Thơ Về Nghệ An, Thành Phố Vinh ❤️️50+ Bài Thơ, Ca Dao Tục Ngữ

Thơ Về Nghệ An, Thành Phố Vinh ❤️️ 50+ Bài Thơ, Ca Dao Tục Ngữ ✅ Sưu Tầm Những Bài Thơ Hay, Ý Nghĩa Nhất Về Quê Hương Của Bác.

Những Bài Thơ Về Nghệ An Hay Nhất

Thohay.vn sưu tầm Những Bài Thơ Về Nghệ An Hay Nhất gửi đến bạn đọc yêu mến sau đây.

Lắng đọng
Tác giả: Phạm Trọng Tân

Đi mô rồi lòng cũng gửi về xứ Nghệ!
Mãi nhớ nhung đất mẹ, dạ thiết tha…
Dòng sông Lam lững lờ xuôi ra bể…
Hai bờ xanh, nhè nhẹ vọng tình ca!

Cầu Bến Thủy nối hai nơi nặng nghĩa!
Rừng thông xanh Hồng Lĩnh cứ rì rào…
Vang trên sông, dạt dào câu ví dặm…
Đọng trong ai tình thắm tự thuở nào!

Cầu Yên Xuân kết đôi bờ xanh biếc!
Vọng triền đê tha thiết giọng ru hời…
Nơi đất lành, nuôi chí bền hiếu học…
Đất quê nghèo, khó nhọc những phận đời!

Chiều bình yên, khói lam vờn nắng xế!
Giọng em ngân câu ví lắng bao tình…
Lời “giận thương” đinh ninh lòng lãng tử…
Đọng trong ai một thuở thắm “ta mình”!

Nghệ An ơi
Tác giả: Nguyễn Hùng

Nghệ an ơi quê mình sao nặng nợ
Bão về nhiều xéo nát vở quê hương
Tháng bảy về tan nát trời thân thương
Cứ ngóng về là thương chi lạ…

Trải bốn mùa quê ta có cả
Đông về mùa trời ngập tràn băng giá
Hạ ngập ngừng nắng cháy oi nung
Thu về mang bão lũ về cùng

Xuân cũng thế mưa vung lạnh giá
Bước chân xa ngập ngùng muôn ngà
Nhớ quê nhà thương mẹ thương cha
Chốn đô thành cuộc sống xa hoa

Thương quê mình đất cằn khô sỏi đá
Yêu quê nhiều mà đành phải đi xa.

Xứ Nghệ Quê Em
Tác giả: Hahn Nguyễn

Nghệ An sông núi hữu tình
Sông Lam sông Cả như hình bóng em
Dòng sông nước chảy êm đềm
Lời ru của mẹ làm mềm tim ai.

Giọng hò cô gái miệt ngoài …
Ngọt ngào sâu đậm ôi lay lòng người
Anh đi … xin nhớ… tình đời…
Hò lơ… xin chớ … quên lời nghe anh…

Đường vô xứ Nghệ vòng quanh
Núi lam cao ngất sông xanh đẹp trời
Bức tranh bức hoạ sáng ngời
Mờ mờ ảo ảo thắm mời hồn thơ.

Văn nhân thi sĩ ngẩn ngơ
Bao nhiêu sáng tác như mơ dạt dào
Lại thêm tiếng nói ngọt ngào
Người đi kẻ ở chìm vào… hò… lơ…

Anh ơi xa xứ … hò lờ…
Ở nhà em đợi đặng hờ… được đâu
Xuân này anh có về sao
Mừng xuân đón tết ước ao anh à.

Hãy mau xum họp một nhà
Ca dao ngân hát mặn mà lắm thay
Nâng ly vui cạn chúc may
Sân vườn hoa nở đầy mai rực vàng.

Từ điển tiếng Nghệ bằng văn vần
Tác giả: Chưa rõ

Con trâu thì gọi “con tru”
Con dâu thì gọi “con du” trong nhà
“Mấn” là “váy”, “ngái” là “xa”
“Đi mô?” để hỏi ai là “đi đâu? ”
“Nác su” ý nói “nước sâu”
“Trấy bù” để gọi “quả bầu” đấy nha
“Gác bếp” thì gọi là “tra”
“Lông cơn” thực chất đó là “trồng cây”
“Ra sân” thì nói “ra cươi”
“Đi nhởi” ý nói “đi chơi” ấy mà
“Chúng tao” thì nói là “choa”
“Các bạn”, thân mật gọi là “bọn bay”
“Tê” là “kia”, “ni” là “này”
“Mi” “mần” ý nói là “mày” “làm” thôi
“Chộ” là “thấy”, “nhác” là “lười”
“Mắm tôm” cứ gọi “ruốc hôi” đúng liền
“Đọi” là “bát”, ”nôốc” là “thuyền”
“Khủy chân” đích thị có tên “ắc lè”
“Đàng” là “đường”, “đấy” là “tè”
“Thế thôi” thì nói “rứa hè” là xong
“Rừng” là “rú”,“rào” là “sông”
“Ngá khu” tức thị “ngứa mông” thật rồi
“Mơ” là “mớ”, “thúi” là “hôi”
“Nỏ nhởi” ý nói “không chơi” đó mà
“Tê” là “kia, “tề” là “kìa”
“Cái môi” tên gọi “cái thìa” đó em
“Đánh nhau” – “đập chắc” nhớ liền
“Ra răng” là muốn hỏi em “thế nào”
“Ả” là “chị”, “tau” là “tao”
“Rứa” là “thế”, “răng” là “sao” đó mà
“Bổ” là “ngã”, “mả” là “mồ”
“Lọi cẳng” để nói đó là “duỗi chân”
Vải “đen” ắt hẳn vải “thâm”
”Trụt quỳn” ý nói “tụt quần” thế thôi
“Dốc” là “trôộc”, “đôộng” là “đồi”
“Mui” là để chỉ cái “môi” trước mồm
“Đầu” là “trôốc”, “hun” là “hôn”
“Ló” chưa hết là “Lúa” còn đấy em
“Ngượng” là “rầy” “thích” là “sèm”
Ai hỏi đến “lả” thì châm “lửa” liền
“Nỏ” là “không” nhé đừng quên
“Lá trù” chính xác là tên “lá trầu”
“Mắc” là “bận”, “mô” là “đâu”
“Ăn nể” , “ăn vã” như nhau cả mà
Có người gọi “bọ” là “cha”
“Nương” là “vườn”, “rẫy” gọi là “nương” thôi
“Bù rợ” “bí đỏ” đúng rồi
Nước chè” quê bạn, quê tôi “nác chè”
“Nướng” là phải “náng” đó nghe
Gọi mang lọ “mói” thì bê “muối” liền
Trốc cúi” là “đầu gối” chân
Gọi “đài” múc nước phải cầm “gầu” ngay
“Chủi” là cái “chổi” đây này
Nói “rờ” thì cứ đưa tay mà “sờ”
“Lúc này” tạm nói là “dừ”
“Luộc kỹ gốc” nhé, “Loọc nhừ côộc” nha,
“Con ga” để chỉ “con gà”
“Con bê” choa nói đó là “con me”
“Con suối” cứ gọi là “khe”
”Châu chấu” ngoài đó, ở quê “cào cào”
“Hồ” nước được gọi là “bàu”
“Cá quả” cứ gọi “cá tràu” không sai
“Con người” thì nói “Con ngài”
”Cù cu” tên gọi của loài “bồ câu”
“tối” nói “túi”, “túi” nói “bâu”
“Con sâu” có chỗ gọi “trâu” thật mà
“Hổ bắt” thì nói “khái tha”
“Muỗi”, “giòi” thì gọi đó là “mọi”, “troi”
“Con ruồi” thì nói “Con ròi”
Bắt “tôi” “Nhúng” đít thì “tui” “trụng” quần
“Con giun” phải nói “Con trùn”
“Với chắc” có nghĩa là cùng “với nhau”
“Lộ mô” có nghĩa “chỗ nào”
Nói “vo trôốc” là “gội đầu” đó em
“Gạo” thì gọi “gấu” đừng quên
Ai nói đến “trự” nhớ liền “chữ” ngay
”Chạc” là để chỉ cái “dây”
Nói đi “đâm” gạo hiểu ngay “giã” rồi
Cả anh, em mẹ tới chơi
Đều chào là “cụ” thế thôi em ờ
“Sạu” thì phải hiểu là “ngô”
”O” là bác gái và “cô” đó mà
“Mẹ chồng” vẫn gọi “mụ gia”
“Ràn tru” phải hiểu đó là “chuồng trâu”
“Ròi bu” ý nói “ruồi bâu”
Hỏi nơi “rửa bát” là đâu “lộ chồ”
Gọi “vợ” là “gấy”nhớ cho
Nói “Nhôông” ắt hẳn chính là “chồng” thôi
“Dao khoắm” là “rạ” đúng rồi
Bảo đi lấy “toóc” thì lôi “rạ” về
“Ruộng” là gọi “roọng” đó nghe
“Anh nha” cứ nói “eng hè” là xong
“Suôn” là “thẳng”, “ngoẹo” là “cong”
“Nỏ mần răng cả” là “không việc gì”
“Gõ đầu” là “trọi trốc” mi
“Kệ tau” ý nói làm gì “mặc tôi”
“Trúp vả” để chỉ cái “đùi”
“Ả nậy” – “chị lớn” biết rồi chứ em,
“Ngong” là “ nhìn”, “coi” là “xem”
“Mệ va” – “chị ấy” mong em chớ cười
“Lớn” thì nói “nậy” thế thôi
“Lõi” ngô, lõi mít nói “cồi” đừng lo
“Cây cọ” choa nói “cơn tro”
Gọi “tắn”, gọi “tít” “rắn” bò “rết” ra
“Mạo” là cái “mũ” đó nha
Trong đó từ “rạc” nghĩa là “xác xơ”
“Anh” là “eng”, “cô” là “O”
“Mun” trong bếp củi là “tro bếp” mà…
“Hãi” ma tức là “sợ” ma
Nói ai “khun nậy” chính là “lớn khôn”
“Cái ghế” thì gọi “cấy đòn”
“Ăn vụng” – “ăn phúng” là con một nhà
“Bà già” thì gọi “mụ tra”
Mẹ kêu lấy “đúa” cầm ra “rổ” này
“Tâm thần” thì gọi “ra ngây”
“Nồi đất” thì lại gọi ngay “trách bù”

Chia sẻ thêm chùm🌱Thơ Về Quảng Trị 🌱 45+ Bài Thơ, Ca Dao Tục Ngữ Về Quảng Trị

Thơ Hay Về Nghệ An

Mời bạn thưởng thức thêm những bài Thơ Hay Về Nghệ An.

Xứ sở tươi hồng
Tác giả: Đỗ Hương

Xin thêm một lần, thăm nơi đó_ quê anh!
Xuôi theo dòng Lam mát lành như lòng mẹ
Để đắm mình vào câu dân ca xứ Nghệ
Có tình anh chân thật đến nồng nàn!
Dẫu là đi, đi mãi khắp thế gian
Chỉ có một vùng quê thừa dư nắng gió
Chắc còn thương nên ông trời thử đó!
” tài tình chi, cho trời đất hờn ghen”?
Về quê rồi, em liệu có thể quên?
Câu ví dặm hết đêm thâu còn hát
Mặc ả gió Lào hôn khô bờ môi lạt
Núi Quyết kề dòng Lam mãi mãi chẳng muốn rời!
Về Thành Vinh gần lắm chẳng xa xôi!
Nghe anh giảng, ông đồ xưa… cá gỗ
Những câu kể thật thà, vinh dự quá!
Cá gỗ xưa, nay hoá những ông Nghè!
Về Làng Sen vẫn xanh mát luỹ tre
Gặp lại bước chân Người ra đi thưở trước
Lần cuối thăm cha, rồi Người đi tìm hình hài của Nước
Cho Đất Nước lại nguyên sơ như mái rạ Làng Sen!
Về quê anh, em muốn được làm quen
Những chi, rứa, mô, tê, nỏ khi mô em chán
Bọn trẻ nhẻm đen mà cưỡi trâu sáng láng
Muối mặn quê anh đã khiến cay gừng!
Về Cửa Lò thổi dạt những hôi tanh
Cuộc sống mới đang bừng lên mãnh liệt!
Mặt trời ló rạng ngời tha thiết
Trên biển quê hương Xứ Nghệ tươi hồng
Em sẽ về! Anh có đón em không?

Quê hương
Tác giả: Nguyệt Hoàng

Hôm qua họp tổ Đồng hương
Nghệ An là tỉnh, Đô Lương huyện nhà
Tình quê thân thiết mặn mà
Gặp nhau thăm hỏi chan hoà, mến thân

Người già đã hao mòn dần
Lớp mới thay thế, đa phần trẻ hơn
Xứng đáng tầng lớp cháu con
Nối tiếp truyền thống quê hương Anh hùng

Đô Lương khởi nghĩa đã từng
Đánh tan xâm lược,lẫy lừng chiến công
Truông Bồn, Liệt nữ anh hùng
Mười cô gái trẻ hiến dâng đời mình

Cho nước nhà được hồi sinh
Thông đường xe chạy…Hoà bình về ta
Đã hơn mấy chục năm qua
Dựng bia tưởng niệm, nước nhà biết ơn

Hôm qua họp Tổ Đồng hương
Trên thành phố Cảng thân thương đậm đà
Có cả tiệc mặn nữa mà
Cùng nhau cụng chúc thật là ấm vui…!

Xứ Nghệ yêu thương
Tác giả: Thanh Hà

Nơi ta ghé là nơi ta yêu mến
Xứ Nghệ ơi gửi lại chút luyến lưu
Đâu sông Lam câu ví dặm thân thương
Chừ nỏ biết phương mô mà tìm kiếm….

