Trong bài viết này, Thohay.vn chia sẽ những bài thơ 8 chữ lớp 9 hay nhất và hướng dẫn cho các em học sinh tập làm thơ 8 chữ với nhiều chủ đề khác nhau đơn giản nhất.
NỘI DUNG CHÍNH
Thơ 8 Chữ Là Thể Thơ Gì?
Thơ 8 chữ là thể thơ Bát Ngôn, tức là mỗi dòng trong đoạn thơ sẽ có tám chữ được ngắt nhịp một cách đa dạng. Cấu trúc của các bài thơ 8 chữ có thể được chia thành nhiều khổ, mỗi khổ có 4 dòng với những cách gieo vần chân phổ biến.
Để soạn văn làm thơ 8 chữ lớp 9 một cách dễ dàng và đúng quy luật, mời bạn đọc tham khảo những chia sẻ dưới đây.
Luật Bằng Trắc
Thường thì trong câu để có âm điệu du dương hễ chữ cuối có thanh trắc thì chữ thứ 3 trắc, chữ thứ 5 và 6 bằng; chữ cuối có thanh bằng thì chữ thứ 3 bằng, chữ thứ 5 và 6 trắc.
* Chữ cuối có thanh trắc thì chữ thứ ba là thanh trắc, thứ năm hoặc sáu là thanh bằng:
Ngắt câu chữ thứ 5 : x x T (b) B x x T Ngắt câu chữ thứ 6 : x x T x (b) B x T
* Chữ cuối có thanh bằng thì chữ thứ ba là thanh bằng, chữ thứ năm hoặc sáu là thanh trắc:
Ngắt câu chữ thứ 5 : x x B (t) T x x B Ngắt câu chữ thứ 6 : x x B x (t) T x B
Nhưng nhiều tác giả làm thơ cũng không theo quy định bằng trắc này.
Trong một câu, nên có sự cân bằng giữa số lượng các thanh bằng và thanh trắc, ví dụ Bằng /Trắc = 3/5 hay ngược lại. Thanh bằng trắc cũng nên xen kẽ đều đặn để câu thơ uyển chuyển nhịp nhàng.
Cách Ngắt Nhịp
Câu thơ 8 chữ có thể được ngắt nhịp bất kỳ, thường ngắt nhịp 3/5, 3/3/2, 3/2/3, cũng có khi 4/4, 2/2/2/2, 5/3.. Chúng ta nên thay phiên cách ngắt nhịp để bài thơ có tiết tấu hay (tiết tấu nghĩa là nhịp nhàng, do cách ngắt nhịp, đoạn dài đoạn ngắn mà thành)
Ta rắp nâng lời chào/ ngày mới mẻ, Vì Đông,/ Thu,/ hay Hạ/ cũng như Xuân; Cũng có tình riêng/ với lòng thi sĩ. Ta vui ca/ trông ngày tháng xoay vần. (Khúc ca hoài xuân – Thế Lữ)
Cách Gieo Vần
Hiện nay có 3 cách gieo vần thường được sử dụng trong thể thơ 8 chữ đó là: vần ôm, vần chéo và vần tiếp
Gieo vần ôm: Chữ cuối câu 1 vần với chữ cuối câu 4, cuối câu 2 vần với cuối câu 3.
Gieo vần chéo: Chữ cuối câu 1 vần với cuối câu 3, và/hoặc chữ cuối câu 2 vần với cuối câu 4.
Gieo vần tiếp: Chữ cuối câu 1 vần câu 2, câu 3 vần câu 4, hoặc là câu 2 vần câu 3, câu 4 vần câu 5
Chú ý:
Bằng vần với bằng, trắc vần với trắc. Bằng không bao giờ vần với trắc. Ví dụ: mời không vần với mới.
Nếu làm thơ nhiều đoạn, chữ cuối câu 4 của đoạn trước luôn vần với chữ cuối câu 1 của đoạn sau.
Gửi đến bạn tập làm 👉 Thơ 8 Chữ 👉về nhiều chủ đề hay nhất
Luật Thơ Tám Chữ
Thơ 8 chữ là một thể thơ khá phổ biết và làm thơ 8 chữ cũng dễ dàng hơn những thể thơ khác rất nhiều vì không bị luật thơ gò bó như những thể loại khác. Luật thơ 8 chữ được chia sẻ cụ thể như sau:
A. Bảng luật thơ bát ngôn vần tiếp: (Chú ý luật của thơ 8 chữ, nằm ngay chữ thứ 3)
– Nếu bắt đầu là vần bằng:
x x B x (t) T x B (vần tự do) x x T x (b) B x T (vần 1) x x T x (b) B x T (vần 1) x x B x (t) T x B (vần 2) x x B x (t) T x B (vần 2) x x T x (b) B x T (vần 3) x x T x (b) B x T (vần 3) x x B x (t) T x B (vần 4)
– Nếu bắt đầu là vần trắc
x x T x x B x T (vần tự do) x x B x x T x B (vần 1) x x B x x T x B (vần 1) x x T x x B x T (vần 2) x x T x x B x T (vần 2) x x B x x T x B (vần 3) x x B x x T x B (vần 3) x x T x x B x T (vần 4)
B. Bảng luật thơ vần ôm: (1 ôm 4, 2 ôm 3)
– Nếu bắt đầu là vần bằng:
x x B x x T x B (vần với câu 4) x x T x x B x T (vần với câu 3) x x T x x B x T (vần với câu 2) x x B x x T x B (vần với câu 1)
– Nếu bắt đầu là vần trắc:
x x T x x B x T (vần với câu 4) x x B x x T x B (vần với câu 3) x x B x x T x B (vần với câu 2) x x T x x B x T (vần với câu 1)
– Ghi chú:
B: phải là bằng
T: phải là trắc
x: bằng hoặc trắc đều được
Mời bạn tham khảo thêm 👉 Cách Làm Thơ 👉 tập làm thơ 8 chữ
Cách Gieo Vần Thơ 8 Chữ
Gieo vần là một quy luật để nối các câu trong bài thơ với nhau, giúp bài thơ liền mạch về mặc nội dung, không chỉ làm cho câu thơ hài hòa, êm dịu mà còn tạo cảm xúc và tình cảm cho người đọc. Dưới đây là những chia sẻ cụ thể nhất về cách gieo vần thơ 8 chữ để bạn cùng tham khảo.
