Bài Thơ Bụi Phấn [Chùm 25+ Bài Thơ Hay, Ý Nghĩa Nhất]

Bài Thơ Bụi Phấn ❤️️ Chùm 25+ Bài Thơ Hay, Ý Nghĩa Nhất ✅ Sưu Tầm Ngay Những Bài Thơ Hay Nhất Về Bụi Phấn Lắng Đọng, Sâu Sắc.

Những Bài Thơ Bụi Phấn Hay Nhất 

Nếu bạn đọc đang tìm kiếm những bài thơ về bụi phấn thì đừng bỏ qua bài viết hôm nay. Sau đây Thohay.vn xin chia sẻ Những Bài Thơ Bụi Phấn Hay Nhất gửi đến bạn đọc.

Bụi Phấn
Tác giả: Hồng Dương

Những tia nắng ngập tràn bên khung cửa
Bục giảng đường phấn vữa gió bay bay
Vẫn ân cần viêt dòng chữ thẳng ngay
Khắc lên bảng đêm ngày … trao kiến thưc

Qua năm tháng miệt mài tâm lao lực
Hồn say sưa háo hức với nghiệp nghề
Bụi thời gian phủ kín hết đường về
Thu sắp hết gió tê buồn run rẫy

Bụi phấn trắng rớt đầy trên trang giấy
Bụi vô tình phủ rẫy cả thời gian
Lòng vô tư theo mơ ước ngập tràn
Yêu nghề nghiệp vẫn chan hòa mãi mãi

Có cay đắng nỗi niềm trong tê tái
Có hương thơm đọng lại giữa tâm hồn
Hạt phấn vương lên giáo án đêm buồn
Rơi xuống tóc điểm luôn màu trắng bạc

Dòng đời chảy chập chùng như cách hạc
Bụi phấn buông trầm mặc tựa màn sương
Rớt rơi theo thao thức với đêm trường
Phủ kín hết sắc hương đời nghiệp giáo

Có những lúc như mây bay gió dạo
Hạt phấn gieo vai áo đến ngã sờn
Hạt vu vơ chao đảo như giận hờn
Hạt ngã xuống …những cơn mưa lạnh giá

Có những lúc hồn nhiên như hoa lá
Phấn chao nghiêng sáng tỏa cả sân đời
Bụi phấn đùa trong nắng đẹp lã lơi
Rồi đậu xuống muôn nơi trong trời biển

Nhìn hạt phấn như hồn người dâng hiến
Ươm cho đời … và biến những giấc mơ
Viết cho đời … ra những khúc tình thơ
Đây hạt phấn lững lờ trong tia nắng….

Tặng bạn chùm 👉 Thơ Cảm Ơn Thầy Cô Hay

Bụi Phấn
Tác giả: Quang Huy

Ngày xưa tóc ngắn áo buông dài
Hành lang nắng đổ mắt xa xăm
Cặp ôm trước ngực anh yêu mãi
Không dám làm quen lỡ bao năm

Mong manh áo lụa tròn vai nhỏ
Sắc trắng học trò tựa như mây
Sao mây ghét quá đùa theo gió
Gắng lòng nén lại tình vẫn đầy

Trang sách ép mau cánh hoa vàng
Nhưng chưa lần tặng vẫn âm thầm
Em qua lớp học nhìn theo dáng
Xinh mộng tuổi hồng khắc trong tâm

Gió còn tơ tưởng mây năm cũ
Trên vạn nẻo đường một bóng câu
Ngìn thương trăm nhớ không sao đủ
Bụi phấn hôm nào nay bay đâu

Bụi phấn
Tác giả: Nguyễn Quân

Bụi phấn trắng hay tóc thầy bạc trắng
Những gương mặt học trò thầy không sao nhớ hết
Con đò nào nhớ nỗi khách sang sông

