Thơ Thế Lữ ❤️️ Tác Giả, Tác Phẩm + Tuyển Tập Thơ Hay Nhất

Thơ Thế Lữ ❤️️ Tác Giả, Tác Phẩm + Tuyển Tập Thơ Hay Nhất ✅ Tổng Hợp Các Thông Tin Quan Trọng Về Cuộc Đời, Sự Nghiệp Của Thế Lữ.

Tiểu Sử Cuộc Đời Tác Giả Thế Lữ

Thế Lữ là một trong những nhà thơ tiêu biểu trong phong trào thơ mới hiện đại (1932 – 1945). Nếu bạn muốn tìm hiểu thêm về tiểu sử cuộc đời tác giả Thế Lữ thì hãy theo dõi ngay phần tổng hợp dưới đây nhé!

  • Thế Lữ (10/06/1907 – 03/06/1989), tên khai sinh Nguyễn Đình Lễ (sau đó đổi thành Nguyễn Thứ Lễ) là một nhà thơ, nhà văn, nhà viết kịch người Việt Nam.
  • Mặc dù sinh tại thủ đô, nhưng tuổi thơ của ông lại gắn bó với miền rừng núi Lạng Sơn. 11 tuổi ông về Hải Phòng học trung học. 23 tuổi thi vào trường Mỹ thuật nhưng thôi học ngay trong năm đầu.
  • Năm 1932, Thế Lữ bắt đầu tham gia nhóm Tự lực văn đoàn và là một trong những cây bút chủ lực của báo “Phong hóa” và báo “Ngày nay”.
  • Từ năm 1937, hoạt động của Thế Lữ chủ yếu chuyển hướng sang biểu diễn kịch nói, trở thành diễn viên, đạo diễn, nhà viết kịch, trưởng các ban kịch Tinh Hoa, Thế Lữ, Anh Vũ, hoạt động cho đến sau Cách mạng tháng Tám.
  • Ông tham gia kháng chiến chống Pháp, làm kịch kháng chiến trong những năm Chiến tranh Đông Dương. Sau Hiệp định Genève, ông tiếp tục hoạt động sân khấu, trở thành Chủ tịch đầu tiên của Hội Nghệ sĩ Sân khấu Việt Nam (1957 – 1977).
  • Năm 1979, ông vào Thành phố Hồ Chí Minh sống. Năm 1984, ông được phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân đợt I. Thế Lữ qua đời vào ngày 3 tháng 6 năm 1989 tại Thành phố Hồ Chí Minh.
  • Sau khi mất, nhà thơ Thế Lữ được văn học Việt Nam ghi nhận là người có công lớn trong việc tiên phong cho phong trào “Thơ mới”. Trong lĩnh lực sân khấu, ông được xem là người có công xây dựng sân khấu trở nên hoàn chỉnh hơn.

Tìm hiểu về 🔰Thơ Trần Tuấn Khải 🔰 Tác Giả, Tác Phẩm + Tuyển Tập Thơ Hay

Thế Lữ Được Mệnh Danh Là Gì

Thế Lữ được mệnh danh là gì? Là một nhà thơ có sự đột phá khỏi khuôn phép tù túng của tư tưởng phong kiến nên Thế Lữ được giới văn học và độc giả suy tôn là “ông hoàng thơ ca” của cả một thời, thời kỳ đầu của Thơ mới (1932-1935).

Sự Nghiệp Sáng Tác Nhà Thơ Thế Lữ

Chia sẻ các thông tin quan trọng về sự nghiệp sáng tác của nhà thơ Thế Lữ.

  • Thế Lữ là một nghệ sĩ đa tài, ông hoạt động ở nhiều lĩnh vực như làm thơ, viết văn, viết báo , phê bình, dịch thuật và công việc về sân khấu. Tuy nhiên, ông vẫn được nhắc đến nhiều nhất trong vai trò là một nhà thơ.
  • Ông nổi danh trên văn đàn vào những năm 1930, với những tác phẩm Thơ mới, đặc biệt là bài Nhớ rừng, cùng những tác phẩm văn xuôi, tiêu biểu là tập truyện Vàng và máu (1934).
  • Thế Lữ trở thành thành viên của nhóm Tự Lực văn đoàn kể từ khi mới thành lập (1934), ông hầu hết hoạt động sáng tác văn chương trong thời gian là thành viên của nhóm, đồng thời cũng đảm nhận vai trò là một nhà báo, nhà phê bình, biên tập viên mẫn cán của các tờ báo Phong hóa và Ngày nay.
  • Thế Lữ chỉ có hai tập thơ, được sáng tác trong vòng 7 năm, nhưng lại có ý nghĩa khai sinh một chặng phát triển mới cho thơ ca Việt Nam, đó là phong trào Thơ mới. Năm 30 tuổi, ông đã là một nhà thơ nổi tiếng, một nhà văn với phong cách viết độc đáo.
  • Một trong những tác phẩm làm nên tên tuổi của ông chính là “Nhớ rừng” nhắc đến Thế Lữ là không thể không nhắc đến bài thơ “Nhớ rừng”. Bài thơ được sáng tác vào năm 1934, in trong tập “Mấy vần thơ”. 
  • Thế Lữ còn là tác giả viết truyện, truyện của ông xoay quanh 3 đề tài chính:
    • Truyện kinh dị, có các tác phẩm tiêu biểu như “Vàng và máu”, “Bên đường Thiên Lôi”)
    • Truyện trinh thám, có tác phẩm “Lê Phong và Mai Hương”,” Gói thuốc lá”, “Tay đại bợm”, “Đòn hẹn”…)
    • Truyện lãng mạn núi rừng có tác phẩm: Gió trăng ngàn, Trại Bồ Tùng Linh
  • Trong lĩnh vực sân khấu, với vai trò là một đạo diễn đạo diễn và đồng đạo diễn, ông đã dàn dựng gần 50 vở diễn. Với vai trò là một diễn viên, ông đã hóa thân vào khoảng hai mươi sáu vai diễn khác nhau.
  • Giải thưởng: Thế Lữ đã được Nhà nước Việt Nam trao tặng danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân năm 1984 và Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật đợt II năm 2000.

Đừng vội bỏ qua 🍀Thơ Giang Nam 🍀 Tác Giả, Tác Phẩm

Phong Cách Sáng Tác Của Thế Lữ

Dưới đây là các nét chính trong phong cách sáng tác của Thế Lữ:

  • Thế Lữ là một trong những nhà thơ đi đầu trong phong trào Thơ Mới. Thơ của ông đã thoát ra khỏi những khuôn phép của thế hệ phong kiến, giải phóng tâm tư của thế hệ mới, ông khẳng định được bản lĩnh con người trước xã hội.
  • Thơ Thế Lữ giàu chất lãng mạn, trữ tình. Hình ảnh thơ đẹp, giