THUYỀN TRÍ HUỆ
Tác giả: Ni trưởng Huỳnh Liên.
Thuyền trí huệ ngược dòng rẽ sóng,
Đèn Quang minh rạng bóng soi đời.
Ai người trồi hụp chơi vơi,
Khá mau bám níu vào nơi mé bờ.
Biển trần thế đục nhơ đã lắm,
Bao anh hùng chìm đắm khổ nguy.
Nước tham một dãy đen sì,
Gió cuồng nổi dậy sân si ba đào.
Mãi xao xuyến tranh nhau vật chất,
Phí công linh bùn đất đắp tô.
Của trần càng tóm thâu vô,
Là càng chôn lấp dưới mô sình lầy.
Lòng tự thị mưu hay kế giỏi,
Chước phân tranh chia cõi rẽ bờ.
Kẻ khôn lấn hiếp người khờ,
Ngọn trào phản ứng bấy giờ nổi lên.
Sóng cuồn cuộn vang rền gào thét,
Nước nhảy nhào xô vẹt lướt phăng.
Thương ôi cái bọt trôi lăn,
Nhấp nhô mờ mịt khi thăng khi trầm.
Lúc biển động tối tăm trời đất,
Cõi âu sầu phảng phất u minh.
Trần hoàn vạn vật chúng sinh,
Âm thầm khổ sở, linh đinh khốn nàn.
Trải bao đoạn lầm than tai biến,
Ánh triêu dương xuất hiện từ từ.
Quang minh rạng rỡ thái hư,
Muôn loài ngưng dứt ưu tư kinh cuồng.
Tai nghe vẳng tiếng chuông cảnh tỉnh,
Mắt thấy xa đủng đỉnh thuyền khơi.
Du Tăng Khất sĩ ra đời,
Chiếc thuyền Giáo hội vớt người trần duyên.
Những ai dứt oan khiên túc trái,
Mau thoát ra khổ hải mê tân.
Giấc mơ ngàn kiếp tỉnh lần,
Lối đi ngàn kiếp bước chân đã dừng.
Đồ vật chất thôi đừng tạo sắm,
Cõi đất bùn say đắm làm chi.
Giàu sang càng nặng kéo trì,
Tiếc thương lưu luyến dứt đi đặng nào.
Sao bằng đặng bước vào thuyền giác,
Thể không không giải thoát nhẹ nhàng.
Đưa qua bỉ ngạn đạo tràng,
Tăng già Phật xứ đất vàng sống chung.
Cõi tịnh lạc thung dung ngày tháng,
Chẳng còn lo khổ nạn nhiễu nhương.
Những là mừng giận ghét thương,
Buồn vui ưa muốn như thường như không.
Tóc vừa cạo, tơ lòng đoạn phủi,
Cuốn sổ đời tên tuổi đã bôi.
Nợ trần ngày ấy dứt rồi,
Tây phương ngày ấy một ngôi sẵn dành.
Kể ngày ấy vãng sanh xứ Phật,
Học đạo mầu nhiệm mật huyền vi.
Làm Tăng ôm bát, đắp y,
Vâng hành Pháp báu giữ trì giới nghiêm.
Năng nghiên cứu xét tìm chơn lý,
Gắng tham thiền huệ trí phát sanh.
Sáng tâm tỏ tánh rành rành,
Tinh chuyên nhập định đắc thành thần thông.
Màn huyền bí bên trong hé mở,
Máy nhiệm mầu tỏ lộ lần ra.
Rõ ràng đạo quả đâu xa,
Chân tu thành Phật, Phật là người tu.
KHUYÊN ĐỪNG GIẾT THÚ
Muôn loài nào khác chi ta,
Cũng tìm sự sống, lánh xa tai nàn.
Có cha mẹ, có họ hàng,
Kết đoàn sinh hoạt, hiệp đoàn siêng năng.
Ta đừng giết nó mà ăn,
Cũng đừng bắt chúng âm thầm đớn đau.
Lạc bầy, dớn dác xôn xao,
Lại e cái nạn thớt dao hầu gần.
