên mái nhà sum họp Ta viết tên em
Trên trái bổ đôi Gương soi và phòng ngủ Trên giường bỏ trống khôn Ta viết tên em
Trên con chó của ta háu ăn và trìu mến Trên tai nó vểnh lên Trên chân nó vụng về Ta viết tên em
Trên bục cửa nhà ta Trên các đồ quen thuộc Trên sóng ngọn lửa thiêng Ta viết tên em
Trên da thịt hiến dâng Trên trán yên bạn bè Trên bàn tay đưa nắm Ta viết tên em
Trên cửa kính ngạc nhiên Trên làn môi chú ý Vượt xa trên im lặng Ta viết tên em
Trên chỗ ẩn bị tan Trên hải đăng sụp đổ Trên tường niềm ngao ngán Ta viết tên em
Trên xa vắng không ước thèm Trên quạnh hiu trần trụi Trên bậc thềm cái chết Ta viết tên em
…Trên sức khỏe được phục hồi Trên hiểm nguy đã tan biến Trên hi vọng chẳng vấn vương Tôi viết tên em
Và bằng phép màu một tiếng Tôi bắt đầu lại cuộc đời Tôi sinh ra để biết em Để gọi tên em
Thú quê Tác giả: Nguyễn Khuyến
Mấy năm làm ruộng vẫn chân thua, Chiêm mất đằng chiêm, mùa mất mùa. Phần thuế quan Tây, phần trả nợ, Nửa công đứa ở, nửa thuê bò. Sớm trưa dưa muối cho qua bữa, Chợ búa trầu chè chẳng dám mua. Cần kiệm thế mà không khá nhỉ, Bao giờ cho biết khỏi đường lo?
Hỏi mẹ Tác giả: Châu Sương
Con nghe mẹ kể chuyện trầu cau Hỏi mẹ làm dâu có tủi sầu Vất vả gia đình cơn bĩ cực Nhiêu khê, đời sống buổi cơ cầu Bữa cơm lưng bát chan cay đắng Mảnh áo sờn vai nhuộm khổ đau Biết lấy chi đền ơn dưỡng dục Mẹ ơi! Con mẹ khác gì đâu
Ngoài thơ trong sách giáo khoa lớp 12, gửi đến bạn đọc những bài 💌 Thơ Về Lòng Yêu Nước 💌 hay nhất
Những tác phẩm thơ lớp 12 tự sáng tác
Chần chừ gì nữa mà không xem ngay những tác phẩm thơ lớp 12 tự sáng tác mới:
Hạnh Phúc Đơn Sơ Tác giả: Lê Văn Bình
Nhà người xe máy, xe ga Chỉ cần dẫm số gần xa biết liền Bởi vì họ có lắm tiền Gia đình khá giả hiển nhiên bình thường.
Nhà mình dãi nắng dầm sương Có con xe đạp khắp đường đi theo Dẫu rằng vật chất tuy nghèo Đi đâu mình cũng cùng đèo bên nhau
Hai con phía trước, vợ sau Còn tôi ngồi giữa đạp đau cả đùi Thế nhung chồng vợ vẫn vui Cám ơn xe đạp tiến lùi cạnh bên.
Sau này cuộc sống đi lên Nghĩ về quá khứ nào quên xe này Chỉ cần sánh bước chung tay Nghèo nhưng mình vẫn tràn đầy tình thương.
Dòng Sông Mùa Thu Tác giả: Chưa rõ
Tôi đã lớn cũng từ căn bếp Để giờ đây ngồi xếp vần thơ Đi xa vẫn mãi ngóng chờ Nơi tôi hằng ủ giấc mơ đời mình Tôi biết rõ gia đình nghèo khó Bởi quê nghèo chỉ có ruộng thôi Quanh năm lưng bán cho trời Mặt kia cúi đất cả đời chẳng hơn Từ cuộc sống tôi hờn cái khổ Cố đi lên bằng nổ lực thân Tuổi thơ vốn đã chuyên cần Dù cho vất vả chẳng than một lời Nhìn rạng rỡ nụ cười ai biết Tôi trải qua mải miết gió sương Những hôm thức trắng đêm trường Mắt nâu trũng lại má hường kém xinh Nhưng ngẫm lại đời mình là sướng Bởi so bì số hưởng hơn ai Ngoài kia nhiều lắm cảnh dài Cơm ăn chưa đủ ngày mai thế nào.
