Thơ Về Hà Giang ❤️️58+ Bài Thơ, Ca Dao Tục Ngữ Hay Nhất 

Thơ Về Hà Giang ❤️️ 58+ Bài Thơ, Ca Dao Tục Ngữ Hay Nhất ✅ Mời Bạn Sưu Tầm Các Mẫu Thuyết Minh Ấn Tượng, Những Câu Nói Nổi Bật.

Những Bài Thơ Hay Nhất Về Hà Giang

Hà Giang là một tỉnh thuộc vùng Đông Bắc Việt Nam, đây là tỉnh miền núi được thiên nhiên ưu đãi với nhiều thắng cảnh đẹp níu chân du khách thập phương. Bài viết hôm nay, Thohay.vn xin mời bạn đọc cùng tham khảo Những Bài Thơ Hay Nhất Về Hà Giang nhé!

Hà Giang ơi
Tác Giả: Đỗ Thế Hưng

Anh đã đến Hà Giang nơi em kể
Chợ Đồng Văn nhộn nhịp cả sáng chiều
Cô gái Mông, Dao…trông thật đáng yêu
Cứ duyên dáng trong bộ đồ truyền thống

Anh đã ngắm cả khoảng trời xa rộng
Quản Bạ xa thăm thẳm với cổng trời
Ở nơi này có sự tích Núi đôi
Đẹp vô cùng cảnh núi non hùng vỹ

Tam giác mach – vườn hoa nhiều vô kể
Sắc lung linh hồng trắng rất tuyệt vời
Lên Hà Giang mà chẳng đến tận nơi
Chụp tấm ảnh nơi đây thì tiếc thật

Anh đã lên đỉnh núi Rồng cao nhất
Mốc chủ quyền Lũng Cú tại nơi đây
Từ xa xa nhìn thấy lá cờ bay
Đã rạo rực cả khí thiêng dân tộc

Hà Giang ơi, mảnh đất giàu truyền thống
Anh muốn về thăm lần nữa nơi em
Để cùng nghe những làn điệu múa khèn
Mừng quê hương ngày càng thêm đổi mới

Hà Giang Nghe Đá Hát
Tác Giả: Nguyễn Nhật

Trở về đây nghe đá hát
Khung trời kỷ niệm chưa quên
Tiếng cười em tôi thuở ấy
Ngọt như một bát Thắng Dền

Bàn tay ân cần đưa đến
Thơm nồng mấy chén rượu ngô
Bên nàng Hơ-Mông bẽn lẽn
Chưa cầm uống đã ngất ngư

Đồng Văn chiêu hồn lữ thứ
Vông Vang hương sắc gọi mời
Cao nguyên như nàng sơn nữ
Đang nằm thả dáng Núi Đôi

Để lòng từng đêm thúc hối
Bao giờ mới đến tháng ba
Chợ Tình Khau Vai mở hội
Cho Mình lại hát cùng Ta

Mã Pí Lèng lên cao
Tác giả: Vũ Đan Thành

Đường lên Mã Pí Lèng
Lưng chừng gió như reo
Xa xa dòng Nho Quế
Ai chăng tơ núi đồi.

Mã Pí Lèng chới với
Núi ơi màu sương trắng
Ta lên trời tìm nắng
Ngút ngàn trôi giăng màn.

Đi trên đường Hạnh Phúc
Mê say em mất thôi
Giữa bồng bềnh mây trắng
Hồn ta bay mênh mang.

Giữa trập trùng đá núi
Vượt qua Mã Pí Lèng
Đồng Văn cao nguyên đợi
Xuân về sức sống mới
Ôi đất trời Hà Giang…

Mùa Tam Giác Mạch
Tác giả: Trần Thanh Xuân

Nắng cuối thu vàng say như rót mật
Chiều Hà Giang tam giác mạch ngút ngàn
Ta ngỡ ngàng muốn giang rộng tay ôm
Đường Hạnh phúc lượn núi đèo trùng điệp

Núi Cô Tiên gò bồng đào Quản Bạ
Giữa bạt ngàn hoa thung lũng địa linh
Ôi Yên Minh cô gái đẹp ẩn mình
Hoa rạng rỡ trao ánh cười lúng liếng

Đệ nhất đèo Mã Pì Lèng sừng sững
Núi trập trùng Cao nguyên đá Đồng văn
Vẫn thấp thoáng tam giác mạch dưới chân
Hồng rực lên trong áng chiều mộng mị

Ngước mắt nhìn trên đỉnh cao Lũng Cú
Phơi phới lòng cờ Tổ quốc tung bay
Ta xoay người nhìn khắp bốn xung quanh
Tam giác mạch nhởn nhơ đùa trong nắng

Chân níu lại trước thảm hoa kỳ lạ
Chúm chím cười năm cánh trắng tinh khôi
Thời gian trêu hoa e thẹn má hồng
Rồi tím, đỏ khi vòng đời chạng vạng

Xa Hà Giang hẹn mùa sau trở lại
Thăm những vùng ta chưa kịp đặt chân
Thêm một lần được quấn quít bên em
Ôi loài hoa đẹp miên man hoang dại.

Theo Chân Anh
Tác giả: Khánh Linh

Đến Cổng Trời khi bóng tà chạng vạng
Nhìn đầu non bảng lảng khói mây bay
Theo chân anh dạo gót đến nơi này
Đường Hạnh Phúc tay đan tay ta bước

Hà Giang ơi ! nơi đây miền sơn cước
Địa chất toàn câu đã được vinh danh
Mùa Tam Giác Mạch em đến bên anh
Núi Tiên Cô một màu xanh bát ngát

Mã Pì Lèng ……vẳng xa xa tiếng hát
Thổn thức điệu khèn dào dạt niềm yêu
Em bên anh trong thăm thẳm trời chiều
Mắt môi đây ….thầm nói lời âu yếm

Rất bình yên khi thuyền tình cập bến
Như một lần được đến với Hà Giang
Khắc tên nhau trên vách núi đại ngàn
Sóng tình yêu dâng tràn nơi cực Bắc !

Về Hà Giang
Tác Giả: Nguyễn Đức Ất

Buồn ơi xin chào mi!
Ta về cao nguyên đá
Nơi bao điều mới lạ
Chờ đón ta từng ngày.

Nào ta đi trên mây
Lên Cổng Trời gió lộng.
Đồng Quản Bạ trải rộng
Ngất ngây say lòng người.

Cùng ngắm nhìn Núi Đôi
Tròn như ngực con gái.
Nghe khèn xưa vọng lại
Gọi Tiên nữ giáng trần.

Dòng Nho Quế trong ngần
Dưới chân đường Hạnh Phúc
Mã Pì Lèng uốn khúc
Bồng bềnh trôi trong mây.

Hồn Tổ quốc tung bay
Đỉnh cột cờ Lũng Cú
Bao nhiêu điều kỳ thú,
Hùng thiêng non nước mình.

Cùng em đi chợ tình
Đêm Khâu Vai diệu vợi
Tiếng khèn môi mời gọi
Bao đôi lứa trao duyên…

Ghé Mèo Vạc chợ phiên
Mình cùng ăn thắng cố.
Anh thổi khèn, em múa
Tình trao tình nồng say.

Hoàng Su Phì hôm nay
Tím hồng Tam Giác Mạch
Ruộng bậc thang ngút mắt
Ngàn cung bậc yêu thương.

Bên đèo Gió mờ sương
Là Thác Tiên mềm mại
Như tóc người còn gái
Đang độ tuổi trăng tròn…

Ôi trời mây, nước non
Hà Giang mình đẹp thế!
Còn bao điều chưa kể
Đã giục bước chân đi…

Buồn ơi xin chào mi!
Ta về cao nguyên đá.
Nơi bao điều mới lạ
Chờ đón ta từng ngày.

Có thể bạn sẽ quan tâm 🌼Thơ Về Sông Nho Quế🌼 những bài hay nhất

Thơ Về Các Địa Danh Hà Giang Nổi Tiếng

Đừng bỏ qua chùm Thơ Về Các Địa Danh Hà Giang Nổi Tiếng.

Lên Hoàng Su Phì
Tác Giả: Nguyễn An Bình

Lên Hoàng Su Phì ngắm mây đầu núi
Tìm mùa vàng trải mấy thửa bậc thang
Lên cổng trời gió cuốn từng lốc bụi
Bóng ngựa thồ leo dốc nặng lan man.

Cô gái Nùng địu gùi lên nương sớm
Nghe tiếng khèn chợt má đỏ hây hây
Nhà em dưới chân đồi phơi mưa nắng
Khói cơm chiều có mơ chuyện ngày mai?

Con sông Chảy uốn mình qua khe núi
Nước về xuôi xin giữ chút hương rừng.
Đàn bướm trắng bay theo mùa thảo quả
Qua đồi chè shan tuyết ủ hơi sương.

Tây Côn Lĩnh ẩn mình nơi biên viễn
Núi tiếp mây bảng lảng vắt ngang đèo
Xe lắc nhịp qua từng cua cùi chỏ
Bên thung sâu bên vực đá cheo leo.

Chợ vùng cao có neo lòng khách lạ
Hoa mận hoa mơ trắng cả đường về
Men rươu ngô say lòng người luý tuý
Một tiếng cười anh cũng đắm cũng mê.

Mã Pí Lèng
Tác Giả: Xuân Diệu

MÃ PÍ LÈNG, danh bất hư truyền:
Sống mũi ngựa, núi cao thẳng đứng.
Núi điệp trùng núi toả bốn bên,
Đá gan trâu gãy choòng đá cứng.
Sương mù dưới vực vút bay lên,
Bạc lẩn màu cây mờ đỉnh dựng!

Yêu đời, họ muốn rộng yêu thương,
Họ muốn treo đường vào vách núi,
Muốn nhằm Mèo Vạc cưỡi xe nhanh,
Sợ bản Mèo xa chờ đợi muối;
Nên tới Đồng Văn, thắng lớn rồi,
Họ lại mở đường, còn tiến tới.

Đường đi bao chặng núi non ghen,
Bậc nhất cheo leo Mã Pí Lèng!
Lối cũ ngựa thồ đường tức ngực,
Mười một chữ chi quanh quất liền!
Được một đoạn bằng chưa kịp thở,
Mười một chữ chi quần, lại lên!

Từ năm chục thước cao, ta bửa,
Búa đập xuống choòng, choòng nẩy lửa,
Vạt núi đi như mũ ông công,
Như khẩu mía bổ làm hai nửa,
Tạo cho đường mới hiện ra dần,
Phẳng tựa bàn tay ta mở ngửa!

Yếu tim, mắt kém, đương sao nổi,
Trên đã cao vời, dưới lại thâm!
Đá nhỏ mới rơi còn lộp bộp,
Sau lôi đá lớn đổ rầm rầm.
Tuột thôi lăn xuống hàng trăm thước,
Cây bốn người ôm cũng vụn tăm!

Lên tận cao nguyên, nước đã gay!
Uống còn thiếu nữa rửa chân tay.
Mỗi người địu cát sông Nho Quế
Lên được mười cân hết một ngày,
Với địu xi măng xây chiếc bể,
Chứa mưa, dùng xẻn, tạm vần xoay.

Đầu năm cái rét tê cong chiếu!
Vừa Hải Dương lên, chăn hãy thiếu.
Mới nằm với cũ sẻ san hơi,
Đốt lửa giữa nhà khuya dọi chiếu.
Ở đây mù đặc, buốt sương sa,
Hiếm củi, khan rừng, cần tính liệu! –

Muôn nghìn gian khó, có thanh niên!
Nam Định, Thái Bình, Cao, Lạng, Tuyên,
Họ đến đo vai cùng vách núi:
Sợ gì! Mình có thẻ Đoàn viên.
Nịt thắt lưng da, choòng búa sẵn,
Buộc mình vào núi, họ leo lên.

Dốc như thành vại không nơi bám,
Riêng tuyển đội “Thanh niên Dũng cảm”
Tạo một đường lửng trên sườn non,
Lấy chỗ đặt chân rồi lấn, hãm,
Đục đá, tra mìn, đốt – chạy mìn,
Trên trán mồ hôi còn lấm tấm.

Đá nửa hoa cương rắn lắm thay!
Mẻ choòng ta lại chữa rèn ngay.
Đôi găng đá sắc đâm cho toạc,
Trong lộn ra ngoài, lại đổi tay.
Nhưng hoa mắt ánh, hoa môi nở,
Bất kể mưa thưa hoặc nắng dày!

Núi ngàn năm dậy bước thanh niên,
Đêm lán đỏ đèn vang tiếng hát.
Đẹp thay chàng trẻ đứng in trời,
Đôi cánh tay cao giang búa sắt!
Vui khi mìn nổ tiếp theo nhau,
Trăm phát chào mừng rền đại bác.

Chị Giàng đục đá hơn nam giới,
Anh Quốc trung kiên, cán bộ mình.
Từ những tấm lòng như lửa mới
Mà đường Hạnh Phúc mở thênh thênh.
Đến nơi Mèo Vạc, ta trông lại
Mã Pí Lèng ơi, ngọn vút xanh!

Mã Pì Lèng
Tác Giả: Nguyễn Đức Tình

Đi trên quốc lộ Bốn C
Con đường Hạnh Phúc say mê nỗi niềm
Xưa bao nam nữ thanh niên
Mở đường phá đá trung kiên tháng ngày

Leo mình giữa núi mây bay
Kiên cường đào cuốc dạn dày phong sương
Mã Pì Lèng, nhuộm nắng vương
Kỳ công sức trẻ dặm trường gian nan

Dòng sông Nho Quế dịu dàng
Êm đềm như lụa mơ màng chiêm bao
Chảy qua hẻm vực vút cao
Thung sâu bí ẩn hòa vào bồng lai

Nắng vàng tỏa chiếu ban mai
Pì Lèng nghiêng bóng đong đầy vấn vương
Cỏ hoa thơm ngát đưa hương
Heo may gió thoảng lối mòn chung đôi

Âm vang tiếng sáo bờ môi
Chàng trai thiếu nữ bên đồi múa ca
Pì Lèng hùng vĩ bao la
Đất trời hòa quyện đậm đà tâm tư

Khách về ngắm núi lặng từ
Đăm chiêu ánh mắt thiên thư tiên bồng.

Hà Giang Quê Tôi
Tác giả: Thiên Lý

Quê em ở nơi địa đầu Tổ quốc
Rừng nguyên sinh trùng điệp chạm mây ngàn
Ruộng bậc thang trải rộng khắp Hà Giang
Vẻ huyền bí đắm say lòng viễn khách

Làng Sơn Vỹ bức tranh miền Đông Bắc (1)
Dòng sông Nho tuyệt tác mắc lưng trời (2)
Mã Pì̀ Lèng hùng vĩ đứng chơi vơi
Màu ngọc bích len qua từng vách đá

Bên thung lũng Sủng Là thôn văn hóa
Nhà của Pao, huyền thoại những công trình
Hoa cải vàng trải thảm rắc lung linh
Mang dấu ấn thời gian còn âm hưởng…

Cao nguyên đá Đồng Văn trông ngất ngưởng
Nắng lồng mây gieo bóng mát mặt hồ
Chốn thâm sơn tạo hóa khéo điểm tô
Người du tử ngỡ Bồng Lai lạc bước…

Tòa dinh thự Vương Chí Sình thuở trước
Làm chứng nhân lịch sử để bao đời
Phút thả hồn về quá khứ xa xôi
Lòng xúc động kỳ công ghi…quốc bảo

Động Lùng Khúy mang hình thù độc đáo
Thuở nguyên sơ khen ai khéo tạo thành
Đá trập trùng… thạch nhủ rớt long lanh
Những hình tượng sáng lòa như dát bạc

Khi tiếng trống chợ tình bên Mèo Vạc
Đêm mịt mùng tha thiết tiếng khèn môi
Men rượu ngô hương phảng phất bồi hồi
Bay thổn thức qua mùa tam giác mạch

Em sẽ gửi bài thơ lên trang sách
Ghi ảnh hình yêu dấu của quê hương
Những con sông, từng dãy núi tên đường
Và thắng cảnh xứ Hà Giang huyền bí

Để vạn nẻo…từ nông thôn, thành thị
Cuối chân trời hay ốc đảo xa xăm
Người hàn vi trong kiếp sống âm thầm
Sẽ được biết về danh lam đất Việt

Đến Chợ Đồng Văn
Tác giả: Dũng Lê Ngọc

Hà Giang mây bay đỉnh núi
Rộn ràng dưới chợ Đồng văn
Rượu Ngô hương đồng cỏ nội
Tình yêu bất chợt loang dần

Anh đi giữa dòng mây trắng
Thẹn thùng ái mộ nàng Dao
Cỏ hoa trên rừng lãng đãng
Hả hê say đắm ngọt ngào

Bên kia thoảng mùi Thắng Cố
Dạn dày văn hóa vùng cao
Bậc thang nối từng nương lúa
Giọt mưa khi đọng , khi trào

Đông vui cảnh người lên chợ
Quần áo xúng xính ngựa thồ
Xuân sang bập bùng hơi thở
Ngắn dài trong vắt bầu thơ.

Có thể bạn sẽ cần đến 🌿Thơ Về Gia Lai🌿 HOT nhất

Các Bài Thơ Viết Về Hà Giang Ngắn

Tặng bạn đọc Các Bài Thơ Viết Về Hà Giang Ngắn gọn súc tích.

Đôi Mắt Hà Giang
Tác giả: HướngDương

Quê em đồi núi nghìn trùng
Soi vào ánh mắt muôn trùng gấm hoa
Giữa rừng phong cảnh sắc hoa
Bức tranh sơn thủy ,mờ mờ hơi sương
Nhớ nàng sơn nữ trong mơ
Dừng chân lãng khách ngẩn ngơ đứng nhìn
Mắt em chan chứa sóng tình
Hỏi ai? Tác tạo lung linh thế này

Xóm núi
Tác Giả: Vũ Đan Thành

Xóm nhỏ ven sườn đồi
Sao giống xóm của tôi
Hay là như lối ấy
Tôi ngang qua mấy lần.

Trời chiều sương buông dần
Mơ màng rơi xóm vắng
Thấp thoáng bóng nhà ngang
Làn khói xanh lưng núi.

Pá mế tôi nơi đấy
Sau một ngày lên nương
Quây quần mâm cơm trắng
Thân thương một miền quê.

Bỗng như đang nhớ thế
Thời thả trâu ném còn
Đôi chân chạy lon ton
Đường lượn quanh làng bản.

Xóm nhỏ dãy nhà sàn
Nắng mơ màng sợi nắng
Nắng mơ
Chiều bình an…

Hà Giang
Tác giả: Vuhung Viet

Đường đến Hà Giang mất mấy ngày.
Muốn xem cảnh vật ở nơi nầy
Sáng ra vượn hót nghe ngồ ngộ.
Chiều tới khỉ hù thấy cũng hay.
Bốn phía rừng xanh che chắn lối.
Ba bên núi đỏ phủ căng dày.
Mong rằng có dịp ta lên đó.
Thỏa sức ngắm nhìn để giãi khuây.

Trên đỉnh Mã Pí Lèng
Tác giả: Dương Kỳ Anh

Tôi đứng trên đỉnh Mã Pí Lèng
Sông Nho Quế dưới kia, bé như sợi chỉ.
Cuộc sống như một dòng sông đầy nghịch lý!
Gần quá thành xa
Chảy hết lại đầy…

Chùm Thơ Về Người Hà Giang Ý Nghĩa

Ngay sau đây Thohay.vn xin chia sẻ đến bạn đọc Chùm Thơ Về Người Hà Giang Ý Nghĩa.

Tự hào Hà Giang
Tác Giả: Xuân Thùy

“Biên cương tổ quốc xa xôi
Cao nguyên thử sức lòng người kiên trung;
Ngô chen đá, đá chen hoa
Đất trong hốc đá sinh ra mận đào
Màu xám đá lẫn xanh ngô
Đồng bào ta đó dẫu khô không cằn

Cả đời vất vả nhọc nhằn

Xây đời trên đá, anh hùng biết bao!
Ta thêm yêu mến tự hào
Tuy rằng vất vả vẫn trào niềm vui”

Về Thăm Hà Giang
Tác giả: Trần Tuấn Hùng

Đường về Hà Giang hun hút xa
Trập trùng rừng đá mây trắng nhòa
Giục giã bước chân người khách lạ
Ngọt lịm mật ong hương bạc hà

Cổng Trời nối Cổng Trời Quản Bạ
Thấp thoáng sương mù xa mờ xa
Đắm đuối Núi Đôi, gò bồng đảo
Du cảnh thần tiên, giấc chiêm bao

Lên Mã Pì Lèng ngắm dòng Nho Quế
Dải lụa mỹ miều uốn khúc say mê
Họa mi hót véo von trên vách núi
Hà Giang vào xuân nao nức niềm vui

Đỉnh Lũng Cú hiên ngang cờ Tổ quốc
Nơi biên cương Đất Nước giữ chủ quyền
Tự hào biết bao ông cha thuở trước
Bốn nghìn năm bền vững trọn non sông

Ngô chen đá vươn tươi xanh sức sống
Người chen đá thành sức mạnh vô song
Cao nguyên đá, đá chồng lên nỗi khổ
Vững một niềm tin theo Đảng, Bác Hồ

Đường về Hà Giang hun hút xa
Đồng Văn có em xa không xa
Đàn môi, khăn hồng em chờ đợi
“Chợ tình khau vai” sưởi ấm lứa đôi.

Em thơ đến trường, rực khăn quàng đỏ
Xây dựng tương lai, dệt những ước mơ
Đường Hạnh Phúc đang thênh thang rộng mở
Tiến kịp miền xuôi, đổi mới từng giờ…

Qua cầu Tràng Hương
Tác giả: Hữu Thỉnh

Mây Mải lên với Mã – pí – lèng
Bỏ quên dòng Nho Quế
Tôi bước lên cầu Tràng Hương
Nắng chang chói bên Thượng Phùng, Sơn Vĩ

Tốt bắt gặp lần đầu Nho Quế
Nước vắt ra từ núi đá dựng bờm
Cuối dòng sông là non nước Cao Bằng
Trên đỉnh núi đồng đội tôi đang khát.

Đồng đội tôi thay nhau đi cõng nước
Chiếc “can” cao quá đầu chằng chéo những bi-đông
Nước dồn lại từ những đôi vay ấy
Mấy năm qua đủ tưới cả cánh đồng

Đồng đội nhìn thắc thỏm xuống dòng sông
Nắng gay gắt khi mình còn quá trẻ
Gió thỉnh thoảng đưa mây về chiếu lệ
Rồi tan mau
Hơi đá lại nùng người

Khăn mặt xếp hàng trên dây phơi
Khô như mẻ bánh đa nỏ nắng
Những cánh tay trần hai mươi, mười tám
Bao năm rồi khỏa nước trong mơ

Xin cám ơn những hàng cây sa-mu
Ngả bóng xuống căn hầm của bạn tôi khi ấy

Bên này Giàng-chú-phìn
Bên kia là Sín-Cái
Tôi bước lên cầu Tràng Hương
Mang trang thơ lên cùng đồng đội
Có lá dong lá chít ở Trường Sơn
Đêm xua muỗi tắt đèn âm ỉ hát

Tôi ao ước thơ mang dù chỉ ít
Dòng Nho Quế ngọt ngào lên với các anh.

Về Cao Nguyên
Tác Giả: Thái Xuân

Cao nguyên đá, địa đầu Tổ Quốc
Bao đổi thay, đất nước yên bình.
Hoang sơ từ thuở bình minh,
Núi non hùng vĩ, địa linh nhân hòa.

Đây Quản Bạ, Cổng Trời đón khách
Kìa Tam Sơn, Nhũ thạch, nao lòng.
Núi Đôi truyền thuyết chờ mong,
Bồng lai, cảnh giới đẹp trong ngỡ ngàng.

Vùng núi đá, Hà Giang biên giới
Giải biên cương, trấn bởi bao đời.
Công viên nổi tiếng khắp nơi,
Pì Lèng đỉnh Mã ghé chơi một lần.

Sông Nho Quế, trời xuân ngồi ngắm
Tam giác mạch, hoa thắm nơi này.
Cung đường Hạnh phúc xuyên mây,
Danh lam thắng cảnh ngất ngây lòng người.

Qua Lũng Cẩm, làng văn hóa mới
Nhà của Pao, điểm tới giao hòa.
Dinh Vương nổi tiếng đồn xa,
Cột cờ Lũng Cú uy nghiêm chủ quyền.

Thăm phố cổ, thâu đêm thưởng thức
Mèn mén thơm, ẩm thực nhất vùng.
Rượu vần thắng cố, ngô bung
Khèn Mông gọi bạn nhớ nhung đang chờ.

Câu hát đối, nên thơ tình tứ
Đến Khâu Vai, thắm chữ duyên nồng.
Chợ tình phiên đợi chờ mong,
Trao tình, say nghĩa, say trong mơ màng…

Thưởng thức thêm về 💚 Thơ Về Đồng Tháp 💚 đầy đủ nhất

Tuyển Tập Thơ Lục Bát Về Hà Giang Sâu Sắc

Tiếp tục bài viết là Tuyển Tập Thơ Lục Bát Về Hà Giang Sâu Sắc.

Núi đồi nơi ấy Hà Giang
Tác Giả: Vũ Đan Thành

Núi đồi nơi ấy một thời
Sương sa đỉnh núi trắng trời sương sa
Hà Giang cảnh sắc mờ xa
Tháng mười lưng núi màu hoa ngóng chờ.

Áo chàm còn nhớ bấy giờ
Có chàng trai ấy đã nào dám yêu
Hà Giang sương trắng hồn chiều
Ngô xanh nương thắm mây mù bậc thang.

Mải mê núi biếc chẳng màng
Chưa cầm tay ấy áo chàm tiếc không
Xa rồi đồi núi mênh mông
Hôm nay tìm lại màu xanh điệp trùng.

Bóng người đâu thấy trên nương
Trôi làn mây trắng giăng giăng núi đồi
Cảnh xưa tô nét bồi hồi
Người xưa giờ đã xa xôi mịt mờ…

Ơ Kìa Lũng Cú
Tác giả: Phạm Ngọc Vĩnh

Ta về Lũng Cú với ai
Mà sao trời đất cứ hoài sương giăng
Chẳng quen vẫn cứ níu chân
Chẳng tình vẫn cứ như thân thiết rồi

Theo nhau đã tận cổng trời
Dẫn nhau đã mãi xa vời đường mây
Lại gần lại áp lại say
Lại vương lại cảm đâu đây khó về

Núi chồng núi xếp đê mê
Dòng sông Quế Nguyệt ước thề cao nguyên
Một lần sao có thể quên
Ơ kìa Lũng Cú thần tiên đỉnh trời.

Chiều Thu Lũng Cú
Tác Giả: Phạm Tự

Hồn thiêng trên đỉnh núi Rồng
Bao đời mưa nắng cờ hồng tung bay
Sài Gòn em đến nơi đây
Câu thơ Lục Bát đong đầy yêu thương !

Non ngàn gió lộng mây vương
Chiều thu Lũng Cú sắc hương thức lòng
Đây lời non nước cha ông
Vọng ngân trong tiếng trống đồng ngàn xưa…

Bồi hồi sắc tím hoa mua
Thẹn thùng sâu lắng… thương vừa lòng nhau
Trời cao đất rộng biển sâu
Trái tim rực đỏ thấm mầu biên cương

Bắc Nam muôn dặm nẻo đường
Thiêng liêng sỏi đá biên cương ngàn đời
Khát trong ánh mắt nụ cười
Em về nhớ mãi khoảng trời cao nguyên

Lời thề thắp sáng trái tim
Chiều thu Lũng Cú đẹp miền đá thơ!

Về Với Hà Giang
Tác giả: Thiên Ân

Theo em về với Hà Giang
Xa xôi mảnh đất ngập tràn nét xưa
Bốn mùa, trăn trở, bốn mùa
Giọng chim cất tiếng trêu đùa sớm mai

Hai lần gãy cánh chim bay
Đồng Văn mắt biếc của ai trộm nhìn?
Cột cờ Lũng Cú đinh ninh
Tung bay theo gió dáng hình quê hương

Con đường, nhẹ gót, con đường
Rẻo cao ánh sáng tình thương mỏng ,dày
Núi đôi Quản Bạ căng đầy
Như nàng tiên ngủ đang say giấc nồng

Về làng Lũng Cẩm xa trông
Ai qua Lùng Tám nhớ mong dặm dài
Dệt lanh,vẽ sáp …mặc ai?
Tiếng cười trong trẻo ,trang đài anh yêu

Người Dao chạm bạc ngõ chiều
Khèn Mông ai khéo …tiếng kêu xé lòng
Suối Tiên…nước chảy tuôn dòng
Lắng nghe Động Én lắng trong hình hài

Tình yêu thức dậy Khau Vai
Chợ tình gái sắc trai tài cho ai?
Thật trâu gác bếp chưa phai
Bánh lam giác mạch đắng cay ngọt bùi

Rượu ngô tàn nốt nhạc vui
Táo mèo ,bánh cuốn … ai dời nỗi đau?
Hà Giang vun vén nghìn sau
Tiếng yêu nhỏ nhẹ chìm sâu ngõ lòng

Một Thoáng Hà Giang
Tác Giả: Phạm Ngọc Lại

Ngao du đến tận cổng trời
Quanh co đèo dốc chơi vơi non ngàn
Địa đầu cực Bắc – Hà Giang
Ngổn ngang đá vẫn xốn xang chợ tình

Khâu vai mình hẹn với mình
Đường lên thăm thẳm dáng hình mờ sương
Xa trông dinh thự họ Vương
Thâm nghiêm một cõi biên cương thuở nào

Cổng trời Quản Bạ cao cao
Núi cô Tiên tấm áo bào hoa mua
Cái màu tím tự ngàn xưa
Nay gặp lại cứ như chưa bao giờ

Đánh thức dậy miền mộng mơ
Niềm vui bỗng hóa trẻ thơ giữa rừng
Núi Đôi vẫn mọng quá chừng
Mệt nhoài mà vẫn cười rung cổng trời

Chặng sợ mang tiếng ham chơi
Có đi mới biết đất trời là đây
Hà Giang núi núi mây mây
Ô hay, sóng vẫn dâng đầy mắt ai?

Áng Thơ Tình Về Hà Giang Lãng Mạn

Nhất định đừng bỏ qua trọn bộ những Áng Thơ Tình Về Hà Giang Lãng Mạn.

Xuống chợ tìm nhau nhé
Tác Giả: Vũ Đan Thành

Xuống chợ tình em nhé
Anh đợi lối ngang qua
Đưa tay cho anh nắm
Kéo em về nhà anh.
Chỉ cần qua cánh cổng
Em chẳng thể quay về
Đến khi nào bồng bế
Anh sang nhà… nhà em.
Chỉ cần qua bậu cửa
Em thành vợ anh rồi
Chàng trai Mèo hôm ý
Là chồng em suốt đời.
Mình cùng nhau lên núi
Mình cùng nhau làm nương
Thương và yêu nhau nhé
Cùng uống chung khe suối.
Cùng uống bát rượu đầy
Em nhớ pa nhớ mế
Anh có mế có pa
Em gọi như ở nhà.
Một năm hai năm nữa
Anh dẫn về nhà em
Tay bồng và tay bế
Cả nhà mừng biết bao.
Phiên chợ tình ngày nao
Cô gái Mèo xuống núi
Rồi không thấy về nhà
Chàng trai Mèo dũng cảm.
Bắt về làm vợ luôn
Em có buồn không đó
Con gái bản mình đây
Lấy chồng đều vậy cả.
Cái hôm cầm tay kéo
Nhỡ tuột tay thì sao
Nhưng tay ai mạnh thế
Làm sao không theo về.
Muốn gọi pa gọi mế
Người bản cười lại thôi
Tại mình đi chợ sớm
Mà bị cầm tay lôi.
Muốn về sao nổi nữa
Đã của nhau mất rồi…

Đá Và Hoa
Tác giả: Anh THi Đi

Em trăm năm
Anh triệu năm
Em hoa Tam Giác Mạch
Anh là đá Đồng Văn
Hoa còn rất trẻ
Đá tuổi già nua
Mặc cho tiếng đời
Tình chúng mình
Mãi vẫn đẹp đôi…..

Anh yêu em
Nụ cười mùa đông:
Một thoáng đỏ trên vành môi
Một khoãnh khắc trắng mây trôi
Một thoáng hồng thẹn thùng đôi má….

Em yêu anh
Đôi môi ngọt ngào:
Tiếng khèn treo ngang dốc đèo
Tiếng sáo men theo vách núi
Tiếng kèn lá lời trong suối reo….

Anh là đá
Em là hoa
Anh gùi em trên lưng núi
Anh nghe ngực em nói dối
rằng không yêu anh…
Anh gùi em trên lưng núi
Nước đi dưới suối,
in bóng hai cuộc đời,
yêu nhau ngất say
giữa núi rừng mênh mông mây…..

Em trăm năm
Anh triệu triệu năm
Em hoa Tam Giác Mạch
Anh là đá Đồng Văn
Hoa kể chuyện ngày mai
Đá kể chuyên ngày xưa
Hai chúng mình
là hiện tại, quá khứ, tương lai..
Hai chúng mình
là tình sử đá hoa Hà Giang

Đâu tiếng khèn lưng núi
Tác Giả: Vũ Đan Thành

Nắng chiều đang dần tắt
Sương mờ giăng nơi đây
Núi có còn xanh mãi
Tiếng khèn trên nương đâu.
Núi mờ rồi đêm xuống
Ơi người thương nơi nào
Núi cao sao hiểu nổi
Nhớ người làm sao đây.
Ơi tiếng khèn hôm ấy
Gió vờn bay nương xa
Hỡi người ta mơ đó
Bao giờ bao giờ thôi.
Núi còn cao được mãi
Ta thầm yêu bao lâu
Đêm dài sương lạnh lắm
Bình minh sao chưa về.
Ơ ới người trai ơi
Đâu rồi tiếng khèn bay
Ta chờ lưng chừng núi
Lòng ta đang rối bời…

Hỏi Rằng
Tác giả: Phạm Ngọc Vĩnh

Giận ai lên tận đây ngồi
Để bao nông nỗi đất trời Đồng Văn
Sương vờn nắng táp quanh năm
Tròn căng cũng chỉ tròn căng bóng vờn

Sữa thơm chẳng giữ phần con
Hòa sông Nho Quế có còn không em?
Núm đầy gửi chốn núi non
Để rồi hóa đá đời xem trái hồng

Đoạn đường Hạnh Phúc mênh mông
Mỗi ngày qua lại người trông người chờ
Lên chẳng tới ngó lặng lờ
Vui ư giây lát, ơ hờ sao đang

Mang thân giữa chốn địa đàng
Tình cha nghĩa mẹ muôn vàn nẻo cao
Vốn dòng đá phải nặng đeo
Một đời quả phụ đi theo dốc chiều

Gồng mình giữ lại vốn yêu
Cho bao đôi mắt yêu kiều chờ trông
Đôi bầu như thật như không
Bốn mùa sương gió mênh mông bám vờn

Có thương người chớ giận hờn
Thơ khơi bút vẽ chẳng sờn đường lên
Tạc hình bến bãi Giang Tiên
Núi Đôi hiển hiện tình em giữa trời

Xem thêm tuyển tập 😍Thơ Về Đắk Lắk😍 Những bài thơ nổi tiếng nhất

Chùm Thơ Về Con Gái Hà Giang Bất Hủ

Cập nhật cho bạn đọc thêm Chùm Thơ Về Con Gái Hà Giang Bất Hủ.

Tiếng khèn xuống núi
Tác Giả: Vũ Đan Thành

Cô gái Mèo xuống núi
Tiếng khèn bay lên cao
Núi à núi
Cao cao…
Người Mèo đã bao đời sống trên sườn núi biếc
Này chàng trai Mèo ơi
Hôm nay đi đâu mà chân vui thế
Nhìn kìa
Có cô gái trên nương xa
Ruộng bậc thang đang tung tăng em bước
Tiếng khèn của anh
Đâu rồi.
Cất lên đi cho chân không lạc lối
Bước chân cô gái mèo
Trên nương
Xa
Những ngày qua
Em chỉ nghe tiếng khèn
Trên đỉnh núi
Núi à núi xa…

Hôm nay bước chân em sao mà vui vui thế
Tiếng khèn anh bay
Chân đồi
Đợi em với ớ ờ ới…

Em muốn đi cùng anh đến chợ phiên này
Mình sẽ là bạn tình của nhau người nhé
Tiếng khèn anh
Em thương
Lâu rồi.
Hôm nay tiếng khèn của anh
Gọi em
Xuống núi ú ù ú
Chàng trai cô gái Mèo rời nương xa…

Hôm nay bước đi sao lòng ai vui thế
Tiếng khèn thương nhau
Thật rồi…

Người lên nương ơi!
Tác Giả: Vũ Đan Thành

Này người ơi lên rẫy
Đi làm gì sớm nay
Sương như mưa bụi bay
Rơi theo chiều gió lạnh.
Sao mùa đông rét thế
Mà sương vẫn mù giăng
Ta nhớ người thương đó
Lên đỉnh cao ngóng chờ.
Càng lên cao sương mờ
Cái nhớ thêm dày đặc
Người thương từ mùa gặt
Đến giờ bặt tin nhau.
Đêm qua tim nhói đau
Ta vừa mơ giấc mộng
Người thương ta lạc bước
Trên đỉnh đồi mờ sương.
Ta thương người năm ấy
Hẹn ta mãi chốn này
Tiếng khèn bay theo gió
Nhưng tình ta khôn nguôi.
Người đến từ miền xuôi
Sao hiểu lòng sơn nữ
Nơi vùng cao gió hú
Có sương giăng mùa đông.
Này cô gái Hơ Mông
Về đi trời rét giá
Chờ mùa đông đi qua
Đến mùa xuân hoa nở.
Ta lên nương ngóng đợi
Người ta thương từ lâu
Người miền xuôi đâu biết
Hóa đá để chờ nhau…

Tuyển Tập Thơ Về Con Trai Hà Giang Độc Đáo

Mời bạn đọc tham khảo thêm Tuyển Tập Thơ Về Con Trai Hà Giang Độc Đáo.

Chàng trai Mèo bắt vợ
Tác Giả: Vũ Đan Thành

Chợ xuân đi bắt vợ
Muốn kéo em về nhà
Không cầm tay thật lạ
Tỷ tê thôi noọng à.

Em về nhà anh nhá
Có cả mế cả pa
Họ mong anh có vợ
Còn em phải có chồng.

Xinh như đóa hoa rừng
Để cho người ta hái
Anh đã chờ em mãi
Từng mùa mùa xuân trôi.

Nhà anh ở lưng đồi
Về cùng tiếng khèn thổi
Cùng tiếng gió vi vu
Lạ cũng dần quen đó.

Về ở cùng anh nhớ
Ngày ngày ta lên nương
Em sinh đàn con nhỏ
Đói no cùng bên nhau.

Chàng trai Mèo bản Cấu
Không mắm môi kéo đẩy
Mà sao cô gái ấy
Đi theo theo tận nhà.

Bắt vợ sao thật lạ
Chỉ thả điệu khèn thôi
Cô gái Mèo lưỡng lự
Rồi theo theo anh luôn…

Bỏ túi thêm chùm 🌱Thơ Về Đắk Nông ❤️️ Những Bài Nổi Tiếng Nhất 

Thơ Về Ẩm Thực Hà Giang Nổi Bật

Đừng vội bỏ lỡ chùm Thơ Về Ẩm Thực Hà Giang Nổi Bật.

Tiếng khèn cao nguyên đá
Tác giả: Vũ Đan Thành

Tiếng khèn cao nguyên đá
Giữa mùa hoa tháng ba
Mà nghe sao rất lạ
Như gần mà như xa.

Tiếng khèn trên núi đá
Mê ai mà bay xa
Tiếng lòng ai thổn thức
Phiên chợ tình Khâu Vai.

Mã Pí Lèng rượu say
Tình em dòng Nho Quế
Sợi chỉ mềm giăng tơ
Nương ngô xanh chấp chới.

Tiếng khèn như vẫy gọi
Tiếng khèn ơi thân quen
Như tình anh khát em
Điệu Sli câu hát.

Nương đồi xa xanh ngát
Cao nguyên nào phẳng lặng
Rượu tình em rót uống
Say lên thác xuống ghềnh.

Tiếng khèn bay cao nguyên
Tiếng khèn trên núi biếc
Đừng rơi mưa réo rắt
Đừng đổ nắng bạt ngàn.

Để màn đêm dìu dặt
Ru tình giấc nồng say
Tiếng khèn bao mê say
Đồng Văn cao nguyên đó.

Nỗi buồn nào hóa đá
Niềm vui nào mênh mang
Tiếng khèn ơi Hà Giang
Ngút ngàn bay xa mãi…

Hà Giang đẹp lắm
Tác Giả: Đỗ Thế Hưng

Hà Giang vẻ đẹp tựa tranh thêu
Mảnh đất, con người thật đáng yêu
Quản Bạ Núi Đôi xanh lúa mọc
Núi Rồng Lũng Cú đỏ cờ nêu
Xem Tam giác mạch người Mông đón
Ăn cháo Ấu tầu bạn Thổ kêu
Đứng ở đèo cao nhìn xuống bản
Hà Giang vẻ đẹp tựa tranh thêu

Chùm Thơ Về Đặc Sản Hà Giang Thú Vị

Tổng hợp cho các bạn thêm Chùm Thơ Về Đặc Sản Hà Giang Thú Vị.

Chờ mùa cam Hà Giang
Tác Giả: Vũ Đan Thành

Mùa cam chưa chín Hà Giang
Xanh như màu lá xanh loang chân đồi
Mùa thu chưa kịp đến nơi
Cam còn chưa chín xanh ngời quê em.

Cam sành tên gọi thân quen
Em cô gái Mán đi ven lưng đồi
Mùa cam chưa chín anh ơi
Má hồng chưa có tay ai chạm vào.

Ai về Vĩnh Hảo lời chào
Bắc Quang phố núi ngọt ngào tình em
Mùa hè cam vẫn xanh men
Mùa thu chín rực rải ven sườn đồi.

Này cô gái Mán xinh ơi
Gùi cam chín mọng mặt trời trên lưng
Hương mùa thu thoảng bay cùng
Bàn chân em bước rộn ràng mùa cam.

Những mùa thu chín Hà Giang
Cam sành thơm lựng mãi lưng chừng đồi
Vùng cam Vĩnh Hảo xanh ngời
Bao giờ lễ hội em mời nhé anh.

Tháng mười cam hết màu xanh
Ửng như màu nắng đợi anh sẽ về…

Đồi hoa tam giác mạch
Tác Giả: Vũ Đan Thành

Kìa hoa tam giác mạch
Nở rộ đầu mùa đông
Cánh hoa phơn phớt hồng
Chiều mênh mông nuối tiếc.
Mới hôm nao xanh biếc
Nay rộn ràng rẻo cao
Vẫy làn gió xôn xao
Hà Giang quê em gọi.
Đồng Văn vùng cao ơi
Mê ai người lặn lội
Men Lũng Cú xa xôi
Theo mùi hương thoang thoảng.
Cô gái Mèo thấp thoáng
Em ơi núi nghiêng rồi
Người bên hoa lưng đồi
Gọi mùa đông xinh thế.
Hương núi đồi sơn khê
Mùa nào hoa chả vậy
Ai động lòng đừng hái
Anh thương em ở lại
Hoa không theo về đâu…

Có thể bạn sẽ cần đến tuyển tập 🌿 Thơ Lục Bát Về Ẩm Thực 🌿 với nhiều bài thơ đặc sắc

Thơ Lục Bát Về Học Tập

Thơ Về Dốc Thẩm Mã Đặc Sắc

Có thể các bạn sẽ yêu thích những bài Thơ Về Dốc Thẩm Mã Đặc Sắc.

Dốc chín khoanh
Tác Giả: Chu Thị Minh Huệ

Khoanh thứ nhất – Thấy nhau
Khoanh thứ hai – Nhìn nhau
Khoanh thứ ba – Quen nhau
Khoanh thứ tư – Nhờ bà mối đến chơi
Khoanh thứ năm – Đợi người sang nói lại
Khoanh thứ sáu – Em thành nàng dâu
Khoanh thứ bẩy – Giận nhau em bỏ lên rừng
Khoanh thứ tám – Con chim gọi nhau về
Khoanh thứ chín – Em thành bà, anh thành ông
Đời người vùng cao gắn với khoanh dốc
Đi lên đi xuống vun vén cho tròn
Chín khoanh cho chín chờ mong
Con người đi hết đường cong lại về.

Tuyển Tập Thơ Về Mèo Vạc Chọn Lọc

Xin tổng hợp cho bạn đọc thêm Tuyển Tập Thơ Về Mèo Vạc Chọn Lọc.

Mèo Vạc
Tác Giả: Đặng Trường Giang

Vượt đỉnh Mã Pì Lèng mây quấn
Thấy sông Nho Quế tít thung sâu
Mèo Vạc! Đá tai mèo bốn phía
Đường vòng, chóng mặt, người nôn nao…

Chợ huyện ồn ào phiên chủ nhật
Ngựa về quây chật gốc sa mu
Rau xanh quả chín đầy “lú cở”
Nắng sớm hừng trên những chóp ô

Rượu nhắm “thắng cố”, bạn đãi bạn
Trai tráng say mê đám múa khèn
Củi, nước, gạo, dầu lưng ngựa oặt
Chiến sĩ biên phòng vội chuyến lên

Bay lượn quanh mình, mây tựa bông
Chợ tan, nhạc ngựa lắc đầu dốc
Vượt cầu Tràng Hương, đường mới thông
Về bản, cây khèn bên khẩu súng

Uống rượu ở Mèo Vạc
Tác Giả: Nguyễn Đức Mậu

Hàng rào đá, cối xay ngô đá
Đá từ nhà ra ngõ, đá vòng quanh
Đá theo trẻ con lon xon qua chợ
Quán rượu lưng chừng dốc đá
Bước ngựa đi qua vẳng tiếng đá gập ghềnh

Rượu đong bằng can, uống bằng bát
Đất Mèo Vạc nghèo, rượu ngô núi mời nhau
Khách từ dưới xuôi lên. Khách từ trên núi xuống
Tiếng đá cằn, tiếng đất, tiếng rừng sâu

Ở trên cao thừa đá, thiếu đất
Đất được gùi được vác lên non
Từng nắm đất trải ra thành mùa vụ
Cây ngô mọc ken vào kẽ đá
Mọc bạt ngàn trên đỉnh dốc chon von

Con đường lên nương bậc đá vẹt mòn
Hạt ngô thành mùa ngô. Mùa ngô thành rượu uống
Trong bát rượu ta cầm như thấp thoáng
Mây trắng, sương mù và bóng áo chàm xanh
Ngoài quán rượu đỉnh trời loá nắng
Con bò cày trên dốc đá chênh vênh…

Mùa thu trên Mèo Vạc
Tác Giả: Vũ Đan Thành

Ta nghe mùa thu cũ
Về chợ tình Khâu Vai
Chờ mùa xuân lâu lắm
Qua mùa đông giá băng.

Giữa núi đồi Hà Giang
Xa mờ mênh mông lạ
Những mùa đi lặng lẽ
Gùi cái nhớ lên lưng.

Ta muốn gọi tiếng khèn
Không gian mờ yên ắng
Ta nhớ người xưa lắm
Ở nơi nao Mèo Vạc.

Ta lên lưng chừng núi
Bao giờ mùa xuân sang
Chờ tháng ba đằng đẵng
Mỏi mòn qua năm tháng.

Mùa thu bay bảng lảng
Trên sườn đồi ngô non
Trên lối về dốc đứng
Gùi nỗi nhớ trên lưng.

Đi qua mùa khô khát
Mong mưa xuân rắc hạt
Mái tóc nào thân thương
Nhớ nào còn vấn vương.

Mùa thu về trên nương
Mùa xuân còn lâu lắm
Điệu khèn ta gửi gắm
Cho người thương hôm nào…

Ly cà phê Mèo Vạc
Tác Giả: Nguyễn An Bình

Xe ngừng lại – Uống cà phê chút đã
Vội gì đâu không ghé lại nơi nầy
Mèo Vạc cái tên nghe chừng ngộ quá
Cà phê bên đường uống cũng ngất ngây.

Cô gái H’Mông ơi – má hồng đến thế
Con mắt đa tình anh thấy dễ thương
Chân ríu rít hoà vào phiên chợ sớm
Sương giăng màn – Vàng mùa cải sườn non.

Hoa của đá nở suốt vùng biên viễn
Đâu Khâu Vai say men rượu chợ tình
Mùi rượu ngô còn ngạt ngào cánh mũi
Mấy nẻo đường xuyên hẻm vực chênh vênh.

Hoa mận trắng ngày cuối đông thơm bãi
Qua Mã Pì Lèng rong ruổi săn mây
Vách đá dựng suốt ngàn năm vẫn vậy
Sông Nho xanh chảy mải miết vơi đầy.

Ngô lên xanh trên bao triền núi đá
Mấy lớp sương mù rồng rắn đuổi theo
Đường trong mây – Anh qua bao làng bản
Vẳng tiếng em cười trong gió cheo leo.

Xem thêm bài viết HOT 🌱Thơ Về Cần Thơ ❤️️ Những Bài Nổi Tiếng Nhất 

Thơ Về Sông Nho Quế Ấn Tượng

Nếu bạn đang tìm kiếm những bài Thơ Về Sông Nho Quế Ấn Tượng thì cùng tham khảo những bài thơ sau nhé! 

Ơi Nho Quế!
Tác Giả: chưa rõ

Ta mải mê theo tiếng khèn mèo
Nho Quế ơi chuyện tình hai đầu núi
Người gọi đá gọi mây bên trời gọi tới
Đá ướt sũng đêm em, nhớ thôi

Có con đường nào để anh sang em
Khăn vắt vai thấm sương khô lại ướt
Nho Quế người đi cong vòm thác
Về anh cuối đoạn bọt trắng ghềnh

Gặp nhau rồi trở lại chênh vênh
Đá soi em vào âm ư dòng Nho Quế
Núi cứ thở hơi của sương của gió
Em thở lên sườn núi đá rượu ngô

Bao nhiêu mùa ngô bao nhiêu mùa sao
Sông Nho Quế vẫn âm ư lời núi gọi
Phía cuối dòng có ngày nào trở lại
Tiếng khèn xưa anh thầm thì Mã Pì lèng

Xuôi theo dòng sông cũ đi anh
Nho Quế đưa anh về Mèo Vạc
Em sẽ theo con đường Hạnh Phúc
Ta về đêm say khướt rượu Khâu Vai

Mấy chục mùa hoa Tam giác mạch qua rồi
Mã Pì Lèng đổ bóng em đá rêu màu sông ướt
Anh đã già em không còn trẻ nữa
Chỉ còn sông và núi cứ thì thầm..”

Bài Thơ Về Cổng Trời Quản Bạ

Mời bạn đọc cùng tham khảo thêm các Bài Thơ Về Cổng Trời Quản Bạ.

Cổng trời Quản Bạ
Tác Giả: Nguyễn Đình Bầu

Chắn che bốn hướng núi
Vần vũ mây trên đầu
Quanh quẩn mãi thung sâu
Chợt ánh ngày vén mở
Toang cổng trời Quản Bạ
Sắc váy đốm rừng chiều
Cô gái Mèo xiêu xiêu
Lệch gùi rau dương xỉ
Đường về bản lặng lẽ
Tránh nhau giữa Cổng Trời
Thật thà em trách tôi
– Ôi, mày đi bụi lắm!
Lên Cổng Trời gặp nắng
Sợi vô hình vắt ngang
Trăm triệu năm bâng khuâng
Chồng nghiêng nghiêng vách đá
Trân trân núi Quản Bạ
Gặp khắc khổ mặt người
Nghìn năm tổ tiên ơi
Hiện đầy mình lam lũ
Nét cổ buồn xưa cũ
Thấm đẫm đã bao đời
Nhân chủng học xa vời
Miền sâu quên tiến hóa!
Cổng Trời vẫn lộng gió
Hẹn nhau bãi chợ phiên
Rượu ngô gột bon chen
Kệ, cổng đời vẫn mở!