Mình thân, nó cũng có thân,
Nuôi mình, giết nó: cán cân không bằng!
Mình lâm cảnh ấy khổ chăng?
Giả như có kẻ cắt phăng chúng mình:
Mẹ, cha, cô, bác thảm tình,
Xót xa đã lắm, bất bình biết bao.
Ruột rà ai cắt chẳng đau?
Tình thương ai dứt… hỏi sao chẳng buồn?
Nếu ta suy nghĩ kỹ càng,
Tình này, cảnh ấy rõ ràng tương thân.
Làm người hãy có lòng nhân,
Hãy khơi tánh Phật lần lần sáng ra.
Người cùng muôn vật một nhà,
Ta là anh chị, chúng là đàn em!
Khôn hơn ta phải xét xem,
Trông nom, giúp đỡ đàn em dại khờ.
Khi lâm nạn, lúc bơ vơ,
Mau tay tiếp cứu chớ ngơ mắt nhìn.
Thấy ai giết thác sinh linh,
Lấy lời khuyên giải, dụng tình cản ngăn.
Thú kia nó cũng là thân,
Cũng xương, cũng thịt… cũng phần như ta.
Đánh đau chúng biết kêu la,
Tiếng rên đứt ruột, tiếng la xé lòng.
Tánh linh, người vật chung đồng,
Xuống tay sao nỡ, cầm lòng sao đang.
Thân ta thì muốn cho an,
Mà thân kẻ khác lại toan xéo giày.
Lòng ta muốn tránh nạn tai,
Sao cùng kẻ yếu ra oai dữ dằn.
Nếu ta xét lẽ công bằng,
Biết câu phước tội, biết căn luân hồi.
Chớ nên giết nó đành rồi,
Cũng đừng hành hạ tỏ lời rẻ khinh.
Chớ cho chúng khổ vì mình,
Mở lòng thương xót tấm hình hài kia.
Đừng làm chúng nó chia lìa,
Con đây xa mẹ, vợ kia cách chồng.
Đừng bày cắt cổ, nhổ lông,
Việc làm cũng phải dự phòng về sau.
Dây oan ai lại buộc vào,
Kiếp này gây nợ, kiếp nào trả xong.
Muốn cho mình được thong dong,
Đừng làm kẻ khác khổ lòng làm chi!
Chớ vì một chút sân si,
Mà bao oan trái kéo trì, cuốn lôi.
Muốn ra khỏi biển luân hồi,
Quả kia phải hái, xong rồi đừng gieo.
Dừng chân là bóng chẳng theo,
Ngưng tay thì nghiệp chẳng đeo bên mình.
Ai ôi! Nên khá giữ gìn!…
Cố Thượng tọa Thích Chơn Thanh
❝Trên đường đạo không gì bằng tinh tấn,
Không gì bằng trí tuệ của đời ta,
Sống điêu linh trong kiếp sống ta bà,
Chỉ tinh tấn là vượt qua tất cả.❞
TS Thích Nhất Hạnh
Không đau khổ lấy chi làm chất liệu
Không buồn thương sao biết chuyện con người
Không nghèo đói làm sao thi vị hóa
Không lang thang sao biết gió mưa nhiều.
Không hổ thẹn sao biết đời vinh nhục
Không đau buồn sao biết nghĩa gian nan
Không yêu thương sao biết sầu ly biệt
Không hiếu thảo sao biết đạo làm người.
THÂN
Tác giả: Ni trưởng Huỳnh Liên.
Thân này chưa biết ra chi,
Của kia lại có chắc gì mà ham?
Bao nhiêu cho thỏa lòng tham,
Càng thâu càng đắm, càng làm càng say.
Tiếc cho tháng rộng năm dài,
Chung quy hoang phí về tay đồng tiền.
Được thua, thua được chuyền chuyền,
Hả hê mới đó, ưu phiền đâu đây.
Đem thân làm kẻ tội đày,
Cho bao vật chất nó cai trị mình.