Chiếc áo dài Việt Nam Tác giả: Đinh Vũ Ngọc
Chiếc áo quê hương dáng thướt tha Non sông gấm vóc mở đôi tà Tà bên Đông Hải lung linh sóng Tà phía Trường Sơn rực rỡ hoa Vạt rộng nam phần chao cánh gió Vòng eo trung bộ thắt lưng ngà Nhịp tim Hà Nội nhô gò ngực Hương lúa ba miền thơm thịt da
Mồ Côi Tội Lắm Ai Ơi Tác giả: Hoàng Mai
Thương thân trẻ bơ vơ côi cút Không nhà ai chăm chút chiều đông Tay ôm em bế ngửa lòng Giữa dòng đời mới tuôn dòng lệ châu
Thân côi cút ban đầu khổ lắm Mẹ rời xa cha cũng hẩm hiu Nuôi em năm tháng chắt chiu Chung tay nhờ cậy sớm chiều người xa
Thương em nhớ cha nhòa ướt gối Nương nhờ người sớm tối rau tương Mai sau em lớn đến trường Nhớ ơn bá tánh nhịn nhường cái ăn
Chiều buông xuống một thân lê bước Khói hương tàn lướt thướt mưa giông Cha ơi có thấu nỗi lòng Hồn thiêng ấp ủ đêm đông không nhà
Mẹ chăn nệm ấm phương xa Có thương con trẻ bôn ba dòng đời?
Đây Mùa Xuân Tới Tác giả: chưa rõ
Đã hết ngày đông, nắng đẹp trời Trong vườn bướm lượn với hoa tươi Trên giàn thiên lý oanh đùa cợt Dưới gốc mai già sáo ỷ ơi !
Thánh thiện đàn ngâm hòa điệu hát Hồn nhiên gió thổi vọng môi cười Tình xuân ấm áp như hơi thở Nếu phải xa lòng nhớ chẳng vơi !
Ngay sau đây Thohay.vn xin chia sẻ đến bạn đọc Tuyển Tập Thơ Văn Lớp 12 Đầy Đủ.
Những Sợi Tơ Lòng Tác giả: Chế Lan Viên
Tôi không muốn đất trời xoay chuyển nữa Với tháng ngày biền biệt đuổi nhau trôi Xuân đừng về ! Hè đừng gieo ánh lửa ! Thu thôi sang ! Đông thôi lại não lòng tôi !
Quả đất chuyển đây lòng tôi rung động Nỗi sầu tư nhuần thấm cõi Hư Vô ! Tháng ngày qua, gạch Chàm đua nhau rụng Tháp Chàm đua nhau đổ dưới trăng mờ !
Lửa hè đến ! Nỗi căm hờn vang dậy ! Gió thu sang thấu lạnh cả hồn thơ ! Chiều đông tàn, như mai xuân lộng lẫy Chỉ nói thêm sầu khổ với ưu tư !
Tạo hóa hỡi ! Hãy trả tôi về Chiêm Quốc ! Hãy đem tôi xa lánh cõi trần gian ! Muôn cảnh đời chỉ làm tôi chướng mắt ! Muôn vui tươi nhắc mãi vẻ điêu tàn !
Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh, Một vì sao trơ trọi cuối trời xa ! Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh Những ưu phiền, đau khổ với buồn lo .
Nơi Ấy Bình Yên! Tác giả: Khương Thuỵ Phùng
Cảnh đẹp nên thơ quá hữu tình Yên bình như một chốn Huyền linh Cây say trong nắng hoa say nước Ngọn gió ghen hờn cũng lặng thinh. Mây trắng biết điều trôi lặng lẽ Để nắng bên cây tạo bóng hình Trên bề mặt nước như gương ấy Ôm trọn bầu trời cảnh bình minh
Tây Tiến Tác giả: Quang Dũng
Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi! Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi Mường Lát hoa về trong đêm hơi
Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm Heo hút cồn mây, súng ngửi trời Ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi
Anh bạn dãi dầu không bước nữa Gục lên súng mũ bỏ quên đời! Chiều chiều oai linh thác gầm thét Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người
Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói Mai Châu mùa em thơm nếp xôi
Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa Kìa em xiêm áo tự bao giờ Khèn lên man điệu nàng e ấp Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ
Người đi Châu Mộc chiều sương ấy Có thấy hồn lau nẻo bến bờ Có nhớ dáng người trên độc mộc Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa
Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc Quân xanh màu lá dữ oai hùm Mắt trừng gửi mộng qua biên giới Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm
Rải rác biên cương mồ viễn xứ Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh Áo bào thay chiếu, anh về đất Sông Mã gầm lên khúc độc hành
Tây Tiến người đi không hẹn ước Đường lên thăm thẳm một chia phôi Ai lên Tây Tiến mùa xuân ấy Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi.