Vần ôm
Câu 1 vần với câu 4, câu 2 vần câu 3. Ví dụ:
Trời hôm nay mưa nhiều hay rất nắng? Mưa tôi chả về bong bóng vỡ đầy tay Trời nắng ngọt ngào… tôi ở lại đây Như một buổi hiên nhà nàng dịu sáng
(Tuổi mười ba – Nguyên Sa)
Vần chéo (Vần gián cách)
Một vần bằng rồi tới một vần trắc. Như vậy, câu 1 vần với câu 3, câu 2 vần với câu 4. Ví dụ như sau:
Trời xuân vắng, cỏ cây rên xào xạc Bóng đêm luôn hoảng hốt mãi không thôi. Gió xuân lạnh, ngàn sâu, thời ca hát Trăng xuân sầu, sao héo, cũng thôi cười.
(Đêm xuân sầu – Chế Lan Viên)
Vần liên tiếp
Cứ hai vần bằng rồi đến hai vần trắc, hoặc hai vần trắc rồi đến hai vần bằng. Như vậy, câu 1 vần câu 2, câu 3 vần câu 4, hoặc là câu 2 vần câu 3, câu 4 vần câu 5. Ví dụ:
Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé! Tôi sẽ trách – cố nhiên, nhưng rất nhẹ Nếu trót đi, em hãy gắng quay về… Tình mất vui khi đã vẹn câu thề Ðời chỉ đẹp những khi còn dang dở Thư viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ Cho nghìn sau… lơ lửng… với nghìn xưa… (Ngập ngừng – Hồ Dzếnh)
Thohay.vn gợi ý cho độc giả những chủ đề để tập làm thơ 8 chữ hay và ấn tượng nhất, cụ thể như:
Thơ viết về mẹ: làm thơ viết về người mẹ yêu thương với bao nỗi niềm chất chứa, những kí ức xưa cũ với hình ảnh người mẹ đầy xúc động.
Chủ đề tình yêu: Tình yêu là đề tài muôn thưở của thi, ca, nhạc, họa. Tình yêu luôn mang đến nguồn cảm hứng bất tận để những tâm hồn thi sĩ viết nên những vần thơ lãng mạn, bay bổng.
Quê hương: viết về những cảnh đẹp thiên nhiên, kỉ niệm gắn bó với quê hương, những nỗi lòng người yêu quê tha thiết muốn nhờ những vần thơ nói hộ tiếng lòng.
Thơ mang thông điệp ý nghĩa: Viết về những góc nhìn khác nhau để cảm nhận và suy ngẫm, đó có thể là thái độ lạc quan, yêu cuộc sống của con người giàu nghị lực, vượt khó khăn vươn lên số phận nghiệt ngã, cũng có thể là ánh nhìn đau khổ, bế tắc trước thực tại phũ phãng và có cả những trăn trở, suy ngẫm đầy triết lí được đúc kết ra từ kinh nghiệm cuộc sống.
Viết về thầy cô, bạn bè, mái trường: đây luôn là những hình ảnh đẹp, khó quên trong tâm hồn mỗi người. Tuổi học trò với bao hồn nhiên, mơ mộng, lứa tuổi đẹp nhất của cuộc đời, lứa tuổi đáng nhớ với cả một bầu trời ước mơ, hoài niệm.
Nội dung phần soạn bài văn trang 150 sgk Ngữ Văn 9 Tập 1 tập làm thơ 8 chữ được Thohay.vn biên soạn đầy đủ nhất để các em có thể tham khảo chuẩn bị bài nhanh nhất khi đến lớp.
👉 Câu 1 (trang 150 SGK Ngữ văn 9 tập 1): Đoạn thơ sau trích trong bài Tháp đổ của Tố Hữu. Hãy điền vào chỗ trống cuối các dòng thơ một trong các từ ca hát, bát ngát, ngày qua, muôn hoa sao cho phù hợp.
Hãy cắt đứt những dây đàn /…/ Những sắc tàn vị nhạt của /…/ Nâng đón lấy màu xanh hương /…/ Của ngày mai muôn thuở với /…/.
Trả lời:
Hãy cắt đứt những dây đàn ca hát Những sắc tàn vị nhạt của ngày qua Nâng đón lấy màu xanh hương bát ngát Của ngày mai muôn thuở với muôn hoa.
👉 Câu 2 (trang 150 SGK Ngữ văn 9 tập 1): Đoạn thơ sau trích trong bài Vội vàng của Xuân Diệu. Hãy điền vào chỗ trống cuối các dòng thơ một trong các từ cũng mất, đất trời, tuần hoàn sao cho đúng vần.
Xuân đương tới, nghĩa là xuân đương qua, Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già, Mà xuân hết, nghĩa là tôi /…/; Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật. Không cho dài thời trẻ của nhân gian, Nói làm chi rằng xuân vẫn /…/ Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại! Còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãi, Nên bâng khuâng tôi tiếc cả /…/; Mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi, Khắp sông núi vẫn than phiền tiễn biệt…
Trả lời:
Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời
👉 Câu 3 (trang 151 SGK Ngữ văn 9 tập 1): Đoạn thơ sau trong bài Tựu trường của Huy Cận đã bị chép sai ở câu thứ ba. Hãy chỉ ra chỗ sai, nói lí do và thử tìm cách sửa lại cho đúng.
Giờ nao nức của một thời trẻ dại Hỡi ngói nâu, hỡi tường trắng, cửa gương! Những chàng trai mười lăm tuổi rộn rã, Rương nho nhỏ với linh hồn bằng ngọc.
Trả lời: Đoạn thơ trong bài “Tựu trường” của Huy Cận đã bị chép sai ở câu thơ thứ ba với từ “rộn rã”. Âm tiết cuối của câu thơ này phải mang thanh bằng và hiệp vần với chữ “gương” ở cuối câu thơ trước đó; đồng thời cụm từ “vào trường” còn có tác dụng liên kết về ý với toàn bài.
Sửa lại:
Giờ náo nức của một thời trẻ dại Hỡi ngói nâu, hỡi tường trắng, cửa gương Những chàng trai mười lăm tuổi vào trường Rương nho nhỏ với linh hồn bằng ngọc.
👉 Câu 4 (trang 151 SGK Ngữ văn 9 tập 1): Hãy làm một bài (hoặc một đoạn thơ) theo thể tám chữ với nội dung và vần, nhịp tự chọn để thực hành trên lớp.