Nhiều em còn nhớ thầy
Có em tìm về thăm
Cũng lắm em chưa một lần gặp lại

Phượng mỗi mùa cứ đơm  hoa kết trái
Thầy chẳng vô tình với lớp cũ trường xưa…

Lắm khi thầy tựa cửa lớp ngẩn ngơ
Như tìm lại một dáng hình xa lắc
Môi mấp máy có điều chi thầm nhắc
Phượng đỏ cứ vô tư như tuổi trẻ chúng mình

Vết mực mỗi ngày trên bàn học nhiều thêm
Bụi phấn bám dày tường vôi ấy
Chúng mình đã đi xa
Thầy mãi còn ở lại
Tóc thầy nhuộm trắng thời gian
Và phượng đỏ vô tư
Và bụi phấn vô tình…

Bên cạnh bài thơ bụi phấn, Cùng tìm hiểu chi tiết hơn về 🌼Thơ 20/11 Cho Học Sinh Tiểu Học🌼 Thơ tặng thầy cô

Các Bài Thơ Lục Bát Bụi Phấn Sâu Sắc

Cùng tham khảo thêm Các Bài Thơ Lục Bát Bụi Phấn Sâu Sắc này nhé!

Bụi Thời Gian
Tác giả: Chaunamphong

Gió sương nhuộm nửa mái đầu
Chân tơ kẽ tóc bạc màu thời gian
Lược thưa tóc rụng theo hàng
Nửa đen nửa trắng đan xen nắng vào
Bảng đen trêu cợt má đào
Để cho bụi phấn bay vào tóc em

Bài thơ dâng thầy
Tác giả: Nguyễn Lãm Thắng

Như ngàn con sóng dạt dào
Vòng tay rộng mở ngọt ngào yêu thương
Thời gian bụi phấn còn vương
Tóc thầy thêm những vui buồn tháng năm

Lòng thầy khắc một chữ tâm
Bao chuyến đò, bấy nghĩa nhân vời vời
Tình thầy cao rộng biển trời
Làm sao con viết thành lời… khó thay!

Đã bao năm, con làm thầy
Cũng đưa bao chuyến đò đầy sang sông
Nhưng sao vẫn thấy trong lòng
Chưa làm tròn những hoài mong của thầy

Vụng về câu chữ đêm nay
Dâng thầy một chút lòng này cỏn con
Gieo câu lục bát chưa tròn
Bài thơ con viết vẫn còn… dở dang.

Bóng dáng thầy xưa
Tác giả: Minh Sơn Lê

Người xưa giả áo từ quan
Đem theo chữ nghĩa về làng dạy nhân
Thảnh thơi rủ mộng công thần
Sớm hôm vui với nghĩa gần tình xa.

Không quên hai tiếng sơn hà
Thành tâm dạy dỗ người ra con người
Nhìn đời tựa cánh mây trôi
Chữ “Tâm” để lại cho đời mượn soi.

Thầy xưa chưa có một người
Để cho nhân thế tiếng cười thiên thu
Ngày nay “thầy” lắm khi mù
“nhân tâm”, “ái quốc”, “diệt”, “ngu”… chẳng tường!

“Pétrus Ký” mất tên trường
“Chu Văn An” bụi phấn vương nghẹn ngào!
Một trời rách nát hư hao
Hai Mươi – Mười Một… buồn sao là buồn!

Bên Đời Bụi Phấn
Tác giả: Thiên Ân

Trông vời , dưới góc sân trường
Thời em gieo hạt yêu thương đong đầy
Lắng nghe , lời giảng ngọt say
Một trời ý đẹp , lời hay bay về

Học trò , áo trắng mân mê
Giở trang giáo án vân vê nỗi lòng
Soạn bài thao thức đêm đông
Cánh cò cõng nắng sang sông bao giờ ?