Đất Nước Tác giả: Nguyễn Đình Thi
Sáng mát trong như sáng năm xưa Gió thổi mùa thu hương cốm mới Tôi nhớ những ngày thu đã xa Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội Những phố dài xao xác hơi may Người ra đi đầu không ngoảnh lại Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy.
Mùa thu nay khác rồi Tôi đứng vui nghe giữa núi đồi Gió thổi rừng tre phấp phới Trời thu thay áo mới Trong biếc nói cười thiết tha! Trời xanh đây là của chúng ta Núi rừng đây là của chúng ta Những cánh đồng thơm mát Những ngả đường bát ngát Những dòng sông đỏ nặng phù sa
Nước chúng ta Nước những người chưa bao giờ khuất Ðêm đêm rì rầm trong tiếng đất Những buổi ngày xưa vọng nói về! Ôi những cánh đồng quê chảy máu Dây thép gai đâm nát trời chiều Những đêm dài hành quân nung nấu Bỗng bồn chồn nhớ mắt người yêu. Từ những năm đau thương chiến đấu Ðã ngời lên nét mặt quê hương Từ gốc lúa bờ tre hồn hậu Ðã bật lên những tiếng căm hờn
Bát cơm chan đầy nước mắt Bay còn giằng khỏi miệng ta Thằng giặc Tây, thằng chúa đất Ðứa đè cổ, đứa lột da…
Xiềng xích chúng bay không khoá được Trời đầy chim và đất đầy hoa Súng đạn chúng bay không bắn được Lòng dân ta yêu nước thương nhà!
Khói nhà máy cuộn trong sương núi Kèn gọi quân văng vẳng cánh đồng Ôm đất nước những người áo vải Ðã đứng lên thành những anh hùng.
Ngày nắng đốt theo đêm mưa dội Mỗi bước đường mỗi bước hy sinh Trán cháy rực nghĩ trời đất mới Lòng ta bát ngát ánh bình minh.
Súng nổ rung trời giận dữ Người lên như nước vỡ bờ Nước Việt Nam từ máu lửa Rũ bùn đứng dậy sáng loà.
Có thể các bạn sẽ yêu thích Chùm Thơ Về Lớp 12 Chọn Lọc.
Những Giọt Lệ Tác giả: Hàn Mặc Tử
Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi? Bao giờ tôi hết được yêu vì, Bao giờ mặt nhật tan thành máu Và khối lòng tôi cứng tựa si?
Họ đã xa rồi khôn níu lại, Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa… Người đi, một nửa hồn tôi mất, Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.
Tôi vẫn còn đây hay ở đâu? Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu? Sao bông phượng nở trong màu huyết, Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?
Cảm xuân Tác giả: Tản Đà
Pháo đốt vui xuân rộn phố phường Xuân về riêng cảm khách văn chương Hồng phơi loá mắt chùm hoa giấy Trắng nhuộm phơ đầu mái tóc sương Cành liễu đông tây cơn gió thổi Con tằm sống thác sợi tơ vương Xuân này biết có hơn xuân trước Hay nữa xuân tàn hạ lại sang?
Vui thế hôm nay Tố Hữu
Vui thế, hôm nay ngày mở hội Tự hào thay, trái tim Hà Nội Phải đây đường lịch sử ghé qua?
Xin dâng lên Bác một mùa hoa Cả nước, anh em đẹp một nhà Như khối hoa cương và cẩm thạch Ngàn năm quanh Bác, bản hoà ca…
Ðêm Xuân Sầu Tác giả: Chế Lan Viên
trời xuân nắng cỏ cây rên xào xạc bóng đêm hôm hoảng hốt mãi không thôi gió xuân lạnh, ngàn sau thời ca hát trăng xuân sầu, sao héo cũng thôi cười trên đồi lạnh, tháp chàm sao ủ rũ hay hận xưa muôn thuở vẫn chưa nguôi ? hay lãnh đạm, Hời không về tháp cũ hay xuân sang, Chiêm nữ chẳng vui cười bên tháp vắng, còn người thi sĩ hỡi sao không lên tiếng hát đi người ơi ? mà buồn bã âu sầu trong đêm tối người vẫn nằm há miệng đớp sao rơi ?