Ta quay quắt lục tìm trong tiềm thức
Day dứt lòng thương khúc ruột miền Trung
Nghệ An ơi mảnh đất nặng tình đời
Yêu quá đỗi câu gừng cay muối mặn

Nhớ dáng mẹ một đời dầm mưa nắng
Nhớ đồng chiều vắng những cánh cò bay
Nhớ mùa say đưa hương lúa trỗ đòng
Và nhớ mãi bóng hình người em gái

Ta thầm hứa sẽ một ngày trở lại
Dù ngái xa dù cách núi ngăn sông
Ta trở về cho thỏa nỗi nhớ mong
Khắc trong lòng tình xứ Nghệ thân thương…

Viết về những nữ liệt sĩ xứ Nghệ
Tác giả: Phan Trong Tiến

Mỗi độ xuân về ngồi nghe mẹ kể
Trên mảnh đất này Xứ Nghệ Miền Trung
Đã sinh ra bao thiếu nữ anh hùng
Giữa bom đạn dạ không hề nao núng

Nay về đây giữa chân đồi sương đọng
Lệ ứa trào anh dang rộng vòng tay
Ôm các em sâu dưới dãy mộ này
Ủ nhớ thương bao tháng ngày cách biệt

Đốt nén tâm hương dạ buồn da diết
Xúc động, ngậm ngùi biết nói răng đây
Quê em xưa nơi đạn xới bom cày
Nay đã vươn lên tràn đầy nhựa sống

Đồng Lộc quê em ngày đêm gió lộng
Tiếng nhạc rừng gieo mộng đẹp hồn em
Ngủ đi em hãy ngủ thật êm đềm
Đất mẹ nguyện đêm ngày ru em ngủ.

Thanh Chương ơi
Tác giả: Nguyễn Hùng

Biết ni anh nỏ về Thanh Chương
Về rồi đi mang theo lòng viễn xứ
Chân bước đi mà lòng do giữ
Hồn để lại thể xác phải mang theo

Đất Thanh Chương đồi núi cheo leo
Người Thanh Chương dù nghèo chẳng khổ?
Chân đi xa hàng trăm cây số
Ngoảnh đầu lại nỗi nhớ nao nao

Ôi mảnh đất yêu mến biết bao?
Nơi lòng người chẳng nơi nào có
Tôi đi xa tâm hồn xin gửi đó?
Xin gửi lại đất trời Thanh Chương!

Thơ Về Nghệ An Quê Bác Cảm Xúc

Nhất định đừng bỏ qua chùm Thơ Về Nghệ An Quê Bác Cảm Xúc sau đây nhé!

Nghệ An quê Bác
Tác giả: Bách Tùng Vũ

Ai về quê Bác Nam Đàn
Mà thương xứ Nghệ, hai hàng lệ rơi
Quê mình còn đó, Bác ơi!
Làng Sen nhớ Bác không vơi khi nào
Cổng xưa vẫn đó, bờ rào
Mà nay Bác đã đi vào cõi mơ…

Hò… ơ….

Câu hò ví dặm nên thơ
Sông Lam vỗ nhịp, hò ơ…ơ hò
Đồng xanh phủ trắng cánh cò
Núi Hồng 9 ngọn, ai dò đường lên?
Dưới cầu Bến Thủy mông mênh
Thuyền ai thấp thoáng bồng bềnh nhẹ trôi…

Hưng Nguyên còn đó quê tôi
Sông dài ôm trọn, như nôi mẹ hiền
Lam Thành ngọn núi gắn liền…
Hoang sơ, hùng vĩ, một miền mát trong
Ai về Hưng Thịnh nhớ không?
Tháng ba đi lễ, đền ông Hoàng Mười…

Thành Vinh nhộn nhịp đông người
Quảng trường Bác đứng mỉm cười ung dung
Đền thờ Hoàng Đế Quang Trung
Rêu phong Thành Cổ vòng cung vững vàng
Tam quan Văn Miếu trên đàng
Kề bên Dũng Quyết, Phượng Hoàng Trung Đô…

Ngã ba Bến Thủy – Cồn Mô
Cần Linh phật tự, ni cô tu hành
Công viên Bác, Nguyễn Tất Thành
Vườn hoa Cửa Bắc, trong lành cảnh quan
Du thuyền trên sóng Lam Giang
Sân bay Vinh đó, Nghệ An đón mời…

Quê hương Nghi Lộc tuyệt vời
Biển xanh sóng vỗ, đất trời giao hoan
Rừng thông gió thổi mênh mang
Lữ Sơn lên ngắm quan san xanh màu
Trung Kiên làng cũ đóng tàu
Đền thờ Nguyễn Xí, phủ sầu rêu phong…

Cửa Lò biển rộng mênh mông
Vui chơi thưởng ngoạn, lòng không muốn về
Long Sơn, sông Cấm liền kề
Nghi Tân linh tự, tên đề Phổ Am
Đổ ra Cửa Hội, sông Lam
Phi lao rậm rạp, rừng Chàm ngút xanh…

Nam Đàn một sớm bình thanh
Làng Sen nhà Bác, mái tranh yên bình
Hoàng Trù tản bộ hành trình
Ghé thăm quê ngoại Bác mình không xa
Lên mộ mẹ Bác dâng hoa
Về thăm nghề chính quê nhà làm tương…

Ai xuôi miền ngược Thanh Chương
Ai qua Phong Thịnh, Thanh Dương, Thanh Đồng
Ngút xanh tấm thảm rừng trồng
Vàng ươm lúa chín trên đồng múa reo
Đảo Chè ai đến, ta theo
Thác Mưa nước đổ trong veo Suối Vàng…

Đô Lương mộc mạc dịu dàng
Truyền thống hiếu học, ở làng Văn Khuê
Bò, trâu phiên chợ nét quê
Trù Sơn làng gốm mải mê chọn hàng
Truông Bồn độc đạo tuyến đàng
Thung Nưa cao vút ngắm làn mây bay…

Anh Sơn thơ mộng đắm say
Sông Lam ôm trọn vòng tay nồng nàn
Xanh xanh chè, mía trên ngàn
Vùng cao xinh đẹp, buôn làng bình yên
Nghĩa trang quốc tế chiều nghiêng
Thắp hương chiến sĩ hồn thiêng Việt- Lào…

Con Cuông xanh thắm vẫy chào
Thổ, Kinh, Hoa, Thái đồng bào mình đây
Bản làng cao vút lưng mây
Suối sâu cá lội, rừng cây ngút ngàn
Sông Giăng nước chảy ngập tràn
Đền thiêng Cửa Lũy nắng vàng đầy sân…

Tân Kỳ leo mỏi bước chân
Đồng Văn, Nghĩa Phúc, Tân Xuân, Nghĩa Bình
Yêu sao sông núi quê mình
Khe Thần, Hang Mó hành trình dặm xa
Pù Loi, Pù Á ai qua
Đỉnh cao chót vót, mây là đà bay…

Nghĩa Đàn thoai thoải về tây
Đồng bằng, thung lũng trồng cây xanh màu
Đôi bờ sông Hiếu bắc cầu
Hướng Dương vàng óng vào đầu mùa đông
Cam Vinh Cờ Đỏ, Nghĩa Hồng…
Rau xanh Nghĩa Thắng…Quýt trồng Nghĩa Long…

Quỳ Châu chia cắt suối, sông
Núi cao Thác Đũa, Nậm Pông khe rừng
Thẩm Ồm xinh đẹp quá chừng
Hang Pua, làng Thái ai từng đi qua
Phá Xăng, lên đó không xa
Làng nghề Châu Tiến quê ta lâu đời…

Rừng cao Qùy Hợp xanh trời
Đồi chè bát ngát giữa vời gió mây
Đồng xa mía phủ chen cây
Lúa vàng trải thắm nơi đây quê mình
Thiên nhiên Pù Huống hữu tình
Bản Bìa thác đổ, thanh bình Thung Mây…

Diễn Châu ta lại về đây
Dạ Sơn linh tích đắm say lòng người
Bùng Giang Thu nguyệt trăng cười
Diễn Thành thạch bảo tuyệt vời lắm thay
Đền Cuông còn đến ngày nay
Cửa Hiền biển Bắc dang tay đón chờ…

Thái Hoà sương sớm giăng mờ
Về đây thị xã bên bờ sông quê
Đông về cái lạnh tái tê
Rượu ngon phố núi say mê ấm lòng
Phủ Quỳ, làng Vạc dạo vòng
Cánh đồng cải trắng ai trồng? Hoa rơi…

Yên Thành đẹp lắm bạn ơi!
Sông Đào trải rộng, thuyền bơi bồng bềnh
Vách Nam dòng chảy dập dềnh
Trải dài Vách Bắc đổ lềnh nhánh sông
Đảo cò bát ngát xa trông
Trại cừu đồng cỏ mênh mông nắng chiều…

Quỳnh Lưu biển đẹp mĩ miều
Hoàng hôn bãi cát dập dìu người qua
Núi Rồng đẹp tựa bài ca
Hang Dơi, Quy Lĩnh không xa Biển Quỳnh
Ta đi tiếp tục hành trình
Đền Cờn ngắm cảnh quê mình ai ơi…

Hoàng Mai thị xã rong chơi
Quỳnh Phương biển đẹp, nghỉ ngơi dưỡng nhàn
Núi cao mỏ đá ngút ngàn
Hồ sâu Vực Mấu một làn nước xanh
Biển chiều Quỳnh Lập long lanh
Hoàng hôn tím nhuộm trong lành, nên thơ…

Tương Dương rộng lớn hoang sơ
Bạt ngàn đồng ruộng, xanh lơ núi đồi
Phù sa vun đắp bãi bồi
Rừng cây lộc biếc đâm chồi nảy hoa
Nơi dòng sông Cả bao la
Giao thông cách trở đường xa khó về…

Quế Phong hỏi có liền kề?
Ai lên sơn cước hẹn thề cùng ta
Pù Hoạt nằm giữa ngàn hoa
Hồ sâu thủy điện Hủa Na trong ngần
Mẹ Mòn hãy đến một lần
Lên rừng nhiệt đới, cảnh trần hoá tiên…

Kỳ Sơn nước độc rừng thiêng
Ở đâu xa lắc gần biên giới Lào
Thái, Mông, Khơ Mú đồng bào…
Nậm Càn cao vút vẫy chào Trường Sơn
Chợ phiên Nậm Cắn đẹp hơn
Đường lên Mường Lống miên mơn hoa rừng…

Nghệ An ơi! Nhớ quá chừng
Dẫu cho muối mặn, cay gừng “nỏ” quên
Tiếng mình ai đã đặt tên
Mà sao đậm chất làm nên riêng mình
“Choa” đi choa nhớ ân tình
Trong “ni” ngoài “nớ” bóng hình nỏ xa…

Ta về ăn món quê “choa”
Ai ăn mực nhảy, thì ra Cửa Lò
Cháo nghêu ngon ngọt ra trò
Sông Giăng cá Mát…Nghe hò Nghệ An
Bánh đa vừng rán giòn tan
Bún tươi thịt nướng lửa than nồng nàn…

Nhút Thanh Chương, tương Nam Đàn
Diễn Châu bánh mướt ngoài hàng sớm mai
Chịn Xồm nhắm rượu lai rai
Dẻo ngon đặc sản Bánh Gai xứ Dừa
Cháo lươn ăn mấy cho vừa
Nồng cay ớt đỏ, lại thừa tiêu đen…

Xã Đoài cam ngọt lắm nghen
Vàng ươm Bưởi Diễn tiếng khen lan truyền
Ốc xào cay nóng ăn liền
Cá rô hương bưởi câu triền ruộng quê
Bánh ngào ngon ngọt khỏi chê
Món Chẻo nước chấm say mê bao nhà…

Cu Đơ kẹo lạc làm quà
Trà xanh, Khoai Xéo đậm đà vị quê
Vàng ươm Măng Đắng, đắng ghê
Nước mắm Cửa Hội, Giò Bê Nam Đàn
Bánh bèo tôm thịt rang vàng
Bánh đa xúc hến, lại càng say mê…

Câu hò da diết tái tê
Dù đi bốn bể nhớ quê tìm về
Sông Lam sóng vỗ bốn bề
Núi Hồng chung thủy cận kề nghìn năm
Ai ơi ! Dù có xa xăm
Nghệ An quê Bác…Nhớ thăm…Hỡi người !!!

Thăm xứ Nghệ
Tác giả: Hồ Viết Bình

Em đến thăm quê tôi
Vào một chiều mùa hạ
Xứ Nghệ ơi đẹp quá
Tựa như một bức tranh.
Đồi chè bát ngát xanh
Hướng dương vàng sắc nắng
Biển Cửa Lò cát trắng
Pù Mát rợp bóng cây.
Dòng Lam xanh màu mây
Êm đềm con thuyền nhỏ
Tiếng rì rào của gió
Mát rượi những chiều hè.
Em ngồi trên bờ đê
Nghe điệu hò ví dặm
Gừng cay muối vẫn mặn
Sâu đậm tình chân quê.
Người ơi xin đừng về
Ghé vào thăm nhà Bác
Lũy tre xanh toả mát
Ngan ngát mùi hương sen.
Đảo Lan Châu bình yên
Đền Cuông làm em nhớ
An Dương Vương mất nỏ
Gieo mình xuống biển khơi.
Bãi Lữ đẹp tuyệt vời
Bình minh nơi biển cả
Thác Xao La êm ả
Giục giã những bước chân.
Muốn ghé thăm một lần
Cho thoả lòng mong ước

Về Làng Sen quê Bác
Tác giả: Hải Anh

Mới về quê Bác làng Sen
Mà sao như thấy thân quen lâu rồi
Vẫn hàng râm bụt xanh tươi
Mái nhà tranh cũ dưới trời nắng thu.

Võng đưa vang vọng lời ru
Nhịp nhàng khung dệt thoi đưa năm nào
Cối xay, cối dã rì rào
Chắt chiu hạt gạo nuôi bao nhân tài.

Bút lông, chồng sách, mực mài
Là nguồn trí tuệ tới đài vinh quang.
Làng Sen mảnh đất Nam Đàn
Cho con gửi lại muôn vàn yêu thương.

Về Làng Sen thăm Bác
Tác giả: Thích Chân Quang

Một chiều hè oi bức
Con vượt dặm đường xa
Về làng Sen thăm Bác
Lòng thương kính thiết tha.

Đây nhà lá đơn sơ
Chỉ mái tranh vách đất
Nhưng lòng người bất khuất
Ánh dương trên trời xanh.

Con dạo quanh khắp chốn
Xem lại từng bờ tre
Hoa vàng nở bên mé
Hàng cau buông bóng che.

Mong gặp Người đôi phút
Thỏa ao ước trong đời
Ngước lên trông nắng mới
Người ơi khắp nơi nơi.

Lệ hoen mắt con rồi
Người sao sáng xa xôi
Bài ca nói muôn lời
Cả sông núi reo vui.

Nguyện xin bước theo Người
Trên con đường chân lý
Toàn dân nhớ ơn Người
Nghìn năm ánh dương soi.