Trông vời , đôi mắt ngây thơ
Khơi dòng cảm xúc neo bờ tháng năm
Giọng Văn nốt nhạc bổng trầm
Níu chân mùa hạ xa xăm phương trời

Ve sầu ru khúc bồi hồi
Mùa thi nhón gót ra khơi năm nào ?
Thời gian đội nón đi mau
Chuyến đò kiến thức bay vào tuổi mơ

Trông vời , bờ bến đợi chờ
Bên hoa Chiều tím thẫn thờ phút giây
Nụ cười ươm mộng tỉnh say
Vo tròn tia nắng đầu ngày giòn tan

Buông lơi , kỉ niệm chín vàng
Mon men chân ghé, mơn man tâm hồn
Sân trường hoa lá tươi non
Vỡ òa hạnh phúc đời còn tinh khôi

Trông vời , rón rén bên đời
Con ong gieo mật ngàn lời đưa hương

Tặng bạn 🌲 Thơ Chúc 20/11 🌲 ý nghĩa nhất.

Hững Hờ
Tác giả: Nguyễn Văn Thái

Hững hờ bụi phấn bạc đầu
Hoàng hôn sắp lặn, ngàn dâu ngút tầm

Hững hờ thân nhộng – xác tằm
Đũi thô để lại tháng năm nhạt nhòa

Hững hờ mê đắm hái hoa
Tìm hương sắc lạ phôi pha gối hồng

Hững hờ xa giá viển vông
Mượn danh để hão cậy bồng để chua

Hững hờ dựng gió gieo mưa
Tiếng mòn trong bụi của thừa chốn tham

Hững hờ đo đếm thiệt hơn
Quẩn quanh so áo dỗi hờn tình suông …

Xúc động với chùm 💜 Thơ Lục Bát Về Thầy Cô 💜 cực hay và ý nghĩa nhất!

Lời Bài Thơ Bụi Phấn Lắng Đọng

Tặng bạn những Lời Bài Thơ Bụi Phấn Lắng Đọng:

Bụi phấn ngày xưa
Tác giả: Phú Sĩ

Bụi phấn ngày xưa giờ phai màu nắng trải
Từng hạt lặng rơi trao kiến thức cho đời
Chắp cánh xa vời bao thế hệ ra khơi
Ươm hạt mai sau bao nỗi niềm vương mãi

Bụi phấn ngày xưa giai điệu còn đọng lại
Hoài niệm một thời xao xuyến nghĩa thầy cô
Mái trường thân thương gắn bó mỗi đời người
Hạt bụi vô hình rơi mãi dòng mực tím

Tìm lại ngày xưa một khung trời kỷ niệm
Áo trắng chẳng còn vờn trong nắng bay bay
Trường cũ ta về vẫn còn đó heo may
Xa rồi dáng thầy cô
trong những ngày nhạt nắng…

Bụi phấn rơi dài trong một chiều tĩnh lặng
Dấu chân mỏi mòn năm tháng hững hờ qua
Giáo án cuộc đời thầy gieo thuở ngày xa
Nụ hồng hôm nay cho tóc thầy thêm bạc…

Thời gian ơi! Xin hãy dừng trôi lại
Cho ta tìm về nơi bến đợi ngày xưa
Lau giọt mồ hôi người lái đò rơi xuống
Hoài mãi nhịp cầu bao hạt bụi tình thương…

Thương Em, Thời Bụi Phấn
Tác giả: Thiên Ân

Thời bụi phấn sân trường in bóng
Những con đường tuổi mộng đó đây
Tiếng chim say nắng nhành cây
Áo dài phảng phất ru mây ngập ngừng

Thời bụi phấn bê bưng dòng nhớ
Tiếng giảng bài muôn thuở anh thương
Lời hay , ý đẹp tơ vương
Âm thầm bục giảng tình nương vai mềm

Thời bụi phấn êm đềm phẳng lặng
Hoa đầu mùa trao tặng tay ngoan
Nụ hồng chớm nở mơn man
Tình xuân ấm áp mơ màng dấu yêu

Thời bụi phấn nâng niu chiều chuộng
Những chuyến đò sớm muộn sang sông
Thời gian chải tóc bên dòng
Giấc mơ bé dại ai trông ngóng chờ?