Để tâm làm vật hy sinh,
Suốt đời theo lịnh dục tình dắt lôi.
Cái tham bao thuở cho rồi,
Cái không một phút tỉnh hồi là xong.
Dã Tràng xe cát biển Đông,
Vô tình lượn sóng cướp công nhọc nhằn,
Tuồng đời ai biết cho chăng?
Như mây tan hiệp, như trăng khuyết tròn.
Đêm tàn, tim lụn, dầu mòn,
Cái đi mờ mịt, cái còn mỏng manh.
Chắc chi bọt nước đầu gành,
Chắc chi sương đọng trên cành ban mai.
Bọt kia làn gió nhẹ lay,
Sương kia ánh nắng chiếu ngay tan rồi.
Mênh mông trong khoảng đất trời,
Thân ta biết gởi về nơi chốn nào?
Tử thần tay dắt làm sao,
Gần xa mấy nẻo, thấp cao mấy từng.
Đòn cân phước thưởng, tội trừng,
Biết công hay nợ, biết mừng hay lo?
Thử theo công quá mà so,
Tội dồn muôn kiếp biết to thế nào?
Phước gom nghĩ được là bao,
Nếu đem trừ cấn biết sao thiếu thừa.
Dặc dài kiếp cũ căn xưa,
Biết bao oan nợ mà chưa trả đền.
Tiền cừu, hậu hận há quên,
Một bên đi trả, một bên đến đòi.
Lung tung trong cạm luân hồi,
Day qua, trở lại, biết đời nào ra.
Mấy ai suy kỹ nghĩ xa,
Rảo chân sấn bước cho qua khoảng này,
Chán chê mộng cảnh đọa đày,
Đưa tay trí tuệ, tháo dây dục tình.
Đoạn trừ hoặc chướng vô minh,
Tâm chơn trở lại, tánh linh đem về.
Gieo lan hột giống Bồ đề,
Xinh tươi nhành lá, sum suê cội tàn.
Nước dương rưới khắp trần hoàn,
Diệt trừ phiền não tiêu tan tội tình.
Gay chèo thuyền giác độ sinh,
Bến mê phút chốc biến thành ao sen.
LÊN ÁN ĐỒNG TIỀN
Quốc-Nghệ
Bạc ác chi mi lắm rứa tiền,
Mi làm nhân loại hoá ra điên.
Mi tô mặt nạ đen ra trắng,
Mi xé ân tình thẳng hoá xiên.
Mi gác luân thường vào một xó,
Mi đưa nhân nghĩa xếp hai bên.
Mi làm nhân loại đua tranh mãi,
Bạc ác chi mi lắm rứa tiền?
Giải Oan Cho Đồng Tiền
(Họa lại bài thơ về đồng tiền của Quốc Nghệ)
Sakya Minh-Quang.
Oan ức cho mi lắm rứa tiền
Mi vì nhân loại chịu oan khiên
Mi đem cuộc sống bao phồn thịnh
Mi giúp chủ mình hết sức siêng
Tội kẻ kiếm mi bằng phi pháp
Lỗi người sử dụng lắm đảo điên
Lỗi ở lòng người, không tự trách
Oan ức cho mi lắm rứa tiền.
CUỘC ĐỜI LÀ MỘNG
Trích Từ Quang
Thoạt mới sinh ra là giấc mộng
Như hơi sương, như chớp bóng, có gì đâu
Người mộng trước, kẻ mộng sau
Đây là mộng chóng, đó mộng lâu đều mộng cả
Nào thử ngẫm khắp trong thiên hạ
Ai là không thịt rã xương tan
Cụ Bành kia mộng tám trăm năm
Chàng Trương nọ mộng mộng năm ba cử
Kẻ bần tiện ấy là mộng dữ
Người vinh hoa là mộng tốt lành
Tỉnh giấc rồi nghĩ lại giất mình
Thế mới biết phù sinh là mộng ảo
Từ niên thiếu đến khi lão mạo
Tuy trăm năm ngắn chẳng tầy gang
Kia vân cẩu, nọ tang thương
Cuộc biến ảo vô thường nan lượng trắc
Cơ tạo hoá thực hư, hư thực
Mảnh hình hài không, có, có, không
Nay liệt cường các nước giao công
Chẳng qua cũng tranh hùng trong giấc mộng
Rồi đến lúc xếp gươm, bó súng
Cũng như tuồng chớp bóng mà thôi
Trước trăm năm nào đã có tôi
Trăm năm nữa, tôi rồi chẳng có
Trần mộng bán sinh kim dĩ ngộ
Nhân sanh thất thập cổ lai hy
Danh mà chi, lợi mà chi
Tài cũng vậy, sắc thì cũng vậy
Hỏi nhân thế thấy chưa, chưa thấy
Nghe tiếng chuông nên tỉnh dậy mau mau
Hãy tìm Đạo Phật cao sâu, mà tu tỉnh.