Về làng sen quê Bác
Tác giả: Lê Thành Văn

Con về quê Bác – làng Sen
Ngỡ như gặp lại thân quen làng mình
Vẫn hàng tre, vẫn mái đình
Đỏ hoa râm bụt, thắm tình nước non

Đơn sơ mái lá hãy còn
Tuổi thơ Người chạy lon ton chỗ nào?
Xóm làng, đồng ruộng, bờ ao
Cúi hôn nắm đất nghẹn ngào nhớ thương

Bác ơi! Năm tháng dặm trường
Thiêng liêng hai tiếng quê hương nghẹn lòng
Trước khi từ giã cõi trần
Câu hò xứ Nghệ gọi thầm trong tim

Làng Sen chan chứa nỗi niềm
Yêu thương ôm cả mọi miền nhân gian.

Tuyển tập ❤️️Thơ Về Làng Sen Quê Bác ❤️️Chùm Thơ Về Quê Bác Hay Nhất

Thơ Ngắn Về Nghệ An

Hy vọng các bài Thơ Về Nghệ An Ngắn sau đây sẽ cho bạn biết thêm nhiều thông tin thú vị về vùng đất này.

Tự hào hai tiếng Nghệ An
Tác giả: Phạm Chiến

Tôi xứ Nghệ, là dân ba bảy
Mảnh đất nghèo nắng cháy thịt da
Thế nhưng tình nghĩa mặn mà
Người dân đoàn kết gần xa một lòng

Ta xa xứ, vẫn mong mòn mỏi
Nhớ quê hương, vời vợi nỗi buồn
Chiều tà ngắm ánh hoàng hôn
Rạo rực tâm hồn , bổng thấy nôn nao

Bao thế hệ, ghi vào sử sách
Chống giặc thù khí phách hiên ngang
Biết bao chiến sỹ sa trường
Quyên thân bảo vệ quê hương vững bền

Hồ Chủ Tịch, vang tên bốn bể
Khắp năm châu, kính nể muôn đời
Hỏi rằng thế giới có ai
Là không biết đến anh tài Sinh Cung!

Anh có về xứ Nghệ với em không
Tác giả: Hoàng Sông Thu

Anh có về xứ Nghệ với em không
Về với câu ca gừng cay muối mặn
Về với dòng Lam một màu xanh thẳm
Về với giọng quê trọ trẹ đậm ân tình

Anh có về xứ Nghệ với em không
Năm tháng dãi dầu làn da rám nắng
Về với tiếng ru mẹ nuôi em lớn
Với dòng Lam bến vẫn đợi con đò

Anh có về xứ Nghệ với em không
Câu hỏi ấy cứ xoáy vào nỗi nhớ
Da diết gọi mà lòng thầm nhắc nhở
Về với em xứ Nghệ quê mình !

Đêm Sông Lam Xứ Nghệ
Tác giả: Lucky Phan

Sông Lam đêm nay sóng gợn tình
Êm đềm nhẹ chảy bóng sao xanh
Hình ai in bóng đứng một mình
Thoáng liệng nghiêng soi đám lục bình
Bầy cá mải mê nhìn chẳng tỉnh
Ta ngồi lẩn thẩn ngắm nghiêng mình
Hồn ta hòa quyện vào sông nước
Ngất ngưởng làm thơ ngước mắt nhìn….

Chứa chan đất Nghệ An
Tác giả: Đạt Trần

Cùng Anh nhé về thăm xứ Nghệ
Tháng 8 rồi sợ trễ gió Lào.
Hướng dương hoa nở lao xao.
Bạtngàn đua sắc đón chào thu sang

Tây sứ Nghệ mênh mang sông suối.
Ốc đảo chè rong ruổi mướt xanh.
Thanh Chương, Pù Mát long lanh
Rừng cây xăng lẻ như tranh họa đồ

Vòng ra biển nhấp nhô xanh biếc
Đảo Lan Châu núi liếc sóng vờn
Thủy triều ríu rít bông lơn
Ngẩn ngơ xứ Nghệ chập chờn mơ Em.

Các Bài Thơ Viết Về Nghệ An Ngắn Hay

Nếu bạn đang tìm kiếm Các Bài Thơ Viết Về Nghệ An Ngắn Hay thì hay xem ngay gợi ý sau đây.

Nghệ An quê vợ
Tác giả: Mạnh Chiến

Ngày ta sánh vợ tới quê nhà
Mảnh đất yêu kiều thắm sắc hoa
Nghĩ lại xôn xao nhiều kỷ niệm
Dâng trào cảm xúc mãi không nhoà
Miền trung xao xuyến đầy thân thiện
Đất bắc chữ tình thật thiết tha
Trọng nghĩa tình ơi lòng rộng mở
Ngàn năm sáng mãi đẹp chan hòa.

Cung buồn xứ Nghệ
Tác giả: Nguyễn Nhật

Còn đâu kinh thành tráng lệ
Tôi nhìn chẳng thấy Vạn An
Ngỡ ngàng hồn Mai Hắc Đế
Sầu thương lũ cuốn Nam Đàn

Phượng Hoàng Trung Đô ải trấn
Giờ đây mưa gió mịt mùng
Xuân Hoà trong cơn lận đận
Ông Trời đã phụ Quang Trung

Con Cuông quê nghèo ngập úng
Lam Giang nước chẳng xanh màu
Cả đời siêng năng làm lụng
Mẹ còn sót lại nỗi đau

Chim muông không còn chổ đậu
Chẳng nơi em Thái múa xoè
Người tình phương xa có thấu
Cung buồn Xứ Nghệ ai nghe !

Xa xứ Nghệ
Tác giả: Đại Nguyện

Đêm tha hương nghe câu hò xứ nghệ
Chợt nhói lòng trong câu giận mà thương
Thuyền ai xuôi về nơi miền sương khói
Mái chèo khua lớp lớp sóng canh trường

Đêm tha hương ..phòng khuê ..bóng loang tường
Đèn thao thức tâm tư buồn le lói
Giận mà thương thèm lời ai đó hỏi
Ngủ chưa em hay đang thức làm gì

Đêm tha hương lễ ướt đậm bờ mi
Lòng tê buốt nghe câu hò xứ sở
Giận mà thương tiếng lòng ai nức nở
Xứ nghệ mình ơi ..xa cách một miền quê.

Bỏ túi thêm chùm 🌱Thơ Về Đắk Nông  🌱Hay nhất

Thơ Lục Bát Về Nghệ An Chọn Lọc

Thohay.vn tổng hợp những bài Thơ Lục Bát Về Nghệ An Chọn Lọc chia sẻ cho độc giả thân thiết.

Về xứ Nghệ cùng anh
Tác giả: Nguyễn Cảnh Lương

Em về xứ Nghệ cùng anh,
Miền Trung giá rét, khô hanh gió Lào.
Nhưng rồi em sẽ tự hào,
Quê hương anh đó dạt dào tình thương.

Lòng người xứ Nghệ thân thương,
Ai qua nơi đó vấn vương tháng ngày.
Về rồi, chắc chẳng muốn rời,
Luyến lưu, lưu luyến tình người quê anh.

Em về xứ Nghệ đi em,
Về nghe câu ví, hàng đêm hẹn hò.
Sông Lam bến nước con đò,
Ngân nga ví dặm dò tìm người thương.

Em về xứ Nghệ cùng anh,
Bên nhau ngắm cảnh màu xanh đất trời.
Về rồi em chẳng muốn rời,
Bên anh em nguyện…suốt đời…theo anh…!

Nghệ An quê tôi
Tác giả: Văn Lan

Mời bạn về thăm quê tôi
Nghệ An Xô Viết rạng ngời năm xưa
Về đây nghe hát đò đưa
Xem trang lịch sử năm xưa hào hùng

Thành Vinh Bến Thủy đã từng
Trường Thi một thuở không ngừng đấu tranh
Nam Đàn Nghi Lộc liệt oanh
Truông Bồn một thuở thành danh sử vàng

Mười ba thanh niên sẵn sàng
Thông đường cho tuyến sẵn sàng xả thân
Bom Mỹ dội xuống ngàn cân
Cây khô cỏ trụi đất sần vì bom

Đô Lương đỉnh núi cao hơn
Ba ra vậy gọi nước bơm cánh đồng
Anh Sơn trạm bơm Đò Rồng
Sân bay Dừa vang dội chiến công nức lòng

Hôm nay nhà máy thay nòng
Khói lên nghi ngút ven đồng bên sông
Xi măng như suối theo dòng
Đưa đi muôn ngả vui lòng người dân

Con Cuông Phù Mát tĩnh tâm
Kỳ Sơn nắng ấm rì rầm suối reo
Nậm Cắn cửa khẩu cheo leo
Người Kinh người Thái người Mèo hát ca

Quay sang Quỳ Hợp quê nhà
Được mùa đá đỏ thật là đẹp ghê
Quế Phong hùng vĩ đẹp mê
Muôn vàn gỗ quý đi về miền xuôi

Tân Kỳ đẹp lắm ai ơi
Số không cột mốc không nguôi một thời
Ngói cừa sáng đỏ đất trời
Đưa đi muôn ngả ngàn người chuộng ưa

Yên Thành vựa lúa dư thừa
Diễn Châu nhớ lại ngày xưa Mỹ nàng
Dương Vương sơ ý vô vàn
Nỏ thần trao giặc giếng nàng gieo thân

Quỳnh Lưu một thủa đấu tranh
Lúa đạt năm tấn để giành miền Nam
Nghi Lộc nay đã sẵn sàng
Cửa Lò Cửa Hội một làn biển xanh

Về đây tụ hội cùng anh
Biển xanh gợn sóng ôm anh với nàng
Nghệ An quê Bác huy hoàng
Mời bạn đến ngắm biển ngàn non cao.

Quê Mẹ
Tác giả: Kao Hữu

Nhắc đến quê mẹ Nghệ An
Thì ai không nhớ sông Lam núi Hồng
Quanh năm nước vẫn xanh trong
Phù sa bồi đắp lúa đồng tốt xanh

Trải qua bao cuộc chiến tranh
Quê hương Xô Viết xứng danh anh hùng
Ghi bao thành tích lẫy lừng
Tạo nên mảnh đất núi rừng linh thiêng

Dù có đi khắp mọi miền
Quê mẹ là nỗi niềm riêng tạc lòng
Bốn mừa Xuân Hạ Thu Đông
Ơn sâu nghĩa nặng càng đong càng đầy.

Ngâm Thơ Về Nghệ An

Nếu bạn muốn Ngâm Thơ Về Nghệ An thì hãy tham khảo các bài thơ sau đây.

Thương về Xứ Nghệ
Tác giả: Nguyễn Lan Hương

Lý giận thương đưa em về Xứ Nghệ
Đất quê nghèo nắng cháy thịt da
Mười hai tháng, ba tháng ròng đón bão
Mà câu hò ví dặm vẫn ngân nga.
Mẹ vẫn dặn đã là con Xứ Nghệ
Gái sông Lam thì phải thật kiên cường
Dẫu biển giận gió gào trong dâu bể
Vẫn mỉm cười thách thức mọi tai ương.
Cho em về ấm lại mấy mùa thương
Trong gió bão lại ngời lên sự sống
Nghe đài báo chiều nay trời biển động
Đất Nghệ An ngơ ngác dưới mưa ròng.
Ơi sông Lam nước khi đục khi trong
Câu hát cũ răng là thương là nhớ
Cho em gửi chút nắng về trong nớ
Lý mười thương có giữ nổi quê nghèo?
Đi khắp chốn vẫn là con Xứ Nghệ
Dẫu chẳng phải là nơi dưỡng, nơi sinh
Đất quê cha còn lại một chút tình
Thương nhiều lắm quê hương mình – Xứ Nghệ!

Tình xứ Nghệ
Tác giả: Lê Phương

Anh thường bảo quê mình xứ Nghệ
Đã lâu rồi chưa kể nhau nghe
Đằng sau tiếng hát câu vè
Đắm hồn mê mẫn lặng nghe điệu hò

Rồi thủ thỉ nhỏ to tâm sự
Đất quê mình lịch sử dội vang
Ngã Ba Đồng Lộc tên vàng
Những cô gái trẻ viết trang sách hồng

Điệu ví dặm bến sông vọng mãi
Dòng sông Lam uốn dải lụa đào
Nghĩa tình muối mặn gìn trao
Khúc ca thuở ấy ngọt ngào chẳng vơi

Hồn quê gửi muôn lời thầm lặng
Chốn cội nguồn sen trắng nở bung
Biết bao liệt sỹ anh hùng
Địa linh nhân kiệt Miền trung kiên cường

Đất quê Mẹ phong sương gió bảo
Đậm nghĩa tình manh áo sẽ san
Thiên tai lũ lụt ngập tràn
Tấm lòng cả nước chứa chan ấm nồng.

Nghệ An yêu thương
Tác giả: Hương Thơ

Em đã về Nghệ An quê anh
Nghe đâu đây ngọt ngào câu ví dặm
Biển Cửa Lò chiều nay chẳng xanh màu xanh thẳm
Mà đỏ hồng cho thắm má giai nhân.

Em đã về đây nghe tiếng gió ru ngân
Xao xác nắng hàng phi lao trong nắng
Biển chiều nay chơi vơi theo ngọn sóng
Em mải miết tìm trên cát dấu chân anh.

Em đã về quê anh một ngày thu rất xanh
Phố phường quê anh giăng giăng làn sương mỏng
Quảng trường Hồ Chí Minh thắp tình yêu cháy bỏng
Truyền thống anh hùng ngàn thuở cũng là đây.

Em đã về thăm phần mộ thơm hương thơm cỏ cây
Làng Trù, làng Sen, ân tình xứ Nghệ
Dòng máu lạc hồng bốn ngàn năm như thế
Chảy trong anh, trong xứ Nghệ yêu thương

Xem thêm 🌱Thơ Về Hà Giang 🌱hay đặc sắc

Thơ Về Các Địa Danh Nghệ An Nổi Tiếng

Khám phá thêm tuyển tập các bài Thơ Về Các Địa Danh Nghệ An Nổi Tiếng dưới đây, cùng xem ngay nhé!

Về Nghệ An
Tác giả: Thủy Tiên

Anh vẫn kể quê mình đẹp lắm
Đất Nghệ An say đắm lòng người
Nhìn xem sông núi rạng ngời
Nơi này hào kiệt các thời dội vang.