Thời bụi phấn ỡm ờ môi lạ
Ta thương em êm ả góc trời
Chuyến đò kiến thức ra khơi
Hương yêu thấp thoáng bên đời tươi non

Nhọc Nhằn Bụi Phấn
Tác giả: Trần Thản

Buổi học cuối cùng, giọng Thầy như thấp lại
Có một chút nghẹn ngào, như bụi phấn lao xao
Nhớ từ mai, sẽ không có thầy bên cạnh
Vất vả nhọc nhằn, con phải tự chăm lo.

Ba mươi mấy năm, tóc con giờ đã điểm
Nhưng bụi phấn hôm nào, còn mãi lao xao
Sớm nay con về, cây phượng già vẫn đó
Sao chẳng thấy bóng Thầy, bục giảng trống trơn.

Mơ phai bụi phấn
Tác giả: Chiêu Dương

Bụi đường lấp che bụi phấn
Hồn lê trong vũng nhân sinh
Đêm trôi tái khô ngấn lệ
Thầy chờ le lói bình minh

Mặt nát nhàu từng con nắng
Đói cơm bày đặt câu thơ
Xa xôi cái nghề cao thượng
Thầy chờ thấp thoáng cơn mơ

Mắt đỏ đời chê ngán chữ
Bán thân tâm đổi hơi đồng
Hít dè nhón qua ngày tháng
Thầy. Chờ rời rã hư không!

Nghề nhà giáo
Tác giả: Đào Quang

Có một nghề yêu bảng đen phấn trắng
Yêu trẻ thơ những trong trắng tâm hồn
Có một nghề vẫn ngày đêm thầm lặng
Đưa chuyến đò tri thức sang sông

Nghề cao quý xưa nay nghề Nhà giáo
Bán tự vi sư, nhất tự vi sư
Một kho vàng không bằng một nang chữ
Nghề trồng người chẳng cao quý lắm ư?

Dù biên giới hay non cao, hải đảo
Cõng chữ thầy quyết khai phá văn minh
Nghề nhà giáo luôn luôn trọng đạo
Cả cuộc đời hết thảy vì học sinh

Cả cuộc đời chèo lái chuyến đò ngang
Tiễn trò đi là tìm thấy vinh quang
Bụi phấn rơi mái tóc thầy bạc trắng
Hiến dâng đời lặng lẽ vẻ vang.

Viết Tặng Cô Ngày Về Hưu
Tác giả: Dương Viết Cương

Giáo án giờ xếp lại
Bục giảng mai xa rồi
Bụi phấn bay theo gió
Mình về với mình thôi

Bao chuyến đò rời bến
Bao lớp học trò đi
Ơi mái trường thương mến
Nói cùng ta câu gì?

Trống trường mùa thu tới
Thôi giục bước chân quen
Những vui buồn nghề giáo
Giờ như trăng bên thềm.

Cả một đời dạy học
Chẳng đòi hỏi gì đâu
Chỉ mong lời mình giảng
Học trò đừng quên mau

Bục Giảng Với Thời Gian
Tác giả: Thiên Ân

Bục giảng kia in dấu chân ngày tháng
Bụi phấn bay một góc nhỏ trong đời
Lời êm ái , ngọt ngào dòng lãng mạn
Sân trường nắng ấm chiếc lá vàng rơi

Bục giảng kia khơi mào nuôi mơ ước
Con thuyền kiến thức em chở về đâu ?
Đôi mắt học trò lãng quên sao được ?
Lòng yêu nghề cháy bỏng những khát khao

Bục giảng kia buông lời hay , ý đẹp
Gieo mật cho đời khoảnh khắc vô tư
Tiếng kẻng reo rơi vào chân trời hẹp
Ấm áp trái tim giấc mộng hiền từ

Bục giảng kia đôi chân non bé dại
Giáo án mở ra thế giới diệu kỳ
Kiến thức mênh mông bàn tay ngần ngại
Giọt nắng ỡm ờ thủ thỉ reo thi