BÀI CA KHUYẾN THIỆN
Trích tạp chí Viên Âm
Chữ rằng: ” Công đức vô lường”
Thập phương chư Phật thường thường độ sanh
Ai ơi gắng lấy tu hành
Mai sau chứng bậc vô sanh mà nhờ
Người đời sớm hãy tri cơ
Gương lu vì bụi, trăng mờ vì mây
Chở che nhờ đức cao dày,
Dẫu tu cho mấy, chẳng tày tu tâm
Đường mê xin chớ bước lầm
Não phiền cũng bởi tham tâm ở mình
Chớ nên hại vật sát sanh
Tu nhân tích đức mới thành phẩm cao
Cuộc đời như giấc chiêm bao
Công danh phú quý hơi nào mà mong?
Nhớ xưa Vương Khải, Thạch Sùng
Dẫu cho ngàn tứ muôn chung một thời
Của đời trả lại cho đời
Giàu sang mà khỏi luân hồi được chăng
Đổi thay mấy tạo vô ngần
Bức tranh vân cẩu, mấy tầng xa xa
Khuyên đừng tránh lẫn trời già
Đáo đầu thiện ác, chánh tà gặp nhau
Quả nhân chẳng trước thì sau
Giờ không toan liệu rồi sau thế nào?
Khuyên đừng ngại chút công lao,
Nhắm chừng bờ giác tìm vào tận nơi
Bản mình vốn đã sẵn rồi
Vẫn trong mình đó, hoá ngoài đâu xa
Trừ nghiệp chướng, giải oan gia
Trì trai niệm Phật ấy là công phu
Tháng ngày thấm thoát bóng câu
Đã qua cửa sổ dễ hầu trở lui
Thiện căn phước quả tài bồi
Đèn khêu mới rạng, ngọc dồi mói xinh
Thoát vòng lục dục thất tình
Ấy là khỏi lưới vô minh vướng nhầm
Rõ ràng phước tội tại tâm,
Mình làm mình chịu không lầm mảy may
Máu tham tràn khắp xưa nay
Lợi danh biết mấy cho vừa lòng ai
Chớ tham chen lấn đua bơi
Ỷ rằng có sức có tài thì xong
Vượn còn biết mến trăng trong
Người sa vào chốn bụi trần làm chi
Hãy theo chánh lý mà suy
Xét cho thấu đáo vô vi lạ thường
Tu cho ra khỏi sáu đường
Đừng ham những cảnh vô thường thế gian
Cho hay hoa nở rồi tàn
Pháo càng kêu lắm càng tan xác nhiều
Chi bằng tìm chốn tiêu diêu
Nương theo cõi Phật tránh điều thị phi
Ghi lòng hai chữ từ bi
Sám trừ vọng niệm, liễu kỳ tử sanh
A Di Đà Phật chứng minh
Chí tâm quy mạng, phù danh chẳng cầu
Còn nhiều phúc hưởng về sau
Rõ thêm mùi đạo nhiệm màu càng hay
Hoa sen chín phẩm xinh thay
Tây Phương Tịnh độ có ngày vãng sanh
Ai ơi gắng lấy tu hành.