Tổng hợp cho bạn đọc 🌻Thơ Về Đồng Nai🌻 hay ý nghĩa

Thơ Thả Thính Về Hà Giang Vui Nhộn

Có thể bạn sẽ thích những bài Thơ Thả Thính Về Hà Giang Vui Nhộn.

Đất Hà Giang văn chương lai láng
Gái Hà Giang khó tán lắm ai ơi

Đường Hà Giang sỏi đá gập ghềnh
Cho nên là phải chúng mình yêu nhau

Nghe nói Hà Giang đẹp lắm
Gái Hà Giang thì đằm thắm yêu kiều

Tuyển Tập Thơ Vui Về Hà Giang Hài Hước

Bỏ túi ngay Tuyển Tập Thơ Vui Về Hà Giang Hài Hước nhé.

Chưa đi chưa biết Hà Giang.
Đi rồi mới hiểu gian nan vô vàn!

Chưa đi chưa biết Hà Giang
Đi rồi mới biết giang sơn trùng trùng

Chưa đi chưa biết Hà Giang,
Đi rồi thích quá lại không muốn về

Không đi không biết Hà Giang,
Đi rồi mới biết họ sang hơn mình,
Ăn uống thì cũng linh đình,
Nhưng mà họ biết giữ gìn nhã nho,
Cỗ mâm sáu đĩa, bốn tô
Rượu ngon uống cạn không hô vào vào,
Tận nơi chân bước miệng chào,
Tay đưa ly rượu người nào cũng vui,
Hà Giang đất thắm tình người,
Ra về nhớ mãi, ơi người Hà Giang

Nhất định đừng bỏ lỡ ❤️️ Thơ Về Điện Biên ❤️️ thú vị

Ca Dao Về Hà Giang Nổi Tiếng

Xem thêm những câu Ca Dao Về Hà Giang Nổi Tiếng.

Vải đẹp nhờ màu pha
Áo chắc nhờ kim chỉ
Vải mịn dùng cho già
Vải thô dùng cho trẻ

Trời đất thủa xa vời
Có những chín mặt trời
Trời đất thủa xa xăm
Có những chín mặt trăng

Cái bụng anh thương em nhiều như lá rừng.
Em không có lòng thì thôi.
Có lòng thì về ta ở với nhau một đêm.
Em không có lòng thì thôi,
Có lòng thì về, ta ở với nhau một ngày

Cột nhà tao đã thử
Gọi tên gỗ đã rồi
Gỗ rừng ta đã dùng
Làm nhà được nhà tốt
Chín gỗ mười cột cứng
Làm cửa được cửa bền
Nhà này thật nhà vững
Nhà hợp nữ hợp nam
Và trong nhà đã xong
Nhà hợp trời hợp đất…

Ca Dao Tục Ngữ Về Hà Giang Ngắn Hay

Đừng vội bỏ qua những câu Ca Dao Tục Ngữ Về Hà Giang Ngắn Hay.

Thương em Bảy núi cũng trèo
Ghét em núi Két vượt đèo cũng không

Hang Tra là xứ quê mùa,
Đi thăm cháu ngoại cho vừa Cà na.

Hà Giang nơi biên cương là đây
Có đường đi trên mây lên tới cổng trời

Nước kênh Vĩnh Tế lờ đờ,
Nhớ ông Bảo Hộ dựng cờ chiêu an

Đừng vội bỏ qua tuyển tập 💚 Thơ Về Đà Nẵng 💚 đầy đủ nhất

STT Về Hà Giang Ý Nghĩa

Tặng bạn đọc tuyển tập STT Về Hà Giang Ý Nghĩa.

  • Với những trải nghiệm đa dạng và phong phú, vùng đất Hà Giang đã để lại nhiều ấn tượng khó phai đối với mỗi du khách đến với nơi đây.
  • Với những nét đặc trưng vốn có, với vẻ đẹp trong nền văn hóa truyền thống đa sắc màu, phố cổ Đồng Văn đã tạo nên điểm nhấn ấn tượng và độc đáo trên vùng cao nguyên đá Đồng Văn.
  • Hà Giang nổi tiếng với các di sản gắn liền với lịch sử giữ nước của dân tộc. Trong đó, phải kể đến di tích cột cờ Lũng Cú, một trong những cột cờ thiêng liêng bậc nhất của nước ta.
  • Con đường trải dọc lưng chừng đèo Mã Pì Lèng với những vách đá cheo leo dựng đứng và những khúc cua tay áo. Trên 4 cao nguyên đá ở Hà Giang, Mèo Vạc và Đồng Văn nổi tiếng nhất bởi tứ bề là núi đá tai mèo, rất hiếm đất để canh tác nông nghiệp.
  • Con đường Hạnh Phúc là con đường được khởi đầu và thành hình từ công sức và cả máu xương của hàng vạn thanh niên xung phong từ những năm 50- 60 thế kỷ trước. Con đường đã đem lại cuộc sống no ấm cho đồng bào các dân tộc trên cao nguyên đá Hà Giang, thể hiện sức mạnh của con người trước những khắc nghiệt của thiên nhiên.
  • Núi đôi Quản Bạ, cùng với đèo Mã Pì Lèng huyền thoại, cao nguyên đá Đồng Văn… luôn quen thuộc trong hành trình chinh phục, khám phá nét đẹp kỳ thú của mảnh đất Hà Giang.
  • Hà Giang là một trong những tỉnh có diện tích trồng cam lớn nhất của cả nước, được trồng tập trung tại ba huyện: Vị Xuyên, Bắc Quang và Quang Bình nhưng nhiều nhất vẫn là ở huyện Bắc Quang.

Những Câu Nói Hay Về Hà Giang

Tiếp theo là Những Câu Nói Hay Về Hà Giang vô cùng đặc sắc.

  • Hà Giang, nơi địa đầu của Tổ Quốc, vốn là điểm du lịch hấp dẫn bởi những cung đường uốn lượn đến say lòng và những cảnh đẹp hùng vĩ. Một trong những bản sắc riêng làm nên sức hấp dẫn của du lịch Hà Giang chính là giá trị văn hóa truyền thống.
  • Hà Giang còn là bốn mùa của lễ hội. Tháng Giêng đi hội Lồng Tồng của người Tày, hội Gầu Tào của người Mông, tháng Hai đi Hội Khèn Mông, tháng Ba đi hội chợ tình Khau Vai, tháng Năm đi lễ Thần Rừng của người Lô Lô, tháng Bảy đi hội Khu Cù Tê của người La Chí, tháng Tám hội đua thuyền, tháng Mười đi hội nhảy lửa, hội dệt thổ cẩm, tháng Mười một đi hội hoa tam giác mạch…
  • Nép mình giữa cao nguyên đá Hà Giang, thung lũng Sủng Là mang nét đẹp nên thơ và bình yên. Một lần được đặt chân tới, khám phá một Sủng Là đẹp đến ngất ngây người, chẳng thua kém gì chốn thần tiên quả là một trải nghiệm khó quên trong chuyến du lịch về chốn “ốc đảo” này.
  • Thung lũng Sủng Là là xã đẹp nhất của Hà Giang, được ví như “ốc đảo” nằm yên bình giữa lòng cao nguyên đá. Sủng Là gây ấn tượng đặc sắc với du khách với những nét văn hoá độc đáo của đồng bào dân tộc nơi đây.
  • Đằng sau sự hiểm trở của núi rừng Tây Bắc ấy, sự khắc nghiệt về địa hình đã làm cho người dân nơi đây phải “gồng” mình chống chọi lại. Người dân biến núi non thành hoa, lúa, ngô… phục vụ cuộc sống thường ngày, tới đây quả là khâm phục đức tính của người dân vùng cao, chịu khó vô cùng.
  • Mặc dù nằm cheo leo trên những triền núi cao, mây xanh phủ quanh núi, cảnh sắc ở Hà Giang làm cho người ta thật sự mơ mộng. Hãy đến một lần để cảm nhận hết vẻ đẹp bình yên, nên thơ đầy màu sắc nơi núi rừng Tây Bắc để ta thêm yêu những điều giản dị nhất của cuộc sống.
  • Núi đôi Quản Bạ không chỉ được biết đến là một tuyệt tác thiên nhiên của đất trời Hà Giang, mà còn cuốn hút du khách bởi truyền thuyết cảm động về tình yêu, tình mẫu tử gắn liền với quá trình kiến tạo của ngọn núi “độc nhất vô nhị” ở Việt Nam.