Bục giảng kia chút ân tình bay bổng
Kỉ niệm trong veo khép mở đôi điều
Như cánh chim bay về khung trời rộng
Gặt hái mùa sau góp nhặt thương yêu

Có thể bạn quan tâm 🌸 Thơ 20/11 Tự Sáng Tác 🌸 hay nhất

Những Bài Thơ Bụi Phấn Đặc Sắc

Cuối cùng là Những Bài Thơ Bụi Phấn Đặc Sắc mà bạn đọc không nên bỏ qua:

Một Mai Giã Từ Bụi Phấn
Tác giả: Thiên Ân

Một mai giã từ bụi phấn
Bảng đen ngơ ngác xốn xang
Đôi mắt hồn nhiên vương vấn
Rong rêu kỉ niệm muộn màng

Một mai giã từ bụi phấn
Bục giảng thầm thì nhỏ to
Cánh cò ngủ trang giáo án
Quê hương trăm mối tơ vò

Một mai giã từ bụi phấn
Chân trời ai lấy thước đo?
Thương trao nụ hồng xinh xắn
Nhả ra mật ngọt mùa thơ

Một mai giã từ bụi phấn
Đêm sâu trống vắng chỗ ngồi
Tiếng gà rơi vào im lặng
Thời gian lặng lẽ dần trôi

Một mai giã từ bụi phấn
Biết ai còn nhớ đến ai?
Lối nhỏ vào đời lẻ , chẵn
Dư hương dăm tiếng thở dài

Một mai giã từ bụi phấn
Tương tư nét chữ chân phương
Một thời hồn nhiên trong trắng
Gió ru mây cuối thiên đường

Thời Bụi Phấn Chưa Phai
Tác giả: Thiên Ân

Em lặng lẽ hàng cây đứng gió
Mùa gọi mùa bỏ ngỏ môi cười
Bao năm gieo hạt trồng người
Nguồn vui ăm ắp dòng đời tươi xanh

Hạt bụi phấn mong manh bay vội
Bục giảng kia em đợi từng giờ!
Đâu rồi đôi mắt ngây thơ?
Gõ đầu trẻ , là giấc mơ thiệt thà

Nắng dỗi hờn thềm hoa buổi sớm
Sỏi đá reo thấp thỏm lo âu
Sân trường ríu rít chim sâu
Líu lo ca hát thả câu chuyện trò

Áo dài trắng thẫn thờ duyên đẹp
Ngày chia tay mở khép cổng trường
Hòa mình cuộc sống mộng thường
Ấy là duyên nợ về nương gót chiều!

Đời cô giáo ít nhiều tưởng tượng
Những ngôn từ bay lượn chốn nao?
Bài văn ý tứ ngọt ngào
Bên khung cửa sổ bay vào ước mơ

Em rón rén bên bờ chạm ngõ
Những con đường muôn thuở còn đây
Sân trường chiếc lá thu gầy
Vô tình xào xạc vội bay ngập trời

Tặng bạn chùm 🌲 Thơ 20/11 Tự Sáng Tác 🌲 rất đáng nhớ.

Thương về miền bụi phấn
Tác giả: Minh Sơn Lê

Tháng Mười Một… mỗi hoàng hôn
Trời se sắt lạnh nghe hồn quắt quay
Nhớ thương những tháng năm dài
Ngày qua bụi phấn vương đầy trên tay

Thương sao cái thuở làm “Thầy”
Mười ba ký gạo… với hai lít dầu!
Cơm thường bữa ít hơn rau
Vì yêu cái chữ chẳng nao núng lòng…

Đêm đêm dưới ngọn đèn chong
Nghe từng cơn bấc ngoài song đi về
Bên chồng giáo án nặng nề
Viết cho đủ để làm… nghề “giáo viên”!