Trả lời:
Đó là nơi tôi hằng yêu mến nhất Ngôi trường xưa bé nhỏ dưới lùm cây Bao bạn bè ở lứa tuổi thơ ngây Cùng tôi sống những tháng ngày tươi đẹp…
Một bếp lửa chờn vờn sương sớm Một bếp lửa ấp iu nồng đượm…
Những Bài Thơ 8 Chữ Tự Sáng Tác Đơn Giản
Tuyển tập những bài thơ 8 chữ tự sáng tác đơn giản nhất với nhiều chủ đề hấp dẫn sau đây, mời bạn cùng xem nhé!
Tổ quốc nhìn từ biển Tác giả: Nguyễn Việt Chiến
Nếu Tổ quốc đang bão giông từ biển Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa Ngàn năm trước con theo cha xuống biển Mẹ lên rừng thương nhớ mãi Trường Sa Đất Tổ quốc khi chập chờn bóng giặc Các con nằm thao thức phía Trường Sơn Biển Tổ quốc chưa một ngày yên ả Biển cần lao như áo mẹ bạc sờn Nếu Tổ quốc hôm nay nhìn từ biển Mẹ Âu Cơ hẳn không thể yên lòng Sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa Trong hồn người có ngọn sóng nào không.
Tạm biệt mùa hè Tác giả: Chưa rõ
Hình như nắng không còn chan chát nữa Tiếng ve ran đã tắt lịm lâu rồi Cành phượng vĩ đầy cành biêng biếc lá Sân trường vui rộn rã nét môi cười Bao câu chuyện nổ giòn say ghế đá Mùa thu gieo bím tóc phía chiều mơ Lũ con trai của một thời láu cá Bỗng hôm nay chững chạc đến không ngờ! Và khung cửa mùa thu xanh đến lạ! Tóc một người theo gió chảy hương xa Hình như nắng biết nói lời tạm biệt Một mùa hè kỷ niệm đã đi qua…
Một chút đơn phương Tác giả: Chưa rõ
Một chút thương yêu gửi cho người ấy Dường như vô tình anh chẳng thấy đâu Để lại cho em một chút thương đau Tình yêu đơn phương nên nào ai thấy? Một chút vu vơ gửi cho người ấy Gom cả sao trời em cấy thành thơ Một chút mộng mơ bên bờ thương nhớ Chỉ một chút hờn vô cớ… để đau Một chút gió yêu đã cảm đã sầu Đâu phải tình đầu mà sao ngẩn ngơ Đâu phải còn thơ mà hờn trăng gió Chỉ một chút đùa… sao nhớ làm chi? Chỉ chút ngu ngơ tim lạc đường đi Họ đã nói chi làm mi bối rối? Để một chút buồn vương vương lên gối Ôi chuyện tình yêu… bối rối muộn phiền Chỉ chút vu vơ mà em xao xuyến Đâu có hẹn hò mà mến mà thương Tình yêu đơn phương sẽ là tình buồn Em đong sợi buồn để… thương mình em.
Xa gia đình Tác giả: Chưa rõ
Ai đã từng là cánh chim phiêu bạt… Xa gia đình, lưu lạc tận nơi xa! Mới thấu hiểu nhung nhớ lẫn xót xa… Khi Xuân về, bên gia đình đoàn tụ. Mùa Xuân đến như một lời nhắn nhủ… Xuân sum vầy, Xuân nồng ấm yêu thương! Mà giờ đây, ta phiêu bạt tha hương… Một mình ta lẻ loi nơi đất khách! Nhớ gia đình ta úp mặt vào vách… Giọt ngắn dài, nhớ nhung lắm người ơi! Rồi cảm giác lạc lõng và chơi vơi… Cứ như thế, một mình ta gặm nhấm. Nhớ quê hương, nhớ gia đình nhớ lắm! Tết năm nao còn ở chốn quê nhà! Bên gia đình ta có Mẹ, có Cha… Dẫu thiếu thốn nhưng chan hoà biết mấy. Xuân viễn xứ cảm giác là như vậy… Hẹn năm sau rồi con sẽ trở về! Chẳng nơi đâu bằng hai chữ: Tình Quê. Chỉ nơi ấy mới cho mình tất cả.
Không tên Tác giả: Chưa rõ
Đã bốn năm học dưới mái trường này, Bồi hồi sao nghĩ tới phút chia tay. Quá khứ ơi sao bỗng ùa trở lại, Để lòng tôi xao xuyến tận ngày nay.
Tôi nhớ mãi những buổi học lý thú, Cũng bạn bè hăng hài lúc chia tay. Tôi nhớ mãi lúc làm bài chăm chú, Thầy cô nghiêm nhưng học trò cứ “quay”.
Tôi nhớ cả “tiếng khóc vài bạn nữ” Bị bạn trêu nên “mít ướt” ấy mà Và tôi nhớ lúc các bạn giận dữ, Toàn đứng lên, chửi bới và kêu la
Tôi nhớ cả thầy Ý dạy môn Toán, Đầu ít tóc nhưng trí óc tuyệt vời Chuyên làm thơ trêu trọc mọi người Làm chúng tôi sảng khoái trong tiết học
Và tôi nhớ: cô Hạnh “đầy khó nhọc” Dạy cho tôi Văn học của đời người Bảo chúng tôi nên học đừng có lười Mong chúng tôi đỗ trường Chuyên danh giá
Bao kỉ niệm như ùa về trong tôi, Quá khứ này lòng tôi luôn tưởng nhớ, Nhớ thầy cô, bạn bè, những buổi học Nhớ ngôi trường, Lương Thế Vinh mến yêu
Xin Cảm Ơn Mẹ Tác giả: Chưa rõ
Dâng lên mẹ những bông hồng thắm đỏ, Tựa như dòng máu đỏ mẹ cho con. Đã bao năm mẹ bương chải, hao mòn, Nuôi con lớn, chỉ mong con thành đạt. Cảm ơn mẹ một tình yêu bát ngát Lúc con khờ trôi dạt chốn tha hương Dang cánh tay mẹ che chở mọi đường Và ôm ấp trong tình thương tuyệt đối. Cảm ơn mẹ đã bao phen thứ lỗi, Con dại khờ nông nổi đã bao lần Tấm lòng vàng rộng mở chẳng phân vân Và bảo bọc đỡ đần khi nguy khó. Cảm ơn mẹ, Người là vầng trăng tỏ, Dẫn soi đường mở ngõ đến tương lai. Cảm ơn mẹ bao tháng miệt mài, Cho con trẻ những ngày dài hạnh phúc!