Các Mẫu Thuyết Minh Về Hà Giang 

Xin chia sẻ cho bạn đọc thêm Các Mẫu Thuyết Minh Về Hà Giang bên dưới.

Mẫu Thuyết Minh Về Hà Giang Hay Nhất

Nằm ở cực Bắc – vùng phên giậu của Tổ quốc, thành phố Hà Giang không chỉ sở hữu cảnh quan thiên nhiên hoang sơ, kỳ vĩ cùng sự đa dạng văn hóa mà còn được biết đến như một trong những địa phương phát triển du lịch khá bài bản. Điều đó đã tạo nên sức hấp dẫn đặc biệt, khiến du khách muốn quay lại vùng đất này nhiều lần.

Là Trung tâm chính trị, kinh tế – văn hóa – xã hội của tỉnh Hà Giang, thành phố Hà Giang luôn tự hào với sự phát triển vượt bậc của mình trong hành trình phát triển, vươn lên từ một thành phố trẻ. Thành phố nằm hai bên bờ con sông Lô với các dãy phố nhà cao tầng mọc lên san sát. Đường nội thị Nguyễn Trãi, Trần Phú, Trần Hưng Đạo… được trải nhựa áp phan mịn màng. Bên bờ Đông sông Lô là núi mỏ Neo, bên bờ Tây sông Lô là núi Cấm Sơn sừng sững đối xứng như hai ngọn tháp vươn lên trời xanh…

Nhắc đến Hà Giang, có lẽ bất cứ người Việt nào cũng mong muốn được một lần đặt chân tới, để được đứng dưới lá cờ Tổ quốc thiêng liêng tung bay trên cột cờ Lũng Cú, nơi mà theo sử sách Lý Thường Kiệt đã lần đầu tiên đánh dấu chủ quyền lãnh thổ bằng một cây sa mộc. Năm 2010, Cột cờ Lũng Cú được đầu tư xây dựng quy mô, nằm ở độ cao 1.400m so với mực nước biển, có hình bát giác, cao hơn 30m, diện tích 54m², đại diện cho 54 dân tộc anh em.

Đến với Hà Giang, du khách không thể không đến với cao nguyên đá Đồng Văn, nơi được UNESCO công nhận là Công viên địa chất toàn cầu. Nằm ở độ cao 1.000 – 1.600m so với mực nước biển, có diện tích 2.356km², trải dài qua địa bàn 4 huyện Quản Bạ, Yên Minh, Mèo Vạc và Đồng Văn, đây là nơi hội tụ nhiều di tích lịch sử nổi tiếng như Quần thể di tích lịch sử – danh thắng Lũng Cú, Di tích kiến trúc nghệ thuật quốc gia nhà Vương, Phố cổ Đồng Văn, Bãi đá cổ, di chỉ khảo cổ… Đây cũng là nơi có các thắng cảnh hùng vĩ như sông Nho Quế, Mã Pì Lèng – “Thiên hạ đệ nhất đèo”, hẻm Tu Sản – hẻm vực sâu nhất Đông Nam Á với độ sâu 700 – 900m.

Không chỉ sở hữu thế mạnh về cảnh quan thiên nhiên, Hà Giang còn là vùng đất đậm đặc văn hóa với những lễ hội đặc sắc diễn ra quanh năm như tháng Giêng có hội Lồng Tồng của người Tày, hội Gầu Tào của người Mông; tháng 3 với chợ tình Khau Vai; tháng 5 có Lễ thần rừng của người Lô Lô; tháng 7 đi hội Khu Cù Tê của người La Chí; tháng 9 có Tết cá của người Tày; tháng 10 đi hội Nhảy lửa của người Pà Thẻn; tháng 11 là Lễ hội hoa tam giác mạch…

Trong thời gian sắp tới, thành phố Hà Giang sẽ ngày càng phát triển, xứng danh miền đất địa đầu của Tổ quốc Việt Nam. Với những tiềm năng, lợi thế của mảnh đất địa đầu tổ quốc, đây là một điểm đến hấp dẫn trong lòng du khách.

Bài Thuyết Minh Về Hà Giang Ấn Tượng

Hà Giang là một tỉnh thuộc vùng Đông Bắc Việt Nam. Phía Đông giáp tỉnh Cao Bằng, phía Tây giáp tỉnh Yên Bái và Lào Cai, phía Nam giáp tỉnh Tuyên Quang phía Bắc giáp nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Hà Giang có diện tích tự nhiên là 7.884,37 km2, trong đó theo đường chim bay, chỗ rộng nhất từ tây sang đông dài 115 km và từ bắc xuống nam dài 137 km. Tại điểm cực bắc của lãnh thổ Hà Giang, cũng là điểm cực bắc của Tổ quốc.

Vào thời Hùng Vương, mảnh đất Hà Giang đã là một trong 15 bộ của quốc gia Lạc Việt. Thời Thục Phán An Dương Vương lập nước Âu Lạc, Hà Giang thuộc bộ lạc Tây Vu. Trong thời kỳ đô hộ của phong kiến phương Bắc kéo dài nghìn năm, khu vực Hà Giang vẫn nằm trong địa phận huyện Tây Vu thuộc quận Giao Chỉ. Từ năm 1075 (đời nhà Lý). Miền đất Hà Giang lúc đó thuộc về châu Bình Nguyên. Địa danh Hà Giang lần đầu tiên được nhắc đến trong bài minh khắc trên chuông chùa Sùng Khánh (xã Đạo Đức, Vị Xuyên), được đúc nhân dịp trùng tu chùa vào đầu thời Vua Lê Dụ Tông, năm Ất Dậu 1707.

Hà Giang được thiên nhiên ưu đãi với nền văn hoá lâu đời thuộc niên đại đồ đồng Đông Sơn, có các di tích người tiền sử ở Bắc Mê, Mèo Vạc. Đây cũng là tỉnh có nhiều đồng bào dân tộc thuộc vùng Đông Bắc sinh sống, với 22 dân tộc có nhiều phong tục tập quán, văn hoá truyền thống và những lễ hội rất sinh động đã làm Hà Giang trở thành nơi hấp dẫn du khách đến tham quan.

Bên cạnh đó, Hà Giang có cảnh quan môi trường độc đáo của một tỉnh miền núi với những dãy núi cao đá tai mèo ở phía bắc và những cánh rừng bạt ngàn ở phía nam. Năm 2010 Công viên địa chất Cao nguyên đá Đồng Văn (CVĐC CNĐĐV) được UNESCO công nhận là thành viên của mạng lưới CVĐC toàn cầu ; Tháng 9 năm 2012 Ruộng bậc thang Hoàng Su Phì đã được công nhận là Di tích quốc gia Ruộng bậc thang Hoàng Su Phì.

Hà Giang có diện tích rừng tương đối lớn, với nhiều sản vật quý hiếm: động vật có các loài gấu ngựa, sơn dương, voọc bạc má, gà lôi, đại bàng…; các loại gỗ: ngọc am, pơ mu, lát hoa, lát chun, đinh, nghiến, trò chỉ, thông đá…; các cây dược liệu như sa nhân, thảo quả, quế, huyền sâm, đỗ trọng… Rừng Hà Giang không những giữ vai trò bảo vệ môi trường sinh thái đầu nguồn cho vùng đồng bằng Bắc Bộ mà còn cung cấp những nguyên vật liệu phục vụ cho sản xuất công nghiệp, xây dựng, y tế và sẽ là những điểm du lịch sinh thái lý tưởng của tỉnh.

Với mạng lưới sông suối luồn lách qua những đồi núi thấp hình thành những hồ lớn vào mùa mưa tạo ra những điểm du lịch hấp dẫn như hồ Noong. Do có nhiều núi đá vôi nên trong tỉnh có nhiều suối nước nóng là những địa điểm du lịch lý tưởng. Hà Giang có nhiều di tích lịch sử, danh lam thắng cảnh ít nơi có được như : Suối Tiên, cổng Trời, thác nước Quảng Ngần, khu Nậm Má, khu chum vàng, chum bạc và di tích nhà họ Vương… Đặc biệt là Công viên địa chất Cao nguyên đá Đồng Văn và Ruộng bậc thang Hoàng Su Phí.

Một thế mạnh khác của Hà Giang là việc khai thác du lịch quá cảnh sang tỉnh Vân Nam (Trung Quốc), quan hệ du lịch và thương mại hai chiều nếu được mở ra sẽ góp phần đáng kể và sự tăng trưởng kinh tế của tỉnh. Hà Giang có điều kiện khí hậu tốt và nhiều cảnh đẹp, suối nước nóng,… để phát triển du lịch quá cảnh. Đây là ngành then chốt trong phát triển kinh tế của địa phương.

Viết một bình luận