Lòng xem như kẻ chèo thuyền
Đưa đàn em nhỏ qua miền cảo thơm
Không vì tính chuyện áo cơm
Mà đem chữ nghĩa vào cơn kim tiền

Tháng Mười Một… thật hồn nhiên
Thương ngày tháng cũ “giáo viên” một thời
Thầy xưa, trường cũ xa rồi
Nhớ nhau xin giữ bên đời cảo thơm…

Còn không bụi phấn?
Tác giả: Nguyễn Lãm Thắng

Sẽ có một ngày em hỏi tôi còn không bụi phấn?
có còn không phấn nhuộm tóc thời gian
ừ! em ạ! có thể là như thế!
nắng có thể xanh và nắng có thể vàng…

Rồi có lúc… và bây chừ đã có
nét bút đen viết lên bảng mi-ca
và giáo án đã mang màu điện tử
thời đại thông tin có bụi phấn bao giờ?

Và tôi biết sẽ còn nhiều câu hỏi
em hỏi tôi, tôi có thể trả lời
bút không bụi mà cuộc đời lầy bụi
tóc còn xanh mà năm tháng bạc rồi

Dẫu như thế… nhưng em ơi! bụi phấn
vẫn còn rơi trong nếp nghĩ con người
một màu trắng vẫn là tinh khiết trắng
đừng bao giờ đồng nhất phấn và vôi.

Buổi dạy cuối cùng
Tác giả: Nguyễn Thái Vận

Chưa có buổi dạy nào như buổi hôm nay
Sau bốn mươi năm thầy đứng trên bục giảng
Một cái gì hơn điều hệ trọng
Đã bao giờ nghĩ đâu, buổi dạy cuối cùng

Bao thứ quen gần một đời, bỗng hoá thiêng liêng
Chiếc bảng đen, viên phấn tròn trắng mịn
Những trang vở thơ ngây màu mực tím
Hàng gạch vuông quên lãng dưới chân

Thân thiết vô chừng những cặp mắt long lanh
Chờ đợi uống lời thầy như suối ngọt
Những ngón tay lật vội vàng trang sách
Mái đầu nghiêng theo nét chữ xiêu xiêu

Mắt thầy sững sờ. Ngày mai về hưu
Tất cả còn nguyên mà ngày mai như mất
Mất niềm vui thầy trò chung câu hát
Mất nỗi buồn có em chưa ngoan

Bụi phấn trên tay rồi sẽ chẳng còn
Không có nữa đêm chấm bài quên ngủ
Chợt day dứt ngỡ việc làm chưa đủ
Một ánh mắt chưa nghiêm, một lời nói ít thấm lòng

Giọng thầy bổng trầm nghe cứ rưng rưng
Bài văn giảng trăm lần, lại lung linh như mới
Bài học nào cũng tâm hồn thầy đọng lại
Các em lớn lên mới hiểu tận nguồn

Thầy nắm chặt bàn tay tôi bâng khuâng
Đứa học trò xưa, giờ người đồng nghiệp
Điều thiêng liêng này thầy không hề biết:
Lòng yêu nghề, truyền nguyên vẹn sang tôi!

Em Là Cô Giáo
Tác giả: Nguyễn An Đệ

Người yêu tôi có nụ cười tươi trẻ
Em hiền hòa và vui vẻ thân thương
Tóc dài bay có bụi phấn vương vương
Là cô giáo vẫn đến trường mỗi sáng.

Anh yêu em tà áo dài duyên dáng
Yêu nụ cười từ năm tháng sinh viên
Nét vô tư, giản dị chẳng ưu phiền
Có tình thân gắn liền thời thơ ấu.

Em với anh cùng quê hương yêu dấu
Chung chuyến đò cùng bến đậu ngày xưa
Chung đường quen nắng trưa rợp bóng dừa
Chung chiếc dù bao ngày mưa đi học.

Yêu bụi phấn còn vương trên mái tóc
Bài thơ đầu, tiếng em đọc ngân nga
Yêu nghề giáo sâu sắc và thiết tha
Nụ hôn đầu, yêu câu ca em hát.