Huyện Nam Đàn, Bội Châu quật khởi
Gọi đồng bào tiến tới Đông Du
Ghé Kim Liên, đến Hoàng Trù
Nhà tranh tiếng mẹ hời ru quê Người.

Làng Sen vẫn bồi hồi tưởng nhớ
Mái rạ nghèo từ thủa ấu thơ
Khởi nguồn chí lớn cơ đồ
Vang rền thế giới Bác Hồ ở đây.

Hưng Nguyên huyện bề dày cách mạng
Lê Hồng Phong theo Đảng kiên cường
Minh Khai người vợ đảm đương
Anh hùng chớ kể, má hường nào thua.

Thanh Chương đó đang mùa mít rộ
Món nhút ngon bỡ ngỡ lần đầu
Nam Đàn tương chấm là câu
Đặc biệt hàng đầu hai món vào thơ.

Kể tiếp nữa ngẩn ngơ người ạ
Là miến lươn nay đã vang xa
Địa cầu cũng được đi qua
Anh nhớ làm quà cho bé nghe không?

Biển Cửa Lò nhìn trông lộng lẫy
Thúng khơi xa mực nháy tràn trề
Đậm đà vị ngọt hương quê
Ghẹ cua, tôm, cá, cứ về thuyền anh.

Chuột Yên Thành cũng thời đặc sắc
Uốn sữa tươi TH (TH True Milk) tuyệt vời
Mời em đầy đủ no xơi
Ta cùng ca hát vài lời tình quê.

Điệu ví dặm chết mê anh ạ!
Giận mà thương yêu quá tình người
Sông quê khúc hát gọi mời
Thuyền anh neo đậu là nơi bến tình.

Thành Vinh đó quê mình xứ Nghệ
Nón bài thơ dành để tặng em
Quảng trường dựng, Đại học lên
Mát phù sinh thái là tên chốn về.

Lời mời gọi về quê anh đấy
Em theo chàng mái đẩy chèo đưa
Nghệ An yêu mấy cho vừa
Con người, cảnh vật nay xưa đều tình.

Mời anh về xứ Nghệ
Tác giả: Chưa rõ

Mời anh ghé huyện Tân Kỳ
Con gấy miền núi cực kỳ dễ thương
Mời anh ghé huyện Thanh Chương
Thưởng thức món nhút quê hương Nghệ mình.
Mời anh ghé lại thành Vinh
Trung tâm hiện đại, công trình lớn to
Mời anh đến nhởi Cửa Lò
Hè về tắm mát nhiều O đẹp, tài.
Rồi thăm Nghi Lộc vài ngày
Người dân miền biển đa tài, thân thương
Mời anh ghé huyện Đô Lương
Con gấy khéo léo dễ thương, hiền lành.
Mời anh ghé huyện Yên Thành
Có món chuột đồng ăn rành thơm ngon
Quỳ Hợp có nhiều núi non
Người dân ở đó sắc son, nhiệt tình.
Nhiều lắm địa danh Nghệ mình
Nam Đàn quê Bác hữu tình, lắm tương
Mời anh ghé huyện Tương Dương
Cồng chiến vang vọng, lắm nương, rẫy nhiều.
Kỳ Sơn gái đẹp yêu kiều
Nậm Cắn cửa khấu rất nhiều xe thông
Mời anh ghé huyện Con Cuông
Có rừng Pù Mát, núi sông hữu tình
Anh Sơn đằm thắm, hương rừng
Nằm dọc đường bảy, gấy xinh, dịu dàng
Mời anh ghé huyện Nghĩa Đàn
Bò sữa T – H huy hoàng miền quê.
Mời anh ghé huyện Quỳnh Lưu
Thăm miền đất học, rất nhiều thi ca
Nghệ An có một ngã ba
Diễn Châu choa đó đậm đà đất tiên.
Mời anh ghé huyện Hưng Nguyên
Con gấy ở đó đẹp duyên đứng đầu
Mười anh ghé luôn Quỳ Châu
Theo đường bốn tám, người dân nghĩa tình.
Quế Phong đồi núi hữu tình
Biên giới Lào – Việt, đất rừng lắm hoa
Mời anh ghé thăm Thái Hòa
Miền tây Xứ Nghệ đậm đà chất quê.
Ghé thăm Hoàng Mai nữa tề
Thị xã mới nổi, anh về mà xem
Nhiều lắm địa danh tỉnh em
Bến Thủy, núi Quyết, Sông Lam lẫy lừng.
Em nghĩ rồi anh sẽ mừng
Câu hò ví dặm, anh ưng liền à
Con người mộc mạc, thật thà
Địa linh, nhân kiệt, trải qua nhiều đời.
Cứ về xứ Nghệ anh ơi!
Anh sẽ cảm nhận như lời thơ ca
Xứ Nghệ rứa đó quê choa
Giống lời bài hát, dân ca thuộc rành.
Đường vô xứ Nghệ quanh quanh
Non xanh nước biếc như tranh họa đồ
Thương em, anh hãy ghé vô
Thăm quê chủ tịch, Bác Hồ Chí Minh.

Thăm Nghệ An qua thơ
Tác giả: Đình Sơn

Ai có về thăm đất Nghệ An
Nhiều bãi biển mây ngàn sóng vỗ
Sông Cồn Mộc lượn quanh thành cổ
Gia Long triều tìm chỗ dựng xây.

Giếng Mỵ Châu nước ngọt luôn đầy
Vườn Pù Mát cỏ cây xanh đủ
Nhìn Dũng Quyết thông ngàn cổ thụ
Huyện Nghĩa Đàn đồng phủ hướng dương.

Thác Xao Va hùng vĩ lạ thường
Chợ Nậm Cắn giao thương lịch sự
Núi Mộ Dạ ru hồn lãng tử
Biển Cửa Lò tình tứ mộng mơ.

Xã Kim Liên cội Bác sinh thờ
Bao văn sĩ dệt thơ thầm lặng
Chùa Sư Nữ bạt ngàn sen trắng
Hang Thẩm Ồm thiên tặng Thuận Châu.

Đền Hồng Sơn ngự uyển chuông lầu
Còn lưu giữ nhiều câu đối hiếm
Một lần đến mang hoài kỷ niệm
Cảnh hữu tình tô điểm Việt Nam.

Quê Hương Là Núi Hồng – Sông Lam
Tác giả: Chưa rõ

Quê hương em có dòng sông Lam
Điệu ví dặm chao nghiêng đôi bờ dệt lụa
Ngút mắt những bãi dâu, ruộng lúa
Tần tảo bốn mùa chở nặng phù sa.

Em có về thăm mẹ thăm cha
Cho anh được về với theo câu hát
Cửa Hội mênh mông, Cửa Lò bát ngát
Giận thì giận mà mong càng mong…

Quê hương anh có ngọn núi Hồng
Trầm mặc lặng thầm bên dòng Lam soi bóng
Tùng bách reo vui giữa trời cao gió lộng
Mối tình sắt son chung thủy Hồng-Lam.

Hồn sông núi âm vang
Vó ngựa khải hoàn đoàn quân áo vải
Nghiệp đế bền lâu, đất nước liền một giải
Quang Trung định đô đắp lũy Phượng hoàng.

Quê hương ta từ thủa hồng hoang
Bão lũ liên hồi, gió Lào rát mặt
Đông lạnh căm buốt da như cắt
Tay run gầy cấy lúa ruộng sâu.

Trong gian lao ta dựa vào nhau
Người lớp trước ra đi, người đời sau đứng dậy
Đoàn kết thương yêu, ông cha đã dạy
Khí phách anh hùng xứng với tổ tông.

Xa quê hương ta vẫn một lòng
Nhớ núi Hoàng Trù, nhớ làng Sen quê Bác
Giọng nói có phôi pha ít nhiều đổi khác
Vẫn chất phác thật thà như ruộng lúa, bờ tre.

Cầu Bến Thủy nối hai miền xứ Nghệ
Vịnh câu Kiều, tay nắm chặt tay
Sông Lam chảy như ngàn đời vẫn chảy
Hồng Lĩnh mây bay, Hồng Lĩnh hóa Rồng.

Anh về thăm quê em
Tác giả: Violet Hoa

Anh sẽ về thăm xứ Nghệ quê em
Có dòng Lam êm đềm như dải lụa
Uốn cong mình quanh nương ngô bãi lúa
Con thuyền nan nhẹ khua nước trên sông

Quê hương em còn đó những chiến công
Đã khắc ghi trong trang vàng lịch sử
Bao đời nay lưu truyền và gìn giữ
Đến mai sau và mãi mãi muôn đời

Đến quê em anh càng thấy tuyệt vời
Được thưởng thức những lời ca ví dặm
Nghe xao động bởi tình người đằm thắm
Ngọt ngào sao yêu lắm đúng không em

Về quê em anh nhớ từng cái tên
Kìa Thanh Chương hay Nghi An, Nghi Lộc
Anh nhớ từng ngọn đèo và con dốc
Nhớ con người khó nhọc cũng vượt qua

Người quê em ôi biết mấy chan hòa
Trong gian khó vẫn chói lòa ánh thép
Cả tấm lòng người nơi đây thật đẹp
Luôn bao dung và chung thủy, chuyên cần….

Anh ước muốn về cùng em một lần
Thăm Đảo chè khi mùa xuân nắng ấm
Ta cùng nhau chụp tấm hình lưu niệm
Tình quê hương luôn tiếp bước đường dài….

Thơ Về Sông Lam Nghệ An Ý Nghĩa

Tiếp tục bài viết, Thohay.vn sẽ giới thiệu cho bạn các câu Thơ Về Sông Lam Nghệ An Ý Nghĩa.

Sông Lam Bốn Mùa
Tác giả: Tạ Thăng Hùng

Sông Lam chảy bốn mùa xanh mát
Như tình ta năm tháng chẳng hề phai
Nghe điệu ví, câu đò đưa ai hát
Cứ bồi hồi, tha thiết mãi sông ơi

Khi xuân đến tóc em thơm hoa bưởi
Phù sa về hoa gạo đỏ bờ đê
Em hong tóc soi mình trên sông chảy
Gửi yêu thương, nhung nhớ hẹn ngày về

Hè phượng nở, gió Lào ta thêm nhớ
Ve ngân lên cùng tiếng sóng dạt dào
Ta chẳng muốn chúng mình xa nhau nữa
Ngược bên bồi, bên lở ngóng tìm nhau

Mùa thu gió sông Lam hiền dịu quá
Mây trèo lên câu ví dặm làm thơ
Trăng nhảy xuống ôm dòng Lam tắm mát
Nắng rơi vàng ru mái tóc ngẩn ngơ

Mùa đông đến ai chờ trên bến đợi
Heo may theo câu ví dặm tìm về
Tha thiết quá bốn mùa Sông Lam chảy
Bốn mùa yêu, bốn mùa nhớ mùa thương…

Đôi bờ sông Lam
Tác giả: Tạ Thăng Hùng

Thuở ngày xưa Hà Tĩnh, Nghệ An
Quê em, quê anh gọi là Nghệ Tĩnh
Bài hát “…Đi Mô…” nồng nàn tha thiết
Sông Lam xanh biêng biếc giữa quê mình.

Anh ở bên này lưu luyến với thành Vinh
Cùng với Kim Liên quê hương Bác đó
Em ở bên kia, miền Trung ơi thương nhớ
Đất cỗi cằn, cát trắng gió Lào qua.

Con sông quê hương chở nặng phù sa
Bên bồi, lở như cuộc đời gian khó
Em có thương sông Ngàn Sâu, Ngàn Phố
Mà chiều chiều gánh nước đợi trăng lên?

Hà Tĩnh quê em mười cô gái hy sinh
Anh dũng kiên cường mang tên ngã ba Đồng Lộc
Các cô nằm nghe rì rào tiếng sóng
Âm thầm mơ ước tuổi hai mươi.

Núi Hồng nghiêng nghiêng mây phủ lưng trời
Chạy theo sông Lam tỏ tình lặng lẽ
Sông đáp lại bằng dòng xanh mát mẻ
Núi ôm sông, sông ôm núi vào lòng.

Sông Lam bồi cho mùa mới thêm bông
Ai gửi câu hò bên ni, bên nớ
Hà Tĩnh, Nghệ An đi mô cũng nhớ
Câu chuyện tình Hồng Lĩnh với sông Lam.

Anh cũng muốn về bên ấy cùng em
Về với sông La hoà dòng Lam lưu luyến
Quê hương nghèo nhưng tình nồng thắm thiết
Ví dặm quê mình biết mấy là thương.

Bến Thuỷ cầu duyên dáng giữa quê hương
Nối quê anh, quê em, bên bồi bên lở
Đã thương nhau em chần chừ chi nữa
Hãy nhận bên bồi, bên lở để phần anh…

Về bên sông Lam
Tác giả: Chưa rõ

Em về chiều ấy mưa bay
Gió thao thiết nhớ dáng gầy cuối đông
Lòng anh bóng nắng ngược dòng
Sông Lam nhè nhẹ sóng buông thẫn thờ.
Vọng đâu đây tiếng gọi đò
Anh về se sắt cánh cò bay ngang
Đành thương lời hẹn nhỡ nhàng
Sương thoang thoảng mắc mênh mang vào chiều.

Viết cho sông Lam
Tác giả: Chưa rõ

Một ngày về
Vục mặt vào sông Lam
Tuổi thơ nằng nặng chảy
Hạt phù sa nghèo nàn khét cháy
Yêu thương neo lại những con đò.
Một ngày về
Vục mặt vào bình yên
Con sông chìm trong triền miên cõi nhớ
Con đò neo lại một thời xa…
Một ngày về
Vốc lại tuổi thơ
Tìm dáng mẹ gầy giữa phù sa chìm nổi
Con cò lặn lội bờ sông.
Vốc lại cả những rạc gầy mơ ước
Cả tiếng hát bên sông nghe đến mặn mòi.
Cho bình yên trôi
Bình yên trôi…

Nhớ sông Lam
Tác giả: Bách Tùng Vũ

À…ơ…ơ…ơ…!

Trèo lên trên đỉnh núi Hồng
Mà trông thuyền đậu trên dòng Lam Giang
Chiều nay đò dọc đò ngang
Mái chèo khua động mênh mang câu hò…
Hò ơi, ta gọi con đò
Mi đi mô rứa, nỏ cho theo cùng?