Thể thơ 8 chữ là một trong những thể thơ được nhiều người biết đến và rất đa dạng về chủ đề như về mẹ, về thầy cô, về thiên nhiên,… Sau đây, Thohay.vn giới thiệu đến bạn top những bài thơ hay nhất để có thể tham khảo thêm.
Làm Thơ 8 Chữ Về Tuổi Học Trò Hay Nhất
Nhớ mùa hạ xưa Tác giả: Chưa rõ
Tháng tư về phượng đỏ thắm sân trường Chợt nhớ mối tình dễ thương ngày ấy Bài thơ tình anh viết trên trang giấy Trao em rồi sao vẫn thấy bâng khuâng Ánh mắt giao nhau trong dạ lâng lâng Sao quên được cái tuổi hồng ngày đó Thuở học trò mộng mơ cùng mây gió Hai đứa mình luôn gắn bó bên nhau Anh chở em đi bất cứ nơi đâu Trên chiếc xe đạp bạc màu sơn tróc Em ngồi phía sau gió vờn mái tóc Suốt một thời ta cùng học cùng chơi Nụ hôn đầu anh vẫn nhớ em ơi Thật ngọt ngào khi bờ môi gắn chặt Nguyện ước mai sau tình mình son sắt Không có gì chia cắt được tình ta Tháng tám về mùa hè cũng trôi qua Hai đứa chúng mình chia xa hai lối Cũng vì ngày xưa một thời nông nổi Ta mất nhau rồi biết lỗi của ai Thời gian phôi pha bao tháng năm dài Giờ nhận ra ta đều sai em ạ Anh về đây khi sân trường vào hạ Nhớ em nhiều anh nhớ cả hè xưa.
Hạ Về Với Em Tác giả: Nghi Lâm
Hạ về với em khi hoa phượng nở Từng con đường, góc phố khẽ vẫy chào Mái trường xưa để lại những xuyến xao Như rộng mở đón người quen thân mến.
Dạo em đi một ngày thu vừa đến Bằng lăng không còn khoe sắc lung linh Cả dòng sông thơ mộng chứa chan tình Buồn ngưng chảy qua ngôi nhà xinh xắn,
Đón em về khu vườn ươm vàng nắng Đàn bướm vờn trên khóm cúc, cành lan Tiếng ve sầu ru điệu nhạc râm ran Hòa niềm vui cùng phượng hồng tỏa sáng.
Vẫn cô nàng thuở ngày nao duyên dáng Đôi mắt đen luyến láy rất ưa nhìn Tóc đen huyền thả xuống bờ vai xinh Em khua chân sáo qua con ngõ hẹp,
Đến nơi lưu giữ thời gian tươi đẹp Bên bạn thân học chung lớp chung trường Nhớ thật nhiều dòng lưu bút vấn vương Chia tay trong nỗi bồi hồi lưu luyến.
Hạ về với em gợi bao xao xuyến Cùng mối tình vụng dại tuổi học trò Khiến đêm tàn vẫn thao thức mộng mơ Bên dấu yêu qua những lần hò hẹn, …
Ký ức dần trôi theo bằng lăng đến Cho em thương hoài … Mùa hạ năm xưa!
Tình yêu áo trắng Tác giả: Chưa rõ
Nỗi nhớ đầu đời em nhớ về anh Nhớ tuổi học trò tình xanh ước vọng Áo trắng tan trường bay trong gió lộng E ấp thư tình giấc mộng đầu tiên. Ký ức ngọt ngào năm tháng vẹn nguyên Lưu lạc trăm miền tình xưa còn đó Có cây còng già bạc đầu trong gió Lớp vỏ xù xì còn rõ hàng tên. Ai xa ai rồi ,ai nhớ ai quên Nhân chứng tình đầu đôi tên còn đó Nét chữ nghiêng nghiêng với dòng mực đỏ Bên cạnh hoa hồng còn có đôi tim. Mấy mươi năm rồi tăm cá bóng chim Người ở phương xa ,người tìm kỷ niệm Để giấc mơ xưa nữa chừng tắt lịm Nuối tiếc ngập lòng chiều tím hoàng hôn. Mùa hạ lại về nỗi nhớ dài hơn Nhớ cây còng già trước sân trơ trọi Ai ở xa xôi có từng về lại Tìm kiếm một thời vụng dại hồn nhiên.
Kỷ niệm thời áo trắng Tác giả: Chưa rõ
Nắng ươm hồng trải nhẹ bóng chiều rơi Tô điểm sắc bâng khuâng trời cõi hạ Vùng kỉ niệm dâng trào không thể xóa Tuổi học trò ôi đến lạ vấn vương Thắm rạng ngời màu áo thật mến thương Như mây trắng khắp sân trường phủ bọc Ghế đá cũ hàng cây bàng cạnh góc Biết bao mùa lũ bạn học bài thi Vỏn vẹn còn khoảnh khắc buổi chia ly Bằng lăng tím buồn thêm vì cách biệt Xin gửi tặng chút niềm kia da diết Những tạ từ nên đem viết thành thơ.
Con biết thời gian từng phút cứ trôi Nhưng vẫn muốn một lần thôi níu lại Trở về ngày xưa cạnh bên Mẹ mãi Dù khó nghèo nhưng ta lại yêu thương
Đầy ắp trong mơ chân bước đến trường Hàng cây ngã nghiêng bên đường xào xạc Chim trên cành chuyền líu lo ca hót Bờ đê trên đồng in bước con đi
Lúa mơn xanh như con gái dậy thì Tiếng người cấy cày ruộng vừa mới gặt Khói tỏa thơm mùi rạ ai vừa cắt Gom lại đốt đồng cay mắt trẻ thơ
Nơi sân nhà con ngồi đó đợi chờ Bóng Mẹ thoáng vừa về ngang đầu ngõ Chân sáo chạy nhanh líu lo mừng rỡ A Mẹ chợ về có bánh gì không
Tuổi thơ ơi sao đọng mãi trong lòng Là dáng Mẹ tôi chợ chiều chợ sáng Đêm từng đêm cùng Mẹ ngồi ca hát Bắt con cua về cho Mẹ nấu canh
Mấy mươi năm rồi thắm thoắt trôi nhanh Ký ức tuổi thơ con không quên được Ngày Mẹ mất đi con thầm ao ước Một lần trong đời quay ngược thời gian.