Nghề của em, người đưa đò khao khát
Kiến thức chờ truyền cho các em thơ
Cô giáo ơi không biết tự bao giờ
Mong được gặp và đợi chờ cô mãi!

Cô Giáo Thân Thương
Tác giả: Thinang

Khi trời vừa rạng sáng
Thấy dáng cô trên đường
Tha thướt trong làn sương
Ôi!Cô giáo thân thương.

Ngày lại ngày lên lớp
Bao hạt bụi phấn bay
Dạy từng tiết từng bài
Từng ý đẹp lời hay.

Đêm từng đêm miệt mài
Viết từng trang giáo án
Cô trăn trở đêm dài
Vì trò nghịch hôm nay.

Gặp phong ba chẳng ngại
Cô luôn vững tay lái
Đưa em nhỏ nơi đây
Vượt qua bến sông này.

Từng lớp từng lớp qua
Đàn em đã bay xa
Khắp mọi miền Tổ quốc
Để xây dựng nước nhà.

Mặc dù đã ra trường
Lòng trò vẫn nhớ thương
Cô tận tâm vì trẻ
Vì đất nước quê hương.

Đừng bỏ lỡ 🌸 Thơ Về Thầy Hay 🌸 ý nghĩa sâu lắng

Bài Thơ Bụi Phấn Lê Văn Lộc

Sau đây là Bài Thơ Bụi Phấn Lê Văn Lộc vô cùng ý nghĩa:

Bụi Phấn
Tác giả: Lê Văn Lộc

Khi Thầy viết bảng
Bụi phấn rơi rơi.
Có hạt bụi nào
Rơi trên bục giảng
Có hạt bụi nào
Vương trên tóc Thầy

Em yêu phút giây này
Thầy em, tóc như bạc thêm
Bạc thêm vì bụi phấn
Đã cho em bài học hay

Mai sau lớn, nên người
Làm sao, có thể nào quên?
Ngày xưa Thầy dạy dỗ
Khi em tuổi còn thơ.

Bài Thơ Bụi Phấn Của Hoài Thương

Tiếp tục bài viết là Bài Thơ Bụi Phấn Của Hoài Thương lắng đọng dành cho bạn đọc:

Bụi phấn
Tác giả: Hoài Thương

Thầy con giờ đã già rồi
Mắt mờ, chân yếu, da mồi còn đâu
Phấn rơi bạc cả mái đầu
Đưa con qua những bể dâu cuộc đời
Mỗi khi bụi phấn rơi rơi
Thầy gieo mầm hạt những lời yêu thương
Cho con vững bước nẻo đường
Hành trang kiến thức, tình thương của thầy
Biết bao vất vả, đắng cay
Gạo tiền, cơm áo, vòng quay cuộc đời
Nhưng tâm thầy mãi sáng ngời
Dựng xây sự nghiệp trồng người thanh cao!
Trọn đời con mãi tự hào
Cúi đầu cung kính thương sao dáng thầy
Dẫu đời xuôi, ngược đó đây
Tim con ghi khắc lời thầy khi xưa
Khuya rồi thầy đã ngủ chưa?
Ngàn bông hoa thắm kính thưa dâng thầy
Cho con cuộc sống hôm nay
Mừng ngày Nhà giáo ơn thầy chẳng quên!

Chia sẻ với các bạn 🌹 Thơ Về Thầy Cô Giáo Tự Sáng Tác 🌹 hay nhất.

Bài Thơ Bụi Phấn Của Đoàn Vị Thượng

Có thể các bạn sẽ yêu thích Bài Thơ Bụi Phấn Của Đoàn Vị Thượng này:

Bụi phấn
Tác giả: Đoàn Vị Thượng

Như khi lăn ngón tay tròn trên chứng minh thư
Tự hào với xứ sở, đất đai mình là người công dân trung thực
Làm sao nhớ rõ viên phấn nào đã hằn dấu tay tôi lần thứ nhất
Trước các em, cho đến sáng thu này?