Nhớ xưa cái tích ông Đùng
Làm nên Hồng Lĩnh giữa vùng quê ta…
Sông Lam bát ngát bao la
Có hòn núi Quyết ở xa bên bờ
Thành Vinh ai đợi ai chờ
Mà nghe câu ví như vờ… Giận thương …

Cây cầu nối bến quê hương
Nghệ An Hà Tĩnh vấn vương nghĩa tình
Yêu sao xứ Nghệ quê mình
Đi xa thương nhớ bóng hình Mẹ tôi
Trên đồng nắng đổ mồ hôi
Câu ca chát mặn , bờ môi vẫn đằm…

Vầng trăng cắt nửa đêm rằm
Làm con đò nhỏ em nằm ngắm sao…
Sông Lam có tự thưở nào
Mà êm ả chảy…hoà vào giấc mơ…
Xa quê nhớ lắm tuổi thơ
Nhớ lời ru Mẹ ầu ơ… Sớm chiều…!

Nhớ Cha mỗi tối ngâm Kiều
Trang thơ cụ Nguyễn thuộc nhiều xiết bao…
Bạn bè nhớ tiếng mi, tau…
Đi mô xa đó? Khi nao lại về?
Nhớ cô thôn nữ tóc thề
Áo tơi mưa nắng dãi dề ruộng sâu…

Sông Lam bắc mấy nhịp cầu
Chiều qua bên nớ bấy sầu nhớ ai
Dù đi trăm dặm đường dài
Trong tim giữ mãi hình hài cố hương
Nay về đò vọng câu thương …
Ngọt ngào câu giận… Ôi, vương vấn lòng…!

Khúc hát quê anh
Tác giả: Ngọc Liên

Chiều buông khúc hát quê anh
Sông Lam lờ lững nước xanh mây trời
Điệu hò tha thiết gọi mời
Xốn xang em ước về chơi một lần.

Cùng anh mắt biếc trong ngần
Ngắm dòng sông lặng, ta gần nhau hơn
Mái chèo khua nước chập chờn
Câu hò ví dặm như hờn lòng ai.

Nghĩa tình da diết chẳng phai
Người đi mô cũng miệt mài nhớ quê
Em theo khúc hát tìm về
Hữu tình non nước hồn quê dạt dào.

Từng câu ví dặm ngọt ngào
Lòng say, men thắm em nào muốn xa
Tim vang khúc hát ngân nga
Điệu hò xứ Nghệ thiết tha mượt mà.

Theo vào muôn khúc tình ca
Về quê anh nhé, đậm đà ngày Xuân.

Đọc thêm 🍀Thơ Về Sông Lam 🍀Tuyển Tập Các Bài Thơ Hay Nhất

Các Bài Thơ Về Thành Phố Vinh Hay

Mời bạn thưởng thức Các Bài Thơ Về Thành Phố Vinh Hay dưới đây.

Thành Vinh Mùa Thu
Tác giả: Lucky Phan

Thành Vinh thu đẹp mát lành
Không ai gian dối tranh giành lợi danh
Mỗi người một bát chè xanh
Quý nhau tính nết trời sinh thật thà

Thành Vinh cũng như một nhà
Bạn bè chiến hữu uốn trà sáng ra
Khung trời đẹp tựa bài ca
Ai đi xa cũng ngân nga trong lòng

Thành Vinh rượu lúa thơm nồng
Nhâm nhi thịt nướng cá kèo Sông Lam
Ao hồ dòng nước bao quanh
Nhẹ nhàng chim hót nhàn thanh ngoài vườn

Thành Vinh thu mát phố phường
Người dân vui vẻ biết nhường nhịn nhau
Đời người cũng chẳng có bao
Thành Vinh đẹp thế làm sao xa đành ?

Thành Vinh Hồ Goong
Tác giả: Lucky Phan

Thành Vinh đang mùa cây thay lá
Con phố gầy cũng như bỗng non xanh
Đàn sẻ nâu cứ ríu rít trên cành
Chúng có gì vui mà hót mãi !
.
Anh đợi em nơi chiều vương nắng mới
Gió nhớ em nên gió cứ bần thần
Ánh mắt buồn nghiêng cả đời xuân
Theo chiếc lá bay về nơi xa lắm.
.
Thành Vinh mùa này, trời xanh, xanh thắm
Mây nhẹ trôi, nhẹ như bước chân ngoan
Mặt hồ hiền, con sóng chẳng đa đoan
Sao trái tim anh cứ đập hoài nhịp cũ.
.
Về đi em, anh ru yên giấc ngủ
Cầm tay anh khi phố nhỏ lên đèn
Mãi bên nhau mặc lá có hờn ghen
Mặc hàng cây có vào mùa thay lá !
.
Thành Vinh mùa này, trời xanh, xanh quá
Anh giấu vào lòng ngàn ước mơ xa..!

Tháng Ba Thành Vinh
Tác giả: Tạ Thăng Hùng

Em có về với tháng ba không
Bởi thành Vinh nhớ em nhiều biết mấy
Con phố vắng xôn xao lòng đến vậy
Ngậm ngùi hoa gạo đỏ bên sông.

Dòng Lam êm đềm buông nỗi nhớ mênh mông
Câu ví, câu hò hẹn con đò đứng đợi
Câu hát vô tình chạm nỗi niềm vời vợi
Hoa bưởi ngạt ngào thơm mãi bước chân qua.

Tháng ba về dâng tặng mấy màu hoa
Em chưa đến nên hoa xoan rơi rụng
Nghe tiếng con tàu rưng rưng muốn khóc
Hạt mưa buồn chạm câu hát yêu thương.

Anh mải mê tìm trong giọng nói quê hương
Em ở nơi mô thành Vinh ơi thương nhớ
Đợt rét cuối mùa chớ dài thêm nữa
Đã lạnh lắm rồi hoa nở tháng ba.

Anh ghé chợ Vinh mua mấy món quà
Gặp đôi mắt bên màu hoa đắm đuối
Anh bối rối chọn lấy chùm hoa bưởi
Mang về thơm mãi tháng ba em.

Vinh
Tác giả: Phan Huy Hùng

Khen cho đời đặt tên
cứ lung linh giữa miền sỏi đá
cứa vào tim tôi buốt nhói:
Vinh !
Vùng đất nơi tôi sinh…
Ai đó chê mình “ dân cá gỗ “
Cá gỗ cho người đầu tiên thi đỗ
Rạng bảng vàng vùng đất ngàn xưa …
Ngon vì đời – vì cả non sông
Ai muốn làm rể dâu “ cá gỗ “
Hãy biết làm sỏi đá hoá thành cơm ?
Vinh
Hôm nay đọng giọt lệ hồng
Trong mắt ai …
Tình không nén nổi
Ngời ngời như Vinh vẫy gọi …
Vinh – cho người phấp phới bay
Mãi mãi thành Vinh
Cho tôi cuộc sống
Không cần rượu cũng say ..!

Chùm Thơ Về Thành Phố Vinh Hay Đặc Sắc

Chùm Thơ Về Thành Phố Vinh Hay Đặc Sắc sẽ giúp bạn hiểu hơn về thành phố xinh đẹp này.

Trở Về Thành Vinh
Tác giả: Tạ Thăng Hùng

Tôi trở về một buổi sáng mùa đông
Cơn gió lạnh theo nhau về phố nhỏ
Cây hoa gạo Thành Vinh chờ hoa nở
Những bông tròn, đỏ thắm, nhỏ xinh xinh

Con phố xưa, cây hoa gạo một mình
Cà phê đắng đợi chờ người hò hẹn
Dòng Lam vẫn dạt dào con sóng hát
Đứng làm duyên, cầu Bến Thuỷ chờ ai

Câu ví sang sông em mặc áo dài
Cơn gió bấc không đủ làm em lạnh
Con tàu chạy, đêm mùa đông tỉnh giấc
Tiếng còi tàu dài mãi phía sân ga

Thành Vinh ơi bao nỗi nhớ thiết tha
Nay trở lại lòng ta như trẻ lại
Cứ náo nức như đang thời vụng dại
Nhớ thương nhau chờ đón những con tàu

Ta cùng em ôn lại buổi ban đầu
Khi đông lạnh khi gió Lào bỏng rát
Khi thu đến cơn mưa về bất chợt
Khi mùa xuân hoa gạo đỏ mong chờ

Khi run run ta viết tặng bài thơ
Trăng sáng quá, nhuộm vàng lên lối nhỏ
Câu ví dặm ngọt ngào ru trong gió
Một tình yêu, thương nhớ đã kết thành

Tôi trở về đêm thức với trời xanh
Muốn đứng mãi nhìn con tàu chuyển bánh
Muốn tìm lại những ngày xưa lưu luyến
Kỷ niệm vui buồn, thương nhớ rưng rưng …

Thành Vinh Nỗi Nhớ
Tác giả: Tạ Thăng Hùng

Nhớ thương thành Vinh quê mẹ
Gió Lào đốt nóng tuổi thơ
Mùa đông rét run góc phố
Sông Lam xanh biếc bốn mùa

Chợ Vinh xa gần lui tới
Người về mang những ước mơ
Đêm nghe câu hò, điệu ví
Lao xao tiếng sóng vỗ bờ

Thành Vinh con tàu qua phố
Xa rồi lại nhớ xôn xao
Nghe quen còi tàu như thể
Lời ru của mẹ năm nào

Ai vào miền Nam, ra Bắc
Qua cầu Bến Thuỷ vấn vương
Dừng chân uống chè xanh mát
Nhớ hoài câu hát giận thương

Lung linh quảng trường trăng sáng
Chị Hằng, chú Cuội làm thơ
Hẹn hò bên nhau ca hát
Thành Vinh đẹp những ước mơ

Ai về cho ta nhắn gửi
Ân tình xứ Nghệ trong tôi
Dù cho chân trời, góc bể
Thành Vinh nỗi nhớ bồi hồi…

Nhớ Lắm Thành Vinh
Tác giả: Tạ Thăng Hùng

Đã lâu rồi chưa trở lại Thành Vinh
Chưa trở lại nơi mình yêu mình quý
Thành Vinh ơi lao xao bờ Bến Thủy
Nơi bên này, bên nớ cũng quê choa.

Sông Lam xanh như mơ ước ngày xưa
Ôm thành phố như ôm người vợ trẻ
Tình yêu ấy, sông ơi sâu nặng thế
Với thành phố này, thành phố ở bên sông.

Đẹp dịu dàng nghiêng nắng cánh buồm xanh
Cánh buồm trắng của những ngày lộng gió
Em yêu hỡi, bài thơ tình thuở nọ
Nghe một lần nhớ mãi tiếng Thành Vinh.

Ôi nồng nàn những năm tháng yêu thương
Cửa Bắc, cửa Nam, dạt dào kỷ niệm
Những gốc phố, hàng cây, hẹn hò xao xuyến
Chợ Vinh ơi, núi Quyết, những con tàu.

Nơi xa xôi mùa đông đến mịt mù
Lòng da diết nhớ quê mình mùa hạ
Gió Lào thổi dẫu từng cơn như lửa
Vẫn nồng nàn hoa phượng đỏ tháng năm.

Nhớ cồn cào vị chát đọi chè xanh
Mùi hành tăm, bát cháo lươn nóng hổi
Mùi quả chín trong vườn thu mới tới
Quả cam Vinh tiếng nổi tự bao giờ.

Nhớ những đêm dài xào xạc ánh trăng khuya
Mùa thu đến công viên chiều đổ lá
Cửa Lò xanh biển trời mùa hạ
Quảng trường đêm, thành phố mới lên đèn.

Nhớ sân trường ngơ ngác tiếng ve ngân
Ngơ ngác tuổi thơ những trò mới lạ.
Những cánh diều khoe những màu sáng lóa
Trên bầu trời yêu quí của Thành Vinh.

Lâu lắm rồi chưa trở lại quê hương
Chưa trở lại nơi mình yêu mình quý
Nơi câu hò lao xao bờ Bến Thủy
Lao xao lòng mình nổi nhớ Thành Vinh.

Một Thoáng Thành Vinh
Tác giả: Tạ Thăng Hùng

Ôm thương nhớ tôi trở về Bến Thuỷ
Nghe câu hò bên nớ gửi bên ni
Cơn gió Lào nóng bỏng đường đi
Uống bát chè xanh rưng rưng ngày trở lại.

Nghe tiếng con tàu nhớ thời trẻ dại
Tiễn người đi người ở bồi hồi.
Xôn xao cát níu chân người
Còn em níu giữ cuộc đời riêng anh.

Sông Lam dòng nước trong xanh
Em ngồi hong tóc đợi anh trên bờ
Giận thương sao cứ giả vờ
Con đò ngày ấy hững hờ trên sông.

Thương nhau chín đợi mười mong
Câu hò ví dặm trên sông dạt dào
Trở về như thể chiêm bao
Bồi hồi gặp lại cồn cào ngày xanh.

Ngày xưa em hẹn hò anh
Cửa Lò biển xanh bối rối
Đường Quang Trung chiều gió thổi
Tóc mây dạo bước bên đường.

Ôi thành phố Vinh yêu thương
Những mơ ước của một thời tuổi trẻ
Cửa Bắc, cửa Nam, cửa Đông nhớ thế
Gọi về một thoáng thành Vinh.

Gửi tặng thêm chùm 🌱Thơ Về Sapa 🌱 hay nhất

Chùm Thơ Về Người Nghệ An Hay Sâu Sắc

Khám phá về con người nơi đây thông qua Chùm Thơ Về Người Nghệ An Hay Sâu Sắc.

Mời em về xứ Nghệ
Tác giả: Hồ Như

Nghe ví dặm ngọt ngào xứ Nghệ
Rạo rực lòng đâu dễ mờ phai
Hồn quê thắm đượm trãi dài
Thương miền đất mẹ trúc mai nặng lòng

Người xứ Nghệ vẫn mong hội nhập
Chẳng so bì đất thấp trời cao
Nghĩa tình sau trước dạt dào
Tình sâu muối mặn, tâm giao cay gừng

Yêu thắm thiết “người dưng” trọn vẹn
Lửa nhiệt tình sẵn bén duyên cơ
Yêu nhau chín đợi mười chờ
Trăm thương ngàn nhớ bến bờ nào so

Em về nhé bến đò ngày ấy
Nâng duyên mình lên mấy tầm cao
Quê nghèo tình nghĩa ngọt ngào
Vẫn mong vẫn đợi để trao ân tình

Lời hẹn ước đinh ninh nguyện giữ
Yêu nhau rồi trọn chữ thủy chung
Hợp duyên tình mãi tương phùng
Theo anh về nhé ta chung tình đời.