Về sau lãnh quả vô sanh mà nhờ
Đạo Kia Ở Lại Lòng Ta,
Xếp Chân Ngồi Lại Kiết Già Công Phu
Thân
Tác giả: Ni trưởng Huỳnh Liên.
Thân này chưa biết ra chi
Của kia lại có chắc gì mà ham
Bao nhiêu cho thỏa lòng tham
Càng thâu càng đắm, càng làm càng say
Tiếc cho tháng rộng năm dài
Chung quy hoang phí về tay đồng tiền
Được thua, thua được liền liền
Hả hê mới đó, ưu phiền đâu đây
Đem thân làm kẻ tội đày
Cho bao vật chất nó cai trị mình
Để tâm làm vật hy sinh
Suốt đời theo lịnh dục tình dắt lôi
Cái tham bao thuở cho rồi
Cái không may đến một hồi là xong
Dã tràng xe cát biển Đông
Vô tình lượn sóng cướp công nhọc nhằn
Tuồng đời ai biết cho chăng?
Như mây tan hiệp, như trăng khuyết tròn
Đêm tàn tim lụn, dầu mòn
Cái đi mờ mịt, cái còn mỏng manh
Chắc chi bọt nước đầu gành
Chắc chi sương đọng trên cành ban mai
Bọt kia làn gió nhẹ lay
Sương kia mặt nhựt chiếu ngay xong đời
Mênh mông trong khoảng đất trời
Thân ta biết gởi về nơi chốn nào?
Tử thần tay dắt làm sao?
Gần xa mấy nẻo, thấp cao mấy từng?
Và như phước thưởng, tội trừng
Biết công hay nợ, biết mừng hay lo?
Thử theo công hóa mà so
Tội dồn muôn kiếp biết to thế nào?
Phước gom nghĩ được là bao
Nếu đem trừ cấn biết sao thiếu thừa?
Dặc dài kiếp cũ, căn xưa
Biết bao oan nợ mà chưa trả đền?
Tiền cừu, hậu hận há quên
Một bên đi trả, một bên đến đòi
Lung tung trong cạm luân hồi
Day qua trở lại, biết đời nào ra?
Mấy ai suy kỹ nghĩ xa
Rảo chân sấn bước cho qua khoản này
Chán chê mộng cảnh đọa đày
Đưa tay trí tuệ tháo dây dục tình
Đoạn trừ cái hoặc vô minh
Tâm chơn trở lại, tánh minh đem về
Gieo lan hột giống Bồ đề
Xinh tươi nhành lá, sum suê cội tàng
Nước dương rưới khắp trần hoàn
Diệt trừ phiền não, tiêu tan tội tình
Gay chèo thuyền giác độ sinh
Bến mê phút chút biến thành ao sen.
KHẨU
Trăm năm vật đổi người dời
Một câu quý giá muôn đời còn ghi
Mở lời trước phải xét suy
Rằng ta cất tiếng, ích chi chăng là?
Bằng như lời ấy thốt ra
Làm buồn kẻ khác thì ta xin đừng
Nói chi mắng nhiếc tưng bừng
Miệng xây núi nghiệp biết chừng nào tan
Nói chi chửi rủa kêu vang
Lưỡi đào hố nghiệp biết đàng nào lên
Họa tai vì miệng mà nên
Bịnh căn vì miệng mà rên phù trầm
Ai ôi nghĩ lại kẻo lầm
Đóng bưng cửa miệng chối tầm quỷ ma
Cũng thời tiếng nói thốt ra
Của chư Phật Thánh, dịu hòa biết bao
Là câu nói pháp thanh tao
Đưa người giữa biển, sóng xô lên bờ
Ôi lời nói, quý không ngờ
Đương phàm hóa Thánh một giờ đổi thay!
Ta nay học đạo Như Lai
Hãy dùng lời nói, mở bày pháp môn!
Ta nên cất tiếng ôn tồn
Phá tan những giấc mộng hồn tối đen!