Mẹ Tác giả: Chưa rõ
Tôi muốn dệt những vần thơ về mẹ Ðể đọc lên cho nước mắt trào rơi Vì có gì đẹp đẽ nhất trên đời Thiêng liêng nhất phải chăng là tình mẹ.
Những kỷ niệm xa xưa còn lưu dấu Chiếc nôi êm tôi ngủ mẹ ngồi đưa Hồn ca dao phảng phất giấc ban trưa Mẹ tôi đã ru tôi vào sông núi.
Những miếng khoai tôi ăn tranh phần mẹ Ðói năm nào … khổ cực quá mẹ ơi Mẹ cho con, mẹ nhịn, mẹ vẫn vui Giờ nghĩ đến tôi buồn khôn xiết kể.
Nay dâng mẹ mấy vần thơ sầu muộn Mẹ đi rồi … kỷ niệm vẫn trong con Trên thiên đàng con biết chắc mẹ còn Theo sát bước chân con nơi trần thế
Mẹ Là Tất Cả Tác giả: Vũ Thắm
Về bên mẹ con lại thấy bình yên Không lo lắng chẳng muộn phiền như trước Khỏi đợi chờ, rồi còn lo cơm nước Nén nỗi lòng cô độc bước trong đêm
Ở cạnh mẹ con hạnh phúc nhiều thêm Mong buổi tối mẹ êm đềm giấc ngủ Yêu thương con biết bao nhiêu cho đủ Bao lỗi lầm chuyện cũ mẹ thứ tha
Ngồi với mẹ nhớ những ngày tháng qua Bởi ích kỷ con rời xa mẹ mãi Biết nhiều khi mẹ trầm tư khắc khoải Giận con khờ chưa biết phải tính sao
Ngủ với mẹ gối đầu cứ ước ao Thèm đùa giỡn như ngày nao còn nhỏ Bên ngoài kia trăng đang dần sáng tỏ Bao lời khuyên con lỡ bỏ ngoài tai
Để giờ đây tuổi xuân đã chớm phai Con xin lỗi! Con đã sai Mẹ ạ Mẹ vì con lao tâm còn vất vả Chỉ mẹ hiền là tất cả đời con!
Nước mắt mẹ rơi Tác giả: Cỏ Hoang Tình Buồn
Cả cuộc đời Mẹ một nắng hai sương Lặng lẽ bước trên đường dù mưa gió Bởi thương con…Mẹ lần mò vượt khó Dù gian truân vàng võ chẳng nao lòng. Mẹ suốt đời như bong bóng trên sông Năm tháng với nỗi lòng thương con trẻ Bước chân đêm rồi nhẹ nhàng thật khẽ Hôn thầm con! nước mắt Mẹ tuôn trào. Đến bây giờ hết bão tố nghiêng chao Con thấu hiểu…MẸ nào đâu còn nữa? Mẹ buông tay theo gió mưa nương tựa Hồn lang thang bay bổng giữa đất trời. Suốt cuộc đời…con đứng gọi…Mẹ ơi Nhang lòng đốt với lời dâng kính Mẹ Hãy từng đêm về nhẹ nhàng thật khẽ Thầm hôn con nước mắt Mẹ đừng trào.
Bật mí tập làm thơ 8 chữ 👉 Thơ Về Mẹ 🌼 đầy cảm xúc
Mẫu Soạn Tập Làm Thơ 8 Chữ Về Tình Bạn Ấn Tượng
Bạn tôi ơi Tác giả: Thiên Gia Bảo
Bước đường đời bao trắc trở gian nan Đừng một mình cúi đầu đi lặng lẽ Hãy chung tay mình cùng nhau san sẻ Chút cơ hàn bớt nặng gánh đôi vai. Vì cuộc sống đâu biết trước ngày mai Nên hôm nay hãy cùng nhau cố gắng Mình chia nhau những ngọt bùi cay đắng Để dìu nhau mạnh mẽ bước vào đời. Cùng sát cánh nhé bạn của tôi ơi Những người bạn bên đời tôi thân mến Nếu như cho tôi vạn lời ước nguyện Tôi chỉ mong tình bạn mãi chân thành. Hãy lưu giữ tình bạn của chúng mình Trong thâm tâm và sâu nơi tiềm thức Dù mai đây nơi trời xa cách biệt Phút chạnh lòng lấy kỷ niệm tìm vui.
Mình và cậu Tác giả: Chưa rõ
Ta là bạn và suốt đời là bạn Dẫu thời gian chan chứa mối duyên thừa Mình và cậu đâu có những chiều mưa Hay nhớ nhung khi gió thu vừa đến
Nếu cậu buồn mình sẽ ở cạnh bên Đem cho cậu đôi ba lời chia sẻ Với tấm lòng và một câu mắng nhẹ Mạnh mẽ lên, không lẽ cứ khóc hoài
Mình với cậu chỉ có thể vậy thôi Nếu tóc cậu gió vô tình làm rối Mình sẽ mắng gió đi đâu mà vội Rồi đôi tay cậu hãy vuốt tóc mềm
Mình với cậu sẽ chẳng có gì thêm Ngoài tình bạn bao la không bờ bến Lỡ cậu mệt hãy nhắn cho mình đến Nhưng vai mình cậu không thể tựa lên
Cậu biết rồi mà sao cứ gọi tên Trong giấc mơ chuyện yêu đương vô nghĩa Mình là bạn đừng lạc trong cơn mộng Nếu tặng hoa xin đừng tặng hoa hồng
Tôi Và Anh Tác giả: Huỳnh Minh Nhật
Mình lớn rồi năm tháng cũng trôi mau Kỷ niệm xưa chắc không thể phai màu Anh và tôi là bạn đồng trang lứa Ra tử vào sinh máu lửa bên nhau
Tôi ngồi đây… nhớ kỷ niệm thời xưa Thời lấm lem đâu ngại nắng với mưa Bữa đói bữa no – lo từng đồng bạc Bát cơm một màu, điếu thuốc chia đôi
Thời gian trôi rồi hai đứa hai nơi Đời nghiệt ngã, tôi – anh không cùng hướng Nhưng anh hỡi! Mặc đi đừng nghĩ ngợi Nơi quê nhà đừng quên kẻ tha phương
Tôi và anh mỗi đứa một con đường Con đường nào cũng trập trùng sương gió Những bẫy to miếng mồi luôn hiện rõ Cuộc đời này vốn dĩ chẳng là mơ
Ta hãy sống cho trọn từng hơi thở Mặc khó khăn, vấp ngã hãy đứng lên Bầu nhiệt huyết thuở xưa ta còn đó Quả đất tròn, ta sẽ gặp lại nhau…
Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới: Nước bao vây cách biển nửa ngày sông. Khi trời trong, gió nhẹ, sớm mai hồng, Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá:
Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã Phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang. Cánh buồm trương, to như mảnh hồn làng Rướn thân trắng bao la thâu góp gió…
Ngày hôm sau, ồn ào trên bến đỗ Khắp dân làng tấp nập đón ghe về. “Nhờ ơn trời, biển lặng cá đầy ghe”, Những con cá tươi ngon thân bạc trắng.
Dân chài lưới làn da ngăm rám nắng, Cả thân hình nồng thở vị xa xăm; Chiếc thuyền im bến mỏi trở về nằm Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ.
Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ Màu nước xanh, cá bạc, chiếc buồm vôi, Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi, Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá!
Quê Hương Tác giả: Nguyễn Hưng
Ai cũng có một quê hương để nhớ Vết thời gian không thể xóa bao giờ Thương tuổi thơ những trưa cùng đám bạn Bắt cá đòng…hỉ hả với bùn dơ
Gió bấc về…cuối vụ…lúa vàng mơ Đòng cong vút gọi mời mùa thu hoạch Ruộng khô hạn trơ mình con cá chạch Cố vẫy vùng tìm đường lách về sông
Quê hương ta mộc mạc những cánh đồng Ngọt phù sa thượng nguồn…đông vàm cỏ Nơi chở che cả một thời gian khó Mồ hôi cha…nước mắt mẹ…chát phèn
Cả cuộc đời làm bạn với bùn đen Cha mỉm cười khi nức mầm hạt thóc Đôi vai mẹ nặng quằng bao khó nhọc Lệ mừng rơi khi khoai bắp xanh màu
Con cá đòng mộc mạc chẳng thanh cao Mãi thủy chung bên nồi cơm gạo mới Sao cứ nhớ cứ thèm nơi đầu lưỡi Có lẽ nào…đó…mùi vị quê hương
Nhớ bồi hồi những kỷ niệm yêu thương Biết tìm đâu bữa cơm nghèo thuở nhỏ Bỗng chiều nay nghe mắt mình rát đỏ Xa lắm rồi ngày xưa đó…Quê ơi.
Tổ Quốc nơi đầu sóng Tác giả: Chưa rõ
Thêm một ngày trên quần đảo Trường Sa Biển tĩnh lặng mà lòng người rất động Sắp bão giông không còn cơn gió lộng Cơn bão lòng cuồn cuộn phía Trường Sa.
Thêm một ngày trên vùng biển của ta Thềm lục địa lại oằn lên đau nhói Ngàn năm xưa ông cha đi mở cõi Phía chân trời, xương cốt gửi Hoàng Sa.
Ngoài khơi xa vẫn lởn vởn bóng ma Loài lang sói đói mồi nên thèm khát Bao cơn sóng dập dồn xô Đá Lát Song Tử vững vàng, Nam Yết vẫy Sơn Ca.
Có đất nước nào như Tổ Quốc ta Lịch sử cha ông bốn ngàn năm bất khuất Trong gian khó vẫn gồng lên giữ đất Đất nước lóe lên hình tia chớp ngang trời.
Các con mẹ vật lộn giữa biển khơi Ngăn sóng dữ đè lên thềm lục địa Con quái vật khổng lồ kia sắp sửa Hút máu người trên thân mẹ Việt Nam.
Từ Cà Mau liền dải tới Nam Quan Mẹ Việt Nam vẫn chưa tròn giấc ngủ Đất cha ông không nguôi ngày đoàn tụ Đứa con Hoàng Sa lưu lạc trở về.
Một ngày buồn sao thấy dài lê thê Biển tĩnh lặng mà lòng người rất động Đã bao lần khiến kẻ thù vỡ mộng Trong lòng người từng đợt sóng trào dâng.
Nhớ lắm quê hương Tác giả: chưa rõ
Nhớ làm sao, tiếng võng giữa trưa Hè Tiếng kẽo kẹt, ôi nghe mà thương lắm Lời ru mãi, ngàn đời sau vẫn ấm Mái tranh nghèo, sâu đậm… nghĩa tình xưa
Gió thổi về, theo giọt nắng đong đưa Mây lướt nhẹ, từng cơn mưa… vội vã Cau lại thắm, vườn trầu thêm xanh lá Đã đến mùa, ra cấy mạ… đi thôi ‼
Chân lấm bùn, thân ướt đẫm mồ hôi Hồn thanh thản, cuộc đời… không lo nghĩ Đêm khuya vắng, tiếng côn trùng non nỉ Như dặn lòng, bền bỉ… với thời gian
Những hoàng hôn, mờ nhạt khói sương tan Dừa soi bóng, trăng vàng… in đáy nước Quê hương đó, bao giờ ta tìm được Đến bao giờ, dừng chân bước… tha phương.
Em đến quê anh Tác giả: chưa rõ
Em theo dòng người về đến quê anh Qua những con sông hiền hòa uốn khúc Qua những con đường bạt ngàn thẳng tắp Cây trái rực màu xanh đỏ vàng nâu Chân bước ngập ngừng ngã rẽ không sâu Ta nhận ra nhau vỡ òa màu nắng Em thẹn thùng anh lâng lâng đỏ mặt Hai đứa cùng cười nhịp bước song đôi Tiếng chim chào mào ríu rít tinh khôi Chú chim gáy gù trên cành nhảy nhót Hoa trái trong vườn trĩu mùa quả ngọt Ngọn gió thu về dịu mát trong nhau Ta cứ ngại ngùng chẳng nói tròn câu Tay siết tay nhau chuyền qua hơi ấm Bữa cơm gia đình ngọt ngào nồng đậm Hạnh phúc tuyệt vời hai đứa từng mơ Kẽo kẹt trưa chiều nhịp võng đong đưa Ta kể nhau nghe những ngày đông giá Hạnh phúc mong manh dòng đời hối hả Trái chín ta cầm anh nhé! Đừng quên Mai em về nhớ mãi phút thiêng liêng Nhẫn cưới trao tay vơi đầy kỷ niệm Bốn mắt nhìn nhau… dịu dàng tha thiết Nỗi nhớ đong đầy da diết trong tim.
Biết tuổi thơ có trở lại hai lần? Để tiếng trống chiều nay thêm thương nhớ Tôi như chiếc lá bàng sau bão gió Đợi âm thầm hình bóng tuổi xưa yêu.
Tôi nhớ từng viên ngói phủ mờ rêu Lũ chim sẻ ê a ngoài cửa sổ Những hàm số ngổn ngang trên trang vở Bài viết nào xộc xệch mấy câu văn.
Quả bàng non ấp ủ những tháng năm Tôi đợi hoài ước mơ chưa chín nổi Cái đáo, hòn bi, tiếng chim vồi vội Trốn tìm nhau ngang dọc tiếng nói cười.
Nắng nghịch ngầm giấu nét chữ xinh tươi Mưa hờn dỗi tìm mấy ngày chẳng thấy Cái bím tóc đuôi gà hoe hoe ấy Còn cong môi ngúng nguẩy nữa hay không!…
Đâu bài thơ tôi viết mãi chưa xong Thời gian lấp kín dần bao trang vở Hoa bàng trắng rồi đến mùa phượng đỏ Và tóc thầy bụi phấn cứ trắng hơn.
Giữa cuộc đời bè bạn vắng nhau luôn Để mỗi bận hoa cúc vàng trước ngõ Tiếng trống xuôi nhớ nôn nao trường cũ Thơ gieo vần bát ngát sắc vàng thu…
Nắng ấm sân trường Tác giả: Chưa rõ
Cây điệp già xòe rộng tán yêu thương Lá lấp lánh cười duyên cùng bóng nắng Giờ đang học, mảng sân vuông lặng vắng Chim chuyền cành buông tiếng lạnh bâng quơ
Chúng em ngồi nghe thầy giảng bình thơ Nắng ghé theo chồm lên ngồi bệ cửa Và cả gió cũng biết mê thơ nữa Thổi thoảng vào mát ngọt giọng thầy ngâm.
Cả lớp say theo từng nhịp bổng trầm Điệp từng bông vàng ngây rơi xoay tít Ngày vẫn xuân, chim từng đôi ríu rít Sà xuống sân tắm nắng ấm màu xanh.
Em ngồi yên uống suối mật trong lành Thời gian như dừng trôi không bước nữa Không gian cũng nằm yên không dám cựa Ngại ngoài kia nắng ấm sẽ thôi vàng
Sân trường căng rộng ngực đến thênh thang Kiêu hãng khoe trên mình màu nắng ấm Lời thơ thầy vẫn nhịp nhàng sâu lắng Nắng ấm hơn nhờ giọng ấm của người.
Nhớ trường Tác giả: Chưa rõ
Ở nơi ấy có một mùa thu cũ Lá phong bay vàng rực Polizu Lớp học nhỏ trong một toà nhà nhỏ Cùng sẻ chia những năm tháng diệu kỳ
Khi đông về lung linh bông tuyết trắng Má em hồng như những đoá tầm xuân Tuổi đôi mươi buồn vui như gió cuốn Bao nỗi niềm tựa sương khói rưng rưng
Lúc hạ sang muôn sắc mầu chộn rộn Mọi nẻo đường thơm ngát vạn hương hoa Ai đã gửi lời yêu theo cánh gió Mà lối về thương nhớ mãi thiết tha
Ở nơi ấy có mùa xuân chờ đợi Dưới tuyết tan vạn chồi biếc non tơ Chỉ mong ngóng tia nắng mới vàng mơ Là trỗi dậy dâng đời muôn sắc thắm
Ở nơi ấy bốn mùa luôn chào đón Có sắc hoa rực rỡ đến nôn nao Có lòng người hiền hoà và nhận hậu Với một tôi cứ ước biết khi nào….
Thăm lại trường xưa Tác giả: Chưa rõ
Tôi trở về thăm lại mái trường xưa Bao kỉ niệm như vừa hôm qua ấy Đời áo trắng sao mà yêu đến vậy Ngẫm càng vui rực cháy cả tim hồng. Chú phượng già ưỡn ngực đợi gió đông Bằng lăng tím hoa xếp vòng bẽn lẽn Mười giờ nở trên luống còn e thẹn Tán bàng xanh nhớ hẹn đợi tôi về. Hít sâu vào vùng kí ức no nê Chân nhẹ bước bên lề vuông lớp nhỏ Trên bục giảng dáng Thầy yêu còn đó Soạn hành trang mở ngõ trẻ vào đời. Tóc trắng nhiều vì bụi phấn rơi rơi Giọng say đắm rót từng lời quý báu Ôi! Cao cả thiêng liêng nghề nhà giáo Đò đời đưa mấy dạo.. khách nhớ gì ? Hết tiết rồi.. Thầy ơi! Chậm bước đi Em bước đến nhẹ ghì ôm Thầy lại “Thầy có nhớ đứa học trò ngây dại ?” Đoá hoa tươi vừa hái kính dâng Thầy. Vui chuyện trò đến giờ phút chia tay Thầy trìu mến chúc tương lai rạng rỡ Ơn trời biển khắc vào tim ghi nhớ Hẹn ngày gần …em trở lại.. Thầy ơi!
Mẫu Văn 9 Tập Làm Thơ Tám Chữ Về Tình Yêu Đầy Cảm Xúc
Ngập ngừng Tác giả: Hồ Dzếnh
Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé! Để lòng buồn tôi dạo khắp trong sân Ngó trên tay, thuốc lá cháy lụi dần… Tôi nói khẽ: Gớm, làm sao nhớ thế!
Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé. Em tôi ơi! Tình có nghĩa gì đâu, Nếu là không lưu luyến buổi sơ đầu? Thuở ân ái mong manh như nắng lụa, Hoa bướm ngập ngừng, cỏ cây lần lữa, Hẹn ngày mai mùa đến sẽ vui tươi, Chỉ ngày mai mới đẹp, ngày mai thôi!
Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé, Tôi sẽ trách – cố nhiên! – nhưng rất nhẹ Nếu trót đi, em hãy gắng quay về, Tình mất vui lúc đã vẹn câu thề Đời chỉ đẹp những khi còn dang dở. Thơ viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ, Cho nghìn sau… lơ lửng… với nghìn xưa…
Gửi Em Tác giả: Liên Phạm
Gửi em yêu nơi phương xa niềm nhớ, Bởi chúng mình tuy cách trở hai nơi. Nhưng trái tim cũng chẳng thể tách rời, Luôn đón chờ những lời em chia sẻ.
Anh nơi đây vẫn một mình đơn lẻ, Có khi nào em nhớ tới anh không…? Anh xin em, nơi xa chớ buồn lòng, Bởi anh luôn đồng hành cùng em đó!
Gửi em yêu những nụ hôn nhờ gió, Lướt qua môi, khiến má đỏ hồng tươi. Chỉ xin em miệng hãy nở nụ cười, Anh đã yêu, yêu em nhiều lắm đó…
Ước mong sao được bên em bé nhỏ, Trao cho em trái tim đỏ dấu yêu. Nắm tay nhau dạo chơi mỗi buổi chiều, Và anh nói … Anh yêu em nhiều lắm…!
Em đến quê anh Tác giả: chưa rõ
Em theo dòng người về đến quê anh Qua những con sông hiền hòa uốn khúc Qua những con đường bạt ngàn thẳng tắp Cây trái rực màu xanh đỏ vàng nâu Chân bước ngập ngừng ngã rẽ không sâu Ta nhận ra nhau vỡ òa màu nắng Em thẹn thùng anh lâng lâng đỏ mặt Hai đứa cùng cười nhịp bước song đôi Tiếng chim chào mào ríu rít tinh khôi Chú chim gáy gù trên cành nhảy nhót Hoa trái trong vườn trĩu mùa quả ngọt Ngọn gió thu về dịu mát trong nhau Ta cứ ngại ngùng chẳng nói tròn câu Tay siết tay nhau chuyền qua hơi ấm Bữa cơm gia đình ngọt ngào nồng đậm Hạnh phúc tuyệt vời hai đứa từng mơ Kẽo kẹt trưa chiều nhịp võng đong đưa Ta kể nhau nghe những ngày đông giá Hạnh phúc mong manh dòng đời hối hả Trái chín ta cầm anh nhé! Đừng quên Mai em về nhớ mãi phút thiêng liêng Nhẫn cưới trao tay vơi đầy kỷ niệm Bốn mắt nhìn nhau… dịu dàng tha thiết Nỗi nhớ đong đầy da diết trong tim.
Ngược đường yêu Tác giả: Cỏ Hoang Tình Buồn
Mất nhau rồi ngồi đứng lệ rưng rưng Con tim nhỏ ngập ngừng như nín thở Thời gian trôi anh hửng hờ không nhớ Phụ bỏ duyên quên nợ chẳng quay về.
Bước thẫn thờ giữa dâu bể nhiêu khê Duyên phận bạc câu thề dang dở hứa Anh quay lưng tình cũng vừa chia nửa Sầu miên man em đứng tựa bóng mình.
Dang dở rồi…đành câm nín lặng thinh Em đau đớn mặc tình buông nước mắt Tình trái ngang đành xa lòng cách mặt Chỉ riêng em mới quặn thắt nghẹn ngào.
Ôm suốt đời hoài bảo giữa chiêm bao Nhiều vương vấn càng đào sâu cay đắng Dòng nước biển khô cằn nhưng vẫn mặn Ngược đường yêu luôn than ngắn thở dài.
Mãi Bên Nhau Tác giả: Chương Nguyễn
Trên đời này mấy ai mà có được Chuyện ân tình luôn sau trước vuông tròn Vì thời gian khiến nước chảy đá mòn Gió với mây làm sao mong chung thủy??
Em cô đơn trong đêm dài mộng mị Mong cuộc đời đôi ta chỉ có nhau Trái tim này không một chút sầu đau Yêu thương ấy thắm đẫm màu tha thiết
Tháng ngày qua ta vẫn còn cách biệt Trong đời này ta chỉ biết nhau thôi Mùa Xuân sang cho lộc biếc đâm chồi Và tình mình rồi sẽ thôi ngăn cách
Chớm heo may chợt ùa len ký ức Gọi vào hồn nỗi thao thức không tên Mong đời này luôn ở cạnh ngay bên Tình mình sẽ vững bền trong sóng gió.
Mùa xuân đến em có là biển rộng Dạt dào kia đâu dễ hiểu vô cùng Hay sông nọ êm đềm em lắng sóng Trút phong trần anh lặn ngụp ung dung
Mùa xuân đến em có mềm như gió Anh đi đâu mãi líu ríu bên chân Mùa xuân đến em lại hiền dịu cỏ Nơi biếc xanh anh ngã xuống yên bình
Mùa xuân đến em có vui như chợ Anh rảo tìm đôi vạt áo thiên thanh Đang đói ngấu, hay em là … hàng phở Mặn, ngọt, chua, cay, anh húp hết, ngon lành
Mùa xuân đến em có gầy như mẹ Mươi năm ròng thiêm thiếp với chân quê Thì đã vậy, về làm dâu em nhé Lòng anh thừa chăn chiếu lẫn đam mê … Mùa xuân đến em có như tổ quốc Vừa thủy chung, vừa bất trắc khôn lường Mùa xuân đến em nhắc anh về đất nước Bắt đầu bằng lơ đễnh một mùi hương.
Xuân Này Có Anh Tác giả: TamMuội
Mùa xuân nầy ấm áp phải không anh Hoa chớm nụ trên cành xanh màu lá Tiếng ríu rít của đàn chim mọi ngả Lộc đâm chồi rộn rã phả không gian
Một ngày xuân xanh tươi như mắt biếc, Gió biển Đông phơ phất thổi lên rừng. Áo Việt Bắc màu chàm pha vững chắc Cũng thêu thùa những đường nắng mênh mông.
Tôi bước đi trên những đường phá vỡ, Lắng tai nghe kháng chiến hát mơ hồ. Mùi chiến thắng gieo trong không khí nở, Đường xuyên rừng hay đường lại Thủ Đô?
Chèo lá nhỏ xuôi xuôi buông thả mái, Gió đem tơ đi nối những chân trời, Những tay trẻ ôm tròn vòng thế giới; Tự đâu về? Trái đất nổi bài vui.
Chàng vệ quốc súng mang đi rảo bước. Ngựa giao thông nghiêng đầu ngoạm cỏ xanh. Cầu khấp khểnh toé lên đôi ánh nước. Quán cửa nhìn hàng lụa mắt long lanh.
Đàng xa ấy chắc lượn vòng tha thiết, Giòng sông Lô ca hát ở Khu Mười. Phố Đại Từ hay Cao Vân chẳng biết! Ta là mình, mà anh cũng là tôi.
Máu tươi chảy ba năm trời chiến sĩ, Có hôm nay một buổi sớm mai đời. Muôn cổ họng chim trời kêu ríu rít Khiến mặt trời bối rối cả đường tơ.