Nghệ An – Tình Đất Tình Người
Tác giả: Cẩm Thạch Hoàng

Nghe trong tiếng vọng ngàn xưa
Sông Lam – chứng nhân lịch sử
Đi qua bao mùa binh lửa
Tình người sâu lắng, thuỷ chung

Sông Lam – dòng sông mênh mang
Dòng sông xanh từng câu hát
Cánh đồng lúa thơm dào dạt
Đôi bờ sóng vỗ yêu thương

Núi cao, biển rộng mênh mông
Người đi tìm đường cứu nước
Cháu con vâng lời, tiếp bước
Viết thêm trang sử nước nhà

Quê hương, đẹp tựa bài ca
Em thơ tới trường múa hát
Cửa Lò sóng reo dào dạt
Đồng quê náo nức ngày mùa…

Chiêng cồng, đi hội Hang Bua.
Làng quê mừng nông thôn mới.
Thành Vinh, tình yêu vẫy gọi.
Nghệ An – non nước hữu tình.

Núi sông, rừng biển, địa linh
Sinh ra con người hào kiệt
Làng Sen toả hương thơm ngát
Câu ca Vý Dặm ân tình …

Đất trời xứ Nghệ tươi xanh
Ai lên đảo chè, Pù Mát ?
Quảng trường ngân nga câu hát
Nghệ An – tình đất tình người …

Xứ Nghệ
Tác giả: Phan Thúc Định

Đừng lần lữa, về quê anh đi em!
Núi Quyết sông Lam nghìn đời mộc mạc
Nơi câu hát ngân, cong gió Lào bỏng rát
Mà tình người dào dạt biết bao nhiêu!
Về quê anh, dù thấy lạ bao điều
Nhưng rất nhớ sau chia tay mỗi độ
Khi nghe kể chuyện ông đồ…cá gỗ
Em sẽ tin sao Xứ Nghệ lắm hiền tài!
Về quê anh, nghe kể chuyện giêng hai
Bà ủ cháu vào ổ rơm tránh rét
Đôi dép mòn chỉ mang khi ngày tết
Còn quanh năm một chặt ba xoa!
Về quê anh, em bỡ ngỡ quê choa!
Răng rứa mô tê…tru, trù, nhông, gâý…*
Nghe inh tai cứ như là sấm dậy
Mà khi quen lại nỏ muốn ngaí xa!
Về quê anh, em lắng khúc dân ca
Nồng rơm rạ bạc sờn vai áo mẹ
Tháng ba đói cha ngược ngàn xuôi bể
Mẹ mỏi mòn ngóng đợi héo vành môi!
Về quê anh, nghe tiếng mẹ đưa nôi
Nhắc đôi lứa tuổi trăng tròn mỗi độ
Đêm tát nước quên áo giờ còn nhớ
Hay qua cầu gió thổi rụng rơi sông?
Về quê anh, nay giàu đẹp vô cùng!
Khốn khó đói nghèo chỉ còn trong chuyện kể
Duy tình người thì muôn đời vẫn thế
Giận hờn qua mau điều còn mãi Tình Yêu!

Thơ Về Con Gái Nghệ An Thú Vị

Nhất định đừng bỏ qua các câu Thơ Về Con Gái Nghệ An Thú Vị sau đây nhé!

Người con gái sông La
Tác giả: Nguyễn Đình Huân

Có phải em người con gái sông La
Nghe giọng nói sao đậm đà xứ Nghệ.
Câu ví dặm răng mà thương đến thế.
Có đi mô nhớ quê mẹ quay về.

Xứ Nghệ ân tình dòng nước sông quê.
Có nhút tương có nước chè đậm chát.
Phương trời xa nghe ngọt ngào câu hát.
Ví dặm câu hò dào dạt tình ca.

Có phải em người con gái sông La
Con sông quê luôn hiền hoà uốn khúc.
Dù đi xa vẫn mang theo ký ức.
Xưa một thời ta cơ cực bên nhau.

Núi Hồng Lĩnh vẫn xanh thắm một màu.
Dòng sông Lam mãi nặng sâu tình nghĩa.
Bãi biển Thiên Cầm hồng hoang tráng lệ.
Vũng Áng công trình sức trẻ vươn lên.

Sông La ơi nhớ mãi một cái tên.
Anh muốn cùng em về bên sông vắng.
Chiều mùa đông ta mang theo chút nắng.
Sưởi ấm lòng mình sâu nặng tình ta.

Cô Gái Xứ Nghệ
Tác giả: Tạ Thăng Hùng

Cô gái sông La hát về sông Lam
Không ai nghĩ em là người Hà Tĩnh
Em có phải ở thành Vinh thương mến
Yêu sông Lam hoa cải nở mùa vàng.

Chẳng thể nào phân biệt được rõ ràng
Qua giọng nói mô tê qua nụ cười thân thiện
Làn da đón ngọn gió Lào, mắt biếc
Qua nồng nàn, qua giọng hát mê li.

Anh ngắm nhìn mái tóc, dáng em đi
Nụ cười hiền như mùa thu nắng mới
Những lúc vui buồn ra sông ngóng đợi
Một chiếc buồm màu đỏ thắm đi qua.

Khi cô gái sông Lam hát về sông La
Ai cũng nghĩ em là người Hà Tĩnh
Yêu dòng La, dòng Lam, yêu Hồng Lĩnh
Núi ngàn đời mê mải một trước sông Lam.

Cô gái sông La, sông Lam đều là gái quê hương
Lớn lên nghe câu hò ví Dặm
Đều uống nước hai dòng sông xanh thẳm
Xinh đẹp dịu hiền như cô tấm mùa thu.

Em hát ngọt ngào như thể lời ru
Anh mần răng biết được
Em ở nơi mô dạt dào sông nước
Chỉ biết em là gái cô gái của quê hương.

Có phải em cô gái Nghệ An
Tác giả: Trần Sơn

Có phải em người con gái Nghệ An
Ngang vai xõa mái tóc làn óng mượt
Bờ môi quyện sắc hồng nhung sóng lướt
Ánh mắt ngần trong veo suốt đường tơ

Để từng đêm hiện những giấc mơ chờ
Dẫu hoài bóng lượn lờ ngang trước mặt
Khi vùng dậy hình dáng em vụt mất
Hụt hẫng lòng nếu là thật hay không?

Có phải em đôi má hây ửng hồng
Anh chìm đắm mà trông về em mãi
Dù xa cách nhưng vẫn muốn xích lại
Gữi cho nhau hoa trái ngọt ban đầu

Anh mãi tìm tìm em đã bấy lâu
Em gái nghệ đã vào sâu nỗi nhớ
Yêu dáng ngọc mà lòng anh tan vỡ
Mỗi đêm về Dạ lớ ngớ trong mưa.

Xem thêm trọn bộ ❤️️Thơ Về Con Gái Xứ Nghệ ❤️️30+ Bài Thơ Về Gái Nghệ An Hay Nhất 

Thơ Về Con Trai Nghệ An Ngắn Gọn

Chúng tôi còn sưu tầm thêm các câu Thơ Về Con Trai Nghệ An Ngắn Gọn cho bạn cùng tham khảo.

Nếu em chọn yêu trai xứ Nghệ
Tác giả: Phan Quang Phóng

Nếu em chọn trai xứ Nghệ Miền Trung
Để làm chồng, làm người yêu trọn kiếp
Thì em ạ! Những điều em nên biết
Về đàn ông xứ Nghệ của quê anh.

Trai xứ Nghệ rất mộc mạc, chân thành
Nên khi yêu ít buông lời đường mật
Cuộc sống họ dù khó nghèo vật chất
Nhưng luôn luôn đằm thắm lúc yêu thương.

Trai xứ Nghệ họ từng trải muôn phương
Và lối sống cũng có phần gia trưởng,
Nhưng là mẫu đàn ông lý tưởng
Luôn quan tâm, trách nhiệm với gia đình.

Trai xứ Nghệ bản chất vốn thông minh
Được lớn lên giữa Miền Trung đất học
Sống quan tâm, yêu thương và đùm bọc
Là anh em, luôn trọn nghĩa vẹn tình.

Trai xứ Nghệ họ chấp nhận “hy sinh”
Lam lũ nắng mưa vì vợ yêu, con nhỏ
Bươn chải khắp nơi, dãi dầu nắng gió
Không ngại khó khăn, có chí làm giàu.

Trai xứ Nghệ sống thấu hiểu trước sau
Người quê anh trước giờ luôn kiên định
Không lợi dụng bạn bè, không toan tính
Khi đạ yêu là hết mực thủy chung.

Nếu em chọn trai xứ Nghệ Miền Trung
Là chọn sống không vinh hoa phú quý
Là hạnh phúc trong niềm yêu giản dị
Thứ giàu sang chẳng mua được trong đời.

Xứ Nghệ quê tôi
Tác giả: Phạm Chiến

Ôi xứ Nghệ!…miền trung nắng gió
Thổn thức lòng, như gõ giấc mơ
Bao nhiêu nỗi nhớ xô bờ
Nghệ An yêu dấu nên thơ trữ tình

Nơi mảnh đất, thành Vinh sáng chói
Khí thiêng hùng, chiếu rọi non sông
Xứng danh con lạc cháu hồng
Sách lưu, sử chép, chiến công hào hùng

Đây vị tướng, Quang Trung – Nguyễn Huệ
Vị vua tài, lắm kế, đức cao
Quê tôi còn lắm anh hào
Địa linh nhân kiệt không đâu sáng bằng

Tượng đài Bác hiên ngang sừng sững
Dù bão giông, vẫn vững đất trời
Người là gương sáng muôn nơi
Để bao thế hệ đời đời noi theo

Ôi xứ Nghệ, còn nghèo vất vả
Nguyện trong lòng cũng chả thể quên
Quê hương hai tiếng mẹ hiền
Cho ta sức sống niềm tin cuộc đời

Mờ bạn ghé, vào chơi xứ Nghệ
Để hiểu hơn, ý chí con người
Ai ai mặt cũng vui tươi
Hân hoan chào đón, xin mời vô thăm!…

Thơ Về Ẩm Thực Nghệ An Bất Hủ

Giới thiệu thêm đến bạn đọc chùm Thơ Về Ẩm Thực Nghệ An Bất Hủ.

Đón anh về thăm quê hương em xứ Nghệ
Hạ qua rồi bể vẫn thế nha anh
Tắm mát rồi anh sẽ được đãi chè xanh
Với cu đơ kẹo ngọt thanh cổ họng

Em nhớ đón anh nha
Tác giả: Thi Hà

Anh đã từng trải nghiệm sống nhiều nơi
Nỏ có nơi mô yêu bằng xứ Nghệ
Dòng sông Lam từ ngàn xuôi ra bể
Chở câu hò da diết ” GIẬN MÀ THƯƠNG ”

Nhớ tương Nam Đàn với nhút Thanh Chương
Cái vị ngọt chua răng mà khó tả
Càng cảm phục các mạ, bà, em, ả
Cần mẫn, tảo tần một nắng hai sương

Anh đã từng qua thăm huyện Đô Lương
Nơi Truông Bồn đã đi vào lịch sử
Trong đạn bom những thanh niên nam nữ
Đã quên mình vì Tổ Quốc hi sinh

Xứ Nghệ thân thương sâu nặng nghĩa tình
Quê hương Bác Hồ danh nhân thế giới
Công ơn Người như núi cao vời vợi
Tô điểm rạng ngời hai tiếng : Việt Nam

Đã lâu rồi chưa có dịp vào thăm
Xứ Nghệ chắc chừ đổi thay mới lạ ?
Mỗi lần nhắc răng mà xao xuyến rứa
Hẹn hôm vào…Em nhớ đón anh nha !

Tuyển tập các bài 🔻 Thơ Lục Bát Về Ẩm Thực 🔻đặc sắc nhất

Thơ Về Đặc Sản Nghệ An Thu Hút

Nhất định đừng bỏ lỡ tập Thơ Về Đặc Sản Nghệ An Thu Hút được chia sẻ sau đây.

Chè chát hương quê
Tác giả: Văn Công Hùng

Ả ơi, cu ơi, hoe gì ơi
Chè xanh trên rú, bứt rành tươi,
Đem ỏm vô bình, nóng bỏng lại.
Bàn ghế rinh ra để trửa cươi!

Mời ả mời anh qua uống nác
Điếu đóm bên ni đạ sặn sàng
Bật lả của tui ga hấn hết
Thuốc lào bác cụng nhớ đưa sang!

Rọng bừa chưa nạ, khi mô cấy?
Vưng, lạc, độ xanh…được mấy lô?
Mùa ni nhà mự mần năng nấy?
Nắng ri, phơi ló chắc mau khô!

Tru của thằng tê ăn dưới hói,
Trụt chạc chạy vô, chận troạng nương !
Hấn mà nỏ sửa, cho ăn mói
Cà cưởng với tui, cức muốn dơng

Gấy con nhà bác ra răng hậy?
Nhà nớ du ngoa chưởi mụ gia
Thằng nhôông chộ rứa, cho hai vả
Cha tổ cha cha, hấn ả nà!

Ôông mụ tê tề, vưa đập chắc
Chắt nớ vô Nam, để gấy rồi
Con dượng chi chi, rành lớp tớp
A rứa bỏ truông, khái hấn lôi!

Nắng nôi ra rứa ngài rành nhọc!
Cơm cênh mà hại, nót cò vô
Bổ cấy toạc chưn khi gánh ló
Trốc cúi, ắc lè…sót lộ mô!

Con nớ vơ trời, ngong rành sọi
Nỏ biết nhà ai đạ bỏ trù
Thằng cháu ả hoe rành hợp chắc
Nậy rồi, cứ hỏi hấn mần du!

Con o chắt ở khu công nghiệp
Côông lắm tóm ngài, lưa nạm xương
Lại thêm cấy bệnh hay đau trôốc
Nhủ nghỉ …và còn tiếc trự lương!

Về quê một chắc, khi mô đó?
Túi xuông mà nhởi ở nhà choa
Ga, vịt trong truồng lưa bảy ổ
Sặn nhút, lộc thơm, rượu của nhà !