Miệng ta là cánh hoa sen
Một khi hé nở, một phen thơm lừng
Tiếng ta là gió mùa Xuân
Một cơn thổi nhẹ, muôn dân mát lòng!
Ý
Con người cái ý vốn hai
Khi mừng, khi giận đổi thay không lường
Vội vàng khi ghét, khi thương
Khi vui vui ngất, khi buồn buồn hiu!
Muốn ưa, tạo sắm đủ điều
Rồi khi chê chán bỏ liều như chơi!
Pháp nương tương đối không rời
Do hai lẽ ấy, ý đời phát sanh
Dẫy đầy ngoại cảnh chung quanh
Càng nuôi tạo ý trưởng thành thêm lên
Thói đời càng nhiễm càng quen
Bụi đời càng đắm càng đen tinh thần
Nhiều năm chung lộn trong trần
Ý mình còn giữ riêng phần được đâu?
Chịu mang ảnh hưởng từ lâu
Ý căn thôi đã ăn sâu lắm rồi
Nếu ai nhận ý là tôi
Tức thì bị ý cuốn lôi luân trầm
Dắt đi theo nẻo lạc lầm
Đọa chìm vào cõi tối tăm mịt mờ!
Nghiệp nhơn tội quả bao ngờ
Biết chi phương hướng bến bờ là đâu!
Lướt theo ý dục mong cầu
Đèo cao băng vượt, biển sâu lao mình!
Con đường sinh tử, tử sinh
Ra vào lui tới thân hình đổi thay
Luân hồi trong cõi trần ai
Cũng vì cái ý chuyển lay không ngừng
Lên cao, xuống thấp vô chừng
Cũng vì cái ý lẫy lừng buông lung
Ý năng chế ngự oai hùng
Người người răm rắp phục tùng vâng theo
Nguồn đời nước chảy thuận chiều
Cảm thương cái bọt riu riu xuôi dòng!
Mấy ai cưỡng ý, nén lòng
Vượt nguồn dục vọng, thoát vòng muốn ham
Tịnh tâm bớt nói, ngưng làm
Lần lần nhập Thánh, siêu phàm từ đây
Đừng lòng cố chấp riêng tây
Cũng đừng tính có ý này ý kia
Ta người đừng tính phân chia
Có không đừng tính, đoạn lìa hai bên
Như thường, như vậy, như nhiên
Như như chẳng động không thiên, không dời
Sự duyên thì đạo khác đời
Lý chơn đời đạo không rời, không xa
Chấp không chấp có rày rà
Đến khi vô chấp mới hòa thuận nhau
Sao sao thôi cũng là sao
Sự chi cũng vậy, thế nào cũng xong!
Tâm không vạn sự đều không
Tâm chơn vạn pháp thảy đồng quy chơn
Học đòi theo bậc thánh nhơn
Phải trừ tâm vọng mới huờn bổn nguyên
Vọng tâm là ý tư riêng
Thất tình lục dục một tên khác gì
Thường nên kiểm soát hành vi
Khi ăn, lúc nói, đứng, đi, ngồi, nằm
Đừng cho vọng ý phóng tâm
Phải nhờ giới luật buộc cầm khít khao
Tuy không thấy ý chỗ nào
Nhưng khi động tác ý xao ra ngoài
Nếu ai thiền định hoài hoài
Ấy là ý mã bị cai trị rồi
Bằng ai giãi đãi buông trôi
Trách sao ý mã chẳng lôi xa đường
Vậy nên hãy ráng kềm cương
Giờ giờ, phút phút phải thường soi tâm
Lặng lờ giữ vẻ trầm ngâm
Tánh dè dặt kín, nết đằm thắm nghiêm
Luôn luôn đôi mắt phải kềm
Đừng hay nhìn liếc kiếm tìm chi chi…
Ngó ngay xuống bước chân đi
Ngó vào tâm trí luôn khi không rời!
Lỗ tai phải để thảnh thơi
Chớ ham nghe ngóng tiếng lời ai ai…
Nghe kinh, nghe pháp, nghe bài
Nghe vào tâm trí đặng hay sửa mình
Mũi thường phải ngửi mùi thanh
Ấy mùi đạo lý thơm lành hương đưa
Ngửi lâu càng mến càng ưa
Ngửi lâu tâm trí để người nhiễm ô!