Tuyển Tập Thơ Tình Lớp 12 Lãng Mạn
Nếu bạn đang tìm kiếm Tuyển Tập Thơ Tình Lớp 12 Lãng Mạn thì cùng tham khảo những bài thơ sau nhé!
Mãi Mãi Tác giả: Xuân Diệu
Vâng, anh sẽ yêu em mãi mãi; Mãi mãi là trong những phút giây. Sắc hồng mãi mãi hôm nay, Hoa sim nở rộ cuồng say một đồi; Em nói nhỏ: “hỡi người yêu dấu, Hãy yêu em mãi mãi nghe anh?” Say xưa anh cũng dặn tình: “Yêu anh mãi mãi nghe! Mình yêu anh.” Hoa nửa buổi muốn thành vạn thuở, Lòng một đời tính độ ngàn năm; Sông trôi núi lở âm thầm, Đường đi vũ trụ có cầm được đâu! Nhưng ta sẽ yêu nhau mãi mãi, Mãi mãi là trong những phút giây; Lâu dài là bóng, là mây, Là môi kỳ ngộ, là tay hảo cầu. Mãi mãi ở trong câu hò hẹn, Mãi mãi trong ý nguyện bình sinh; Thời gian không phải của mình, Tình chỉ mãi mãi bằng tình tháng năm? Vâng, anh sẽ yêu em mãi mãi, Trong phút giây ân ái muôn đời. Mai kia dù có rẽ rời, Đôi ta đã mãi mãi ngồi bên nhau.
Tương Tri Tác giả: Tố Hữu
Anh không hỏi từ đâu Em lạc loài trôi tới Hỏi mà chi em hỡi Càng thêm tủi lòng nhau!
Anh đã biết rằng em Sống rày đây mai đó Trong bụi đường sương gió Bên xó chợ chân thềm.
Chiều hôm nay gió lạnh Đẩy em tới buồng anh Em ơi nghèo không bánh Anh chỉ có chút tình…
Anh nhìn em không nói Nhẹ nhẹ để bàn tay Trên đầu non tóc rối Rũ rợi xoã ngang mày.
Nhìn anh không chớp mắt Em chẳng nói năng gì Hai đứa con phiêu bạt Bữa ni thành tương tri…
Vì sao Tác giả: Xuân Diệu
Bữa trước giêng hai dưới nắng đào, Nhìn tôi cô muốn hỏi “vì sao?” Khi tôi đến kiếm trên môi đẹp Một thoáng cười yêu thoả khát khao.
Vì sao giáp mặt buổi đầu tiên, Tôi đã đày thân giữa xứ phiền, Không thể vô tình qua trước cửa, Biết rằng gặp gỡ đã vô duyên? –
Ai đem phân chất một mùi hương Hay bản cầm ca! Tôi chỉ thương, Chỉ lặng chuồi theo giòng xảm xúc Như thuyền ngư phủ lạc trong sương
Làm sao cắt nghĩa được tình yêu! Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt, Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu…
Cô hãy là nơi mấy khóm dừa Dầm chân trong nước, đứng say sưa, Để tôi là kẻ qua sa mạc Tạm lánh hè gay; – thế cũng vừa.
Rồi một ngày mai tôi sẽ đi. Vì sao, ai nỡ bỏ làm chi! Tôi khờ khạo lắm, ngu ngơ quá Chỉ biết yêu thôi, chẳng hiểu gì.
Thao Thức Tác giả: Hàn Mặc Tử
Lạnh quá ánh trăng không sáng mấy Cho nên muôn dặm ở ngoài kia Em đang mong mỏi, em đang nhớ Bứt rứt lòng em muốn trở về.
Như xa xôi quá biết làm sao? Lấy trí tương tư đo được nào? Em mới vùng vằng em thở dốc Tình thương trong dạ cứ xôn xao
Thôi em chán quá, em buồn quá Anh của em giờ cười với ai? Nói những gì đâu tức tối dạ! Em hồ nghi mãi, giận không thôi.
Lạnh quá ánh trăng không sáng mấy Cho nên chăn chiếu vẫn so le Nếu hay thương nhớ là thương nhớ Em dại gì đâu. Ngủ thiếp đi.