Viên phấn ơi, sao chỉ nhỏ và gầy
Như một ngón tay trong bàn tay tôi đấy
Nào ai nỡ đánh rơi giữa chừng hay tính toan bẻ gãy
Sợ năm ngón tay kia thôi sẽ hết hồng

Tôi cậy nhờ gởi mơ ước nằm trong
Cái màu trắng dịu dàng, nhẫn nại
Cái màu trắng sẽ mòn đi mãi
Cho các em hình dung thêm rõ nét về đời.

Sẽ chẳng còn lại gì tìm thấy ở vành môi
Cả dấu tay tôi vịn vào thuở nào tập đếm bước
Chỉ có bây giờ – Du đã vững hai chân, tôi đi trọn nghề mình bước nào không dễ vấp
Hiểu con đường đến lớp cũng cheo leo.

Đất nước trở trăn trong thiếu thốn và nghèo
Chúng tôi nhiều khi phải tự góp thêm công để các em có đủ ghế ngồi và tự sớt đồng lương cho những lần thiếu phấn
Có thể nào khác hơn? Khi tôi đưa ngón tay mình lên môi và cắn
Biết rằng viên phấn cũng đau.

Đồng nghiệp tôi mái tóc đã phai màu
Giọng nói khàn như dây đàn cũ,
Có hiểu điều ấy chăng, bụi phấn biết nghiêng mình lễ độ
Không rơi vào lồng ngực, trái tim trong.

Các em mở ra những trang sách ruộng đồng
Tôi cúi xuống gieo vào hạt chữ
Có giọt mồ hôi và cả dấu tay mình ấp ủ
Lặng thầm nói với mai sau
Mải miết đôi tay đầy bụi phấn trắng phau
Như nhà nông bốn mùa lấm láp.

Viên phấn tự mài mình chết đi để đâm chồi sự thật
Nhẹ nhàng ơi cái chết vô tư
Chúng tôi gìn giữ trái tim chân thực hằng giờ
Các em hồn nhiên mà ánh mắt long lanh soi rọi thế
Cái bục giảng không cao nhưng đã có bao người vấp té
Viên phấn của lòng mình không giữ nổi trên tay.

Buông thả đấy rồi, những ngón loay hoay
Sẽ mỏi mòn đi và rơi rụng
Như người lính không tự cầm lấy súng
Vách chiến hào đâu dễ ấm lưng.

Trong giấc mơ tôi, những viên phấn hằng đêm vạch sáng những hành trình
Bảng xanh trước các em là chân trời rộng mở
Thì bụi phấn ơi, cứ tan mình trong gió
Nơi trăm miền sẽ còn có dấu tay tôi.

Tặng bạn chùm 🌲 Thơ Về Thầy Hay 🌲 mới nhất.

Bài Thơ Bụi Phấn Xa Rồi Ý Nghĩa

Chia sẻ cho bạn đọc Bài Thơ Bụi Phấn Xa Rồi Ý Nghĩa:

Bụi phấn xa rồi
Tác giả: Thanh Trưởng Hoài Châu

Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai
Thuơng nhớ ngày xưa chất ngất hồn
Một mình thơ thẩn đi tìm lại
Một thoáng huơng xưa duới mái truờng

Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thuơng,
Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me
Bảng đen nằm nhớ nguời bạn trẻ
Bụi phấn xa rồi … Gởi chút huơng!

Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm
Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!
Cuộc đời cũng tựa như trang sách
Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!

Nuớc mắt bây giờ để nhớ ai ???
Buồn cho năm tháng hững hờ xa
Tìm đâu hình bóng còn vuơng lại ?
Tôi nhớ thầy tôi, nhớ … xót xa!

Như còn đâu đây tiếng giảng bài
Từng trang giáo án vẫn còn nguyên
Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo
Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!!

Viết một bình luận