Lưỡi dầu phải nếm vị thô
Cũng đừng chê trách, thích đồ cao lương
Nếm là nếm vị chơn thường
Nếm bằng tâm trí tỏ tường nghiệm suy
Thân như xúc đối thức chi
Tay chân kềm chế trong khi đụng sờ
Sờ thiên lý, nắm huyền cơ
Sờ chừng tâm trí xem hờ kẻo quên
Ý đừng vọng tưởng rối ren
Thường năng quán xét nhơn duyên tao phùng
Tưởng suy tham cứu tột cùng
Tưởng gom tâm trí tập trung điển lành!
Phàm trong sự thể tu hành
Đừng buông cái ý tung hoành tự do
Bước đầu bổn phận làm trò
Cả thân tâm trí dâng cho người thầy
Mặc người uốn nắn chuyển xoay
Đặng mình diệt hẳn riêng tây ý xằng
Sóng chung Giáo hội chư Tăng
Không còn tư ý mới năng thuận hòa
Đừng làm trái ý người ta
Cũng đừng tự ý kiêu sa của mình
Mới mong thật hiện hòa bình
Nhờ nơi giáo pháp chương trình in khuôn
Chẳng ai ý lộng tâm buông
Mỗi người nắn đúc tròn vuông thành phần.
NHẪN
1-Tục rằng no quá mất ngon
Và khi giận quá mất khôn thành khờ
Lửa xông đôi mắt đã mờ
Trắng đen phải quấy bây giờ thấy đâu
Khôn phân nghĩa nặng, tình sâu
Không rành sự cảnh, đuôi đầu làm sao
Con tâm đã lánh đường nào
Mà con ma giận nhập vào đó thôi
Đánh Nam, dẹp Bắc một hồi
Múa men nào kể đất trời là chi
Người sầu vật khóc lâm ly
Rõ ràng một cảnh A tỳ gớm ghê
Đau lòng xót mắt mọi bề
Mà người gây thảm chớ hề có hay
Đứng xa trông thấy thương thay
Lửa lòng bốc ngọn, ai tày chữa chuyên!
2-Một cơn nóng giận không hiền
Khói sanh tím ruột, lửa phiền cháy gan
Hại lây lắm kẻ vô can
Hỏa tai một trận, khổ nàn biết bao
Gió lên ngọn lửa càng cao
Bao nhiêu sự nghiệp đổ nhào như chơi
Phật xưa có dạy mấy lời
Rằng: “Rừng công đức một đời trồng gieo
Lửa sân nổi dậy đốt thiêu
Như chim mất cánh, như diều đứt dây”
Hỡi ơi! Nghe mấy lời này
Có nên tiếc đám rừng cây chăng là?
Có nên dẹp lửa cho xa?
Có nên nhẫn nhục cho qua tháng ngày?
Có nên lấp mắt, ngơ tay?
Có nên niệm Phật hoài hoài hay chăng?
GIỚI
1-Nhịn nhường là giới đầu tiên
Kìa chư Phật vẫn thường khuyên ta hoài
Kẻ mong lìa bỏ trần ai
Mà còn phiền giận thật ngoài chữ tu
2-Người lanh mắt khác phàm phu
Vượt qua vực thẳm, hố sâu dễ dàng
Kìa Phật Thánh thoát trần gian
Cũng nhờ qua khỏi con đàng chông gai
3-Giữ giới hạnh chớ lầm sai
Nói hành, tật đố tránh hai tánh này
Hằng gìn bổn nguyện đủ đầy
Thích nơi thanh vắng, am mây tu trì
4-Xét dò kẻ khác làm chi
Hạnh ta ta giữ cho y mới là
Cũng như lấy mật trong hoa
Con ong có phá màu hoa bao giờ
5-Cái tâm chớ để bơ thờ
Phải dùng giới buộc, phải nhờ luật dây
Kết gom hạnh đức đủ đầy
Nhiễu nhương phiền não từ đây xa lìa
6-Điều lành hãy gắng làm bia
Lánh xa điều ác phân chia hai đường
Để tâm trong sáng như gương
Chẳng màng sự thế, chẳng vương bụi trần
7-Hãy gìn lời nói là cần
Giữ cho tâm ý lần lần thanh bai
Chớ làm một việc đơn sai
Là theo chánh đạo Như Lai lưu truyền.