Chú ở ngoài, gưn có chộ
Các bác trung ương họp nói chi?
Bàn răng vận cứ bầy tui khổ
Nhật, Hàn, Mỵ, Úc sướng ra…ri!

Ngong cảnh ti vi, thương đứt rọt
Đánh bom, khủng bố nỏ trừa ai,
Ác chi ác lạ quân…IS
Tắn độc, quỷ ma khác giống ngài!

Ngay mốt mự đi cho bác gưởi
Có lượng hành tăm, chục trớng ga
Kèm thêm mấy cổ gầng, chanh lá
Trong nớ mần chi sặn như ta!

Bên đọi nác chè xanh sóng sánh
Nửa đúa khoai lang, địa mói vừng
Lạc loọc một tô , dăm mánh bánh
Ta, Tây, làng, xóm…chuyện vòng quanh!

Xứ Nghệ
Tác giả: Phan Thu Hà

Chỉ mới một lần qua xứ Nghệ quê anh
Mà trong giấc mơ cũng chòng chành điệu ví
Ôi lời hát sao mà da diết thế
Như con sóng Lam giang dìu dặt đôi bờ.
Trót yêu rồi núi Quyết đẹp như thơ
Bài học xưa “ non xanh nước biếc”
Yêu làng Sen đã dưỡng nuôi người con đất Việt
Đóa Sen hồng thơm ngát cả quê hương.
Chỉ một lần thôi mà quá đỗi thân thương
Thương những câu hò “gừng cay muối mặn”
Thương người xứ Nghệ chân tình thẳng thắn
Nên ấm lòng cả “răng rứa mô tê”.
Đĩa nhút quả cà mang đậm vị hương quê
Con ruốc con tôm cũng mặn mòi xứ sở
Chỉ một lần thôi mà để thương để nhớ
Bữa cơm ngày nào có cả nắng thành Vinh.
Em hiểu rồi miền “nước biếc non xanh”
Là bao giọt mồ hôi của bao người đổ xuống
Để muối trắng trên đồng , lúa xanh mượt ruộng
Bình yên những cánh cò chở nắng qua sông.
Trót yêu rồi! Anh có biết không
Trong giấc mơ vẫn mong về nơi ấy
Về xứ Nghệ quê mình thân thương biết mấy
Trong điệu ví ngàn đời – khúc ruột miền trung.

Thơ Thả Thính Về Nghệ An Bá Đạo

Gợi ý ngay cho bạn các câu Thơ Thả Thính Về Nghệ An Bá Đạo nhất.

Nguồn: Sưu tầm

Nghệ An mảnh đất nhân tài
Anh ơi em muốn tương lai nồng nàn.

Nghệ An nổi tiếng trai xinh
Nhưng tớ nguyện mãi yêu mình cậu thôi.

Thành Vinh trời đẹp mây xanh
Hôm nay anh muốn đời mình có em

Thành Vinh mảnh đất chung tình
Một trong số đó chính là anh đây

Vô tình đi đến Thanh Chương
Thế mà có được người thương trọn đời

Tặng bạn trọn bộ 🌷Thơ Về Quy Nhơn 🌷Hay đặc sắc

Thơ Tình Về Nghệ An Sâu Lắng

Lắng đọng cảm xúc, hoà nhịp con tim cùng chùm Thơ Tình Về Nghệ An Sâu Lắng.

Theo em về cùng xứ Nghệ
Tác giả: Hoàng Minh Tuấn

Anh vẫn biết quê em miền nắng gió,
Đất khô cằn, sỏi đá khó trồng cây!
Mà anh sao cứ mãi vẫn đắm say,
Cứ yêu thêm mỗi ngày miền quê đó!
Mùa hạ đến nắng vàng như đổ lửa,
Ruộng đồng thì nứt nẻ vết chân chim,
Gió Phơn về cây mong ngóng khát tìm,
Dòng nước mát, người ơi, cây cực lắm!
Rồi mưa bão cứ hàng năm đều đặn,
Kéo nhau về khổ lắm một vùng quê.
Lại nghiêng đồng để đổ nước ra đê.
Mà lắm khi thôi thì đành mất trắng!
Vất vả đấy mà tình người sâu lặng,
Vẫn một lòng cùng gắng sức chung tay,
Điệu ví dặm vẫn cất lên từng ngày,
Bên dòng Lam đắm say đầy mơ mộng!
Bao gian nan nhọc nhằn trong cuộc sống,
Chẳng sờn lòng người xứ Nghệ quê em,
Có lẽ thế anh yêu em nhiều thêm,
Có lẽ thế cùng em anh ước hẹn!
Yêu em rồi anh sẽ luôn tìm đến,
Về cùng em với bến nước, con đò,
Về cùng em, cùng giãi nắng dầm mưa,
Về cùng em, cùng miền quê xứ Nghệ!
Về cửa Rào gặp Nậm Nơ, Nậm Mộ
Nơi khởi đầu nguồn cội của dòng Lam,
Về Tương Dương rồi về cả Con Cuông,
Anh Sơn, Đô Lương, Nam Đàn anh đến.
Thanh Chương, Hưng Nguyên thành Vinh trìu mến,
Đức Thọ, Nghi Xuân, Hồng Lĩnh xuôi dòng,
Cửa Hội nơi anh gặp lại Biển Đông,
Nơi tận cùng dòng Lam đầy thơ mộng!
Tình em, tình người, tình quê lắng đọng,
Xứ Nghệ ơi, nay anh cũng yêu rồi,
Hẹn cùng em, em nhé một ngày mai,
THEO EM VỀ CHUNG TAY CÙNG XỨ NGHỆ!

Xứ Nghệ quê anh
Tác gải: Vô Thường

Em có về anh đất Nghệ An
Nắng chan hương lúa gió đại ngàn
Thuyền lạc bến yêu sông trăng chảy
Đêm vàng đôi lứa ngón tay đan.

Xa xa núi Quyết trắng hoa lan
Ngược dòng sông Lam sắn ngút ngàn
Đồng quê dào dạt cò thẳng cánh
Câu hò ví dặm sống thời gian.

Núi ôm lấy núi đón mây san
Rừng rậm sương đan thú lạc đàn
Nông trường lớp lớp ven sườn núi
Xí nghiệp giăng đầy khói mây tan.

Em có theo về đất Nghệ An
Chẳng giống nơi đâu chẳng phải bàn
Tình người mộc mạc trong nhút mặn
Khách về lưu luyến món tương chan.

Em hãy về anh đất Nghệ An
Thầy anh ưng thuận mẹ đã bàn
Sang xuân hai đứa duyên hữu ý
Lễ hỏi cau trầu chẳng ai can.

Về xứ Nghệ
Tác giả: Hồng Giang

Anh muốn về xứ Nghệ với em đây
Dòng sông Lam vẫn luôn gầy trăn trở
Điệu ví dặm đong đầy trong nỗi nhớ
Nắng gió Lào nặng nợ đất miền trung

Anh sẽ về để em khỏi nhớ nhung
Cho mưa nắng không lạnh lùng vậy nữa
Đất nở hoa cả những ngày nắng lửa
Em không còn tựa cửa ngóng trông ai

Cam Xã Đoài lại ngọt lịm sớm mai
Tay em hái nắng đan cài mái tóc
Giọt mồ hôi lăn tròn trong mệt nhọc
Ánh mắt cười cả trong lúc ngủ mơ

Anh sẽ về thêu dệt những vần thơ
Chứa chất cả nỗi đợi chờ năm tháng
Câu đò đưa sẽ không còn bảng lảng
Chân trời hồng hé rạng ánh bình minh

Anh sẽ về kết lại chuyện đôi mình
Câu ví mãi ….
Đinh ninh….
Lời thề hẹn !

Được không anh?
Tác giả: Phan Trong Tiến

Em muốn về xứ Nghệ được không anh?
Nơi mãnh đất ngọt lành dòng sữa mẹ
Nơi xứ sở bao đời nay vẫn thế
Sâu nặng nghĩa tình xứ Nghệ miền Trung

Xứ Nghệ quê nghèo em có biết không?
Suốt tháng quanh năm mưa dầu nắng dãi
Buốt lạnh đông về ruột gan tê tái
Rát bỏng hè sang cháy sạm mặt mày

Người xứ Nghệ thiếu ấm áp nồng say
Chỉ được cái gừng cay và muối mặn
Chỉ được cái chân thành và thẳng thắn
Không nhẹ nhàng và lãng mạn đâu em

Em biết rồi anh chớ có nói thêm
Mà em giận và em hờn anh đấy
Cứ cho em về rồi anh sẽ thấy
Sức mạnh ái tình nó lớn nhường bao

Được anh yêu em rất đỗi tự hào
Đơn giản thế sao anh không biết vậy?
Cây tình yêu sắp đến ngày kết trái
Xứ Nghệ ân tình ta mãi bên nhau.

Thơ Vui Về Nghệ An

Tiếp theo là các câu Thơ Vui Về Nghệ An vừa được Thohay.vn sưu tầm được.

Tiếng Nghệ
Tác giả: Nguyễn Bùi Vợi

Cái gầu thì bảo cái đài
Ra sân thì bảo ra ngoài cái cươi
Chộ tức là thấy mình ơi
Trụng là nhúng đấy đừng cười nghe em

Thích chi thì bảo là sèm
Nghe ai bảo đọi thì đem bát vào
Cá quả lại gọi cá tràu
Vo troốc là bảo gội đầu đấy em…

Nghe em giọng Bắc êm êm
Bà con hàng xóm đến xem chật nhà
Răng chưa sang nhởi nhà choa
Bà o đã nhốt con ga trong truồng

Em cười bối rối mà thương
Thương em một lại trăm đường thương quê
Gió Lào thổi rạc bờ tre
Chỉ nghe giọng nói đã nghe nhọc nhằn

Chắt từ đã sỏi đất cằn
Nên yêu thương mới sâu đằm đó em…

Rành sèm tiếng Nghệ
Tác giả: Hoàng Cát

Năm mươi năm sống trửa lòng Hà Nội
Nỏ khi mô tui quên được quê nhà
Nhớ mần răng mà hắn nhớ diết da
Sèm được nghe “ri, tê” cho sướng rọt!

Đang tự nhiên, ai kêu: “Cho đọi nác…”
Rứa là rọt gan tui hấn rành cuộn cả lên
Tui nhớ nhà, nhớ mệ, nhớ các em
Nhớ cả cấy cươi tui nhởi trò đánh sớ

Tui nhớ ông tui suốt một đời rành khổ
Có trấy xoài rớt xuống nỏ đành ăn
Để triều về cho cháu nhỏ quây quần
Ông dạy, dộ rồi chia đều từng đứa

Chưa có khi mô tui chộ ông đi dép nợ!
Rành chưn không, phủi bộp bộp – lên giường
Ông buồn chi mà rành thở dài luôn
Giừ tui tra rồi, hiểu rọt gan ông nội

Ông đã góa vô vô cùng sớm túi
Tui cụng sắp về với ông tui đây
Trong rọt, trong gan cứ nhớ tháng, nhớ ngày
Nhớ quê Nghệ! Rành sèm nghe tiếng Nghệ!

Tiếng Nghệ choa ơi! Răng mi hay rứa thế!
Nhờ có mi hình – mà choa góa thi nhân
Choa buồn, choa vui, choa nhởi, choa mần…
Nhưng nỏ có khi mô choa quên tình – Tiếng Nghệ!

Cha dặn
Tác giả: Phan Quang Phóng

Cha nói con rằng lấy vợ đi bây
Có tuổi rồi, tra trốc còn chi nựa
Bây cứ chạy khắp nơi rồi chọn lựa
Con gấy Nghệ mình có kém chộ mô.
Ham hố chi SH với Nô Vô
Mui đỏ, má hồng, chưn dài váy ngắn
Về Nghệ An được ba ngày gió nắng
Da lại đen sì như nố lò than.
Con gấy quê ta, chăm chỉ, hiền ngoan
Bằng hột độ xanh đã rọng vườn lam lụ
Tháo vát mần ăn củi rừng, sim rú
Mà cụng xinh chơ nỏ kém chi ai.
Bây tham chi học rộng với hiểu dài
Cưới hấn về lại nưng như nưng trứng
Con trai sinh ra mần chi quen chịu đựng
Bể đọi, méo nồi ân hận cụng đạ xong.
Nhìn Mẹ bây lấy tau mấy chục năm
Có khi mô tau phàn nàn một tiếng
Nỏ cần khéo người, cần chi khéo miệng
Khéo sống, biết điều, tháo vát, chăm ngoan.
Kiếm gấy ở mô bằng gấy Nghệ An
Bây cứ nghe tau là cả đời hạnh phúc
Đừng để các nơi về hần lùng sục
Nỏ còn đứa mô lại tiếc cả đời.
Cưới vợ đi chơ cụng đến tuổi rồi
Kiếm cùng quê mà yêu cho dệ sống
Bây đừng tham nhà cao cựa rộng
Bảo ban nhau chịu khó mần ăn.
Hai bên thông gia gần gụi lúc khó khăn
Tau nỏ quen nói tiếng Nam, tiếng Bắc
Đến nhà nhởi cò mời chắc đọi nác
Lại dòm lên ngó xuống hại nhớp nhà.
Tau nỏ quen cứ lịch kịch đi xa
Ăn diện áo quần như dân thành thị
Miện đến nhà hai bên cùng trân quý
Trấy ổi đào, chén rượu nhạt ngâm thơ.
Cha dặn rồi, đừng kiếm gấy chổ mô
Cứ gấy quê choa về đây tau ưng hết
Váy ngắn chưn dài là tau cho chết
Đừng nhì nhằng…cứ phải gấy Nghệ An
…..
Cha nghe đâu con gấy bên Hà Tịnh
Cũng chăm ngoan và hết mực yêu chồng
Cứ chung nhau Sông Lam với Rú Hồng
Đem về nhà là Cau,Trù cha sắm!
P/s: Mấy đứa nói anh quên rồi tiếng Nghệ
Nên mần thơ toàn tiếng phổ thông
Cụng hai chục năm lam lũ trửa rọng đồng
Quên răng được, tiếng quê mình “Mệ đẻ”!

Mời bạn xem thêm🍃Thơ Về Đồng Nai 🍃Bên Cạnh Thơ Về Nghệ An

Ca Dao Về Nghệ An Bất Hủ

Xem thêm các câu Ca Dao Về Nghệ An Bất Hủ được tổng hợp dưới đây.

Nguồn: Sưu tầm

Ra đi anh nhớ Nghệ An
Nhớ Thanh Chương ngon nhút,
nhớ Nam Đàn thơm tương

Nghe anh bôn tẩu bấy lâu
Nghệ An có mấy chiếc cầu hỡi anh?
Nghệ An có ba mươi sáu chiếc cầu
Phồn hoa đi lại bốn cầu mà thôi
Cầu danh, cầu lợi, cầu tài
Cầu cho đây đó làm hai giao hòa

Ai muốn ăn bún ăn lòng
Thì qua Thổ Hậu lấy chồng mà ăn

Ai về Cẩm Thái mà coi
Lắm ngô, lắm sắn, lắm khoai, lắm bù

Khoai La Mạc,
Bạc Cao Điền,
Tiền Hạnh Lâm,
Mâm Văn Chấn,
Mấn Cát Ngạn

Tôi lạy ông Cúm bà Co
Ông ở xứ Nghệ, ông bò tới đây
Khôn thiêng có mâm cỗ này
Ông xơi cho sạch, ông rày tha tôi

Phủ Quỳ đi có về không
Mồ xanh vợ để tang chồng là đây

Nho Lâm than quánh nặng nề
Sức em đương được thì về Nho Lâm

Đời ông cho chí đời cha
Mây kéo rú Xước mưa ba bốn ngày

Ca Dao Tục Ngữ Về Nghệ An Ngắn Gọn

Đọc thêm các câu Ca Dao Tục Ngữ Về Nghệ An Ngắn Gọn để biết thêm nhiều điều hay về mảnh đất này.

Nguồn: Sưu tầm

Mây ấp rú Xước, hứng nước cho mau

Mần như Yên Thống, sống cũng như chết

Sa Nam trên chợ dưới đò
Bánh đúc hai dãy, thịt bò mê thiên

Quỳnh Đôi khoa bảng thật nhiều
Như cơn trên rú, như diều trên không

Ai về cửa Hội quê tôi
Cá thu, cá nục, cá mòi thiếu chi

Khi nào Bến Thủy hết dầu
Đô Lương hết gạo ta hết cầu duyên em

Tiếng đồn cá mát sông Giăng
Dẻo cơm Kẻ Quạ, ngon măng Chợ Cồn

Khi đi cửa Hội còn không
Khi về cửa Hội đồn trong, điếm ngoài

Em buôn chi em bán chi
Mười phiên chợ Sạt không li phiên nào

Về coi đồng Mía, cồn Trăm
Cả đời vất vả, quanh năm đói nghèo

Làng Bút Trận có làm mía mưng
Có o con gái tiếng lừng gần xa
Khéo tay thu vén việc nhà
Giọng nói ngọt xớt như là mía mưng

Ngon như cá mát sông Giăng
Đẹp như cô gái bán măng chợ Cồn

Cơm lam Kẻ Quạ, cá mát sông Giăng

Chia sẻ thêm chùm 🌼 Thơ Về Vũng Tàu 🌼Bên Cạnh Thơ Về Nghệ An

STT Về Nghệ An Hay

Đón đọc ngay trọn bộ các STT Về Nghệ An Hay được nhiều bạn đọc yêu thích dưới đây:

Nguồn: Sưu tầm

Kim Liên phong cảnh hữu tình
Dương cơ cũng lịch, địa hình cũng vui

Buôn cam, anh tới Xã Đoài
Quả cam đã ngọt, con ngài cũng xinh
Bây giờ tình đã tỏ tình
Ta thương mình lắm, biết mình thương ai?

Thanh Chương ngon cá sông Giăng
Ngon khoai La Mạc, ngon măng Chợ Chùa

Em về chợ Rộ buôn khoai
Khoai bùi, khoai ngọt, con ngài cũng xinh
Bây giờ tình đã tỏ tình
Mình thương ta, ta thương mình ngại chi!

Sông Lam Giang càng ngày càng rộng
Núi Hồng Lĩnh mỗi bậc mỗi cao
Bấy lâu nay nguyệt tỏ với đào
Búp hoa tàn hết nhụy, chàng tính sao bây giờ

Những Câu Nói Hay Về Nghệ An

Tổng hợp Những Câu Nói Hay Về Nghệ An gửi đến những bạn đang quan tâm.

  • Với nhiều lắm những danh lam thắng cảnh, hệ thống di tích, văn hoá phong phú về số lượng, độc đáo về nội dung, đa dạng về loại hình, Nghệ An đang là miền đất hứa, là địa chỉ du lịch hấp dẫn đối với du khách
  • Nghệ An là xứ sở của những lễ hội cổ truyền diễn ra trên sông nước như lễ hội Cầu Ngư, Rước hến, Đua thuyền… 
  • Nghệ An còn lưu giữ được nhiều di tích văn hoá lịch sử, nhiều danh lam thắng cảnh, lễ hội văn hoá truyền thống – đó là những yếu tố thuận lợi giúp cho du lịch Nghệ An phát triển.
  • Di tích lịch sử ở Nghệ An gây ấn tượng bởi nhiều giá trị văn hóa được lưu giữ. Những địa điểm này không chỉ là nhân chứng lịch sử, chứng kiến những vết tích hào hùng của dân tộc mà còn là nơi lưu giữ nhiều câu chuyện của các danh nhân huyền thoại.
  • 990 năm, sử sách ghi nhận danh xưng Nghệ An, vùng đất sông Lam núi Hồng, sơn thủy hữu tình, con người cần kiệm, anh hùng, giỏi giang, tình nghĩa…
  • Người Nghệ An từ bao đời nay có truyền thống lao động cần cù, sáng tạo, hiếu học và yêu nước, văn hóa và cách mạng.
  • Xưa nay, người Nghệ An hiếu học, tôn sư trọng đạo, biết tôn vinh người có công với làng với nước, biết quý trọng người hiền tài… Đó là những giá trị nhân văn cao đẹp

Tham khảo thêm 🌊 Thơ Về Cà Mau 🌊 Bên Cạnh Thơ Về Nghệ An

Các Mẫu Thuyết Minh Về Nghệ An

Đừng bỏ qua Các Mẫu Thuyết Minh Về Nghệ An nếu muốn hiểu hơn về quê hương của Bác nhé!

Mẫu 1:

Nghệ An là một tỉnh nằm ở phía Bắc miền Trung với cảnh quan thiên nhiên đẹp như tranh vẽ. Nghệ An còn là mảnh đất đã sản sinh nhiều danh nhân lịch sử, nhà khoa bảng, nhà khoa học, nhà văn hóa nổi danh như Mai Hắc Đế, nhà thơ Hồ Xuân Hương… Đặc biệt Nghệ An là quê hương của Chủ tịch Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam, 1 nhà yêu nước lớn, một danh nhân bản hóa thế giới và anh hùng phóng thích dân tộc.

Nghệ An là xứ sở của các lễ hội cổ truyền diễn ra trên sông nước như lễ hội Cầu Ngư, Rước hến, Đua thuyền… Lễ hội làm sống lại những kỳ tích lịch sử được nâng lên thành huyền thoại, giàu chất sử thi, mặn mòi tính nhân bản như lễ hội đền Cuông, lễ hội làng Vạn Lộc, làng Sen. Miền núi sở hữu những lễ hội như Hang Bua, lễ hội Xàng Khan, lễ Mừng nhà mới, lễ Uống rượu cần.

Nghệ An còn lưu giữ được nhiều di tích văn hoá lịch sử, rộng rãi danh lam thắng cảnh, lễ hội văn hoá truyền thống – đấy là các yếu tố thuận lợi giúp cho du lịch Nghệ An phát triển.

Về du lịch biển, Nghệ An với 82km bờ biển có phổ biến bãi tắm đẹp quyến rũ khách du lịch quốc tế như bãi biển Cửa Lò, Cửa Hội; Nghi Thiết, Bãi Lữ (Nghi Lộc), Quỳnh Bảng, Quỳnh Phương (Quỳnh Lưu), Diễn Thành (Diễn Châu).

Đồng thời Nghệ An siêu sở hữu lợi thế vững mạnh du lịch văn hóa. Hiện nay Nghệ An có trên 1 ngàn di tích lịch sử văn hoá, trong đó với gần 200 di tích lịch sử văn hoá được xếp hạng, đặc biệt là Khu di tích Kim Liên, quê hương của Chủ tịch Hồ Chí Minh, hàng năm đón xấp xỉ 2 triệu lượt quần chúng và du khách đến tham quan nghiên cứu.

Khu di tích lịch sử Kim Liên, bí quyết trọng tâm Tp Vinh 12 km về phía Tây Nam, là khu di tích tưởng vọng Chủ tịch Hồ Chí Minh tại xã Kim Liên, huyện Nam Đàn. Nơi đây gắn có thời niên thiếu của Chủ tịch Hồ Chi Minh và còn lưu giữ những kỷ niệm thuở nhỏ của cậu bé Nguyễn Sinh Cung, những dấu tích và các kỷ vật của gia đình.

Cách làng Sen 2km là làng Chùa (tên chữ là Hoàng Trù) – quê ngoại của Bác Hồ – và cũng là nơi Người đựng tiếng khóc chào đời, được má nuôi dạy những năm ấu thơ.

Khu du lịch thị thành Vinh nằm ở vị trí liên lạc thuận tiện, sở hữu quốc lộ 1A và tuyến đường sắt Bắc – Nam chạy qua, có sân bay Vinh nằm phương pháp trung tâm thành phố ko xa. Thành phố Vinh còn là mai dong giao thông quan trọng giữa miền Bắc và miền Nam. Khách đi du lịch theo tuyến quốc lộ 1A càng ngày càng tăng, lượng du khách tới với Nghệ An theo đấy cũng tăng.

Thành phố Vinh từ lâu đã hấp dẫn du khách bởi một quần thể khu du lịch mang các nét đặc trưng điển hình của 1 thành phố xứ Nghệ. Đến với thị thành Vinh, du khách mang thể tham dự vào nhiều mẫu hình du lịch như: du lịch nghiên cứu, du lịch sinh thái, nghỉ dưỡng…

Mẫu 2:

Nghệ An là tỉnh nằm ở vị trí trung tâm vùng Bắc Trung Bộ, là địa phương có lịch sử hình thành và phát triển lâu đời, giàu truyền thống cách mạng và tinh thần hiếu học. Nghệ An còn là mảnh đất đã sản sinh nhiều anh hùng, hào kiệt, danh tướng, danh nhân lịch sử cho đất nước. Đặc biệt, Nghệ An là quê hương của Chủ tịch Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam, anh hùng giải phóng dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới.

Tỉnh Nghệ An như một đất nước Việt Nam thu nhỏ, có cấu trúc địa hình tự nhiên phong phú và đa dạng. Có đầy đủ các dạng địa hình đồi núi, trung du, đồng bằng và ven biển, hội tụ đầy đủ các loại hình giao thông và là cầu nối giữa hai miền Bắc – Nam.

Từ một vùng đất nổi tiếng “chó ăn đá, gà ăn sỏi” quanh năm đầy nắng và gió. Nghệ An đã và đang thực sự chuyển mình để bắt kịp với xu thế phát triển chung của đất nước. Nhiều dãy nhà cao tầng, nhiều khu công nghiệp mọc lên như nấm…Đó là những bước khởi đầu tốt đẹp cho vùng đất đầy tiềm năng của miền Trung.

Du lịch cũng là thế mạnh khi nhắc tới mảnh đất này. Nói đến Nghệ An, trước hết phải nói về quê hương Bác Hồ với “hoàng trù quê mẹ và làng sen quê cha”. Đó là nơi thân sinh ra vị lãnh tụ vĩ đại của nước Việt. Một lần về thăm nhà Bác, chúng ta mới cảm nhận được sự bình dị, đơn sơ đến nhường nào. Phải chăng, từ sự chất phác và bình dị nơi đây đã theo Bác đi đến nơi này qua nơi khác.

Ngoài ra, Nghệ An có nhiều bãi tắm hấp dẫn trong đó phải kể đến bãi biển Cửa Lò. Với 2/3 diện tích đất tự nhiên là rừng núi nên tỉnh có nhiều hang động, thác nước huyền ảo; rừng nguyên sinh. Vùng rừng phía Tây Nghệ An đã được Liên Hiệp quốc công nhận là một trong 6 vùng lớn nhất thế giới có rừng nguyên sinh và nhiều loài động vật quý hiếm đang sinh sống.

Không chỉ có danh lam thắng cảnh, Nghệ An có trên 1 ngàn di tích lịch sử văn hoá, trong đó có gần 200 di tích lịch sử văn hoá được xếp hạng. Mỗi năm, nơi đây diễn ra nhiều lễ hội nổi tiếng như lễ hội đền Cờn (thị xã Hoàng Mai) hay lễ hội Đền Qủa Sơn (Đô Lương) thu hút đông đảo khách du lịch đến tham gia lễ hội và đi lễ. Đây cũng là một trong những ngôi đền linh thiêng nhất của tỉnh Nghệ An.

Về với Xứ Nghệ là về với nền văn hóa nghĩa tình. Bởi nơi đây, người ta sống với nhau “trọn nghĩa vẹn tình”. Tính cách đó có thể bắt nguồn từ thiên nhiên nghèo khổ, khắc nghiệt mà ra, con người nơi đây sống gần gũi với nhau, thương nhau, giúp nhau trong hoạn nạn, sống chết có nhau…

Nói đến con người xứ Nghệ là nói đến những con người lam lụi, chịu thương chịu khó, ham học hỏi, dũng mãnh kiên cường…Từ những khó khăn của thiên nhiên, họ vẫn luôn cố gắng vươn lên để làm việc nghĩa. Chính vì thế mà cái đức cần kiệm, cần cù của người Nghệ nổi tiếng đến thành giai thoại “Cá gỗ” thì cũng đáng tự hào lắm chứ?

Ngày nay, Nghệ An luôn dang rộng vòng tay đón bè bạn, sẵn sàng là đối tác tin cậy của nhau. Cam kết đó, đang được minh chứng bằng những hành động hôm nay và mai sau. Đồng thời, đây cũng sẽ là điểm đến lí tưởng cùng với các danh thắng nổi tiếng và nét đẹp văn hóa đặc sắc riêng của miền đất miền Trung đầy nắng và gió. Nếu đã dừng chân sẽ không muốn chia xa.

Sưu tầm thêm các bài💚 Thơ Về Bình Thuận 💚Bên Cạnh Thơ Về Nghệ An

Viết một bình luận