Nguyện Về Cõi Phật
Tác giả: Ni trưởng Huỳnh Liên.
Con xin lạy đấng Đại Hùng,
Đức Ngài giải thoát khỏi vòng trần duyên.
Cảnh đời con sống đảo điên,
Đau thương lắm nỗi, ưu phiền xiết bao.
Áo trần con lỡ mặc vào,
Nợ trần con biết ngày nào cởi ra!
Cũng như đứa trẻ lìa nhà,
Lạc loài càng bước, càng xa, xa vời.
Bơ vơ trên quãng đường đời,
Kìa là hang vắng, nọ thời rừng hoang.
Thập thò mãnh hổ ác lang,
Trí con khủng khiếp kinh hoàng khóc la!
Chập chờn bóng quỷ, hình ma,
Tâm con hồi hộp thiết tha nguyện cầu!
Rừng đời càng bước vào sâu,
Là càng rùng rợn lo âu phập phồng!
Yếu thơ trước cảnh hãi hùng,
Nhỏ nhen con thấy lạnh lùng thân côi!
Đường về nhà đạo xa xôi,
Đường theo cuộc thế, ôi thôi đoạn trường!
Sấn vào trong cõi bi thương,
Trăm ngàn nỗi thảm vấn vương bên mình!
Chung quanh đầy những khổ hình,
Chẳng hay con mắc tội tình chi đây!
Ngán cho số kiếp đọa đày,
Tủi cho thân phận lạc loài éo le.
Bàng hoàng giữa chốn rừng mê,
Không ai giùm chỉ đường về cho con!
Ngây thơ trí nhớ đâu còn,
Lại thêm nạn chướng giết mòn tánh linh!
Đồng thời nhiều kẻ chung quanh,
Rủ con vào nghiệp chúng sanh luân hồi!
Dây oan khi đã cột rồi,
Tên ghi, hồn gởi thì thôi còn gì!
Giấc mơ nhiều kiếp li bì,
Càng quanh lộn mãi, càng si mê hoài!
Mảng lo xây đắp mộng đài,
Ở nơi huyễn cảnh dặc dài thời gian!
Niên hoa mấy độ nở tàn,
Chủ nhân khuất bóng trong màn vô minh.
Cõi trần kiếp kiếp lụy mình,
Dây thương vấn vít, lưới tình bủa giăng!
Áo quần vật chất trói trăng,
Cửa nhà nhốt phạt, miếng ăn hành hà.
Cơn đau hấp hối rên la,
Hung thần ác quỷ cõi ma hoành hành.
Mảnh thân khổ sống cam đành,
Lại thêm khổ chết giựt giành chia phui.
Lòng con luống những ngậm ngùi,
Trót đem linh tánh nhuộm mùi trần gian.
Thân này đã lỡ vương mang,
Khổ này mới phải trăm đàng tai ương.
Não nề với cảnh đau thương,
Lắm khi con muốn tìm đường thoát thân.
Than ôi! Dính chặt lưới trần,
Dễ gì tháo gỡ một lần cho ra!
Nghiệp duyên chẳng chịu buông tha,
Sức con yếu kém khó qua phép đời.
Kiếp trần biển khổ chơi vơi,
Con đang trồi hụp đuối hơi vẫy vùng.
Cúi xin lạy đấng Đại Hùng,
Đức Ngài giải thoát khỏi vòng trần duyên.
Từ bi vô lượng vô biên,
Cứu con thoát chốn oan khiên đọa đày!
Cúi xin đảnh lễ Đức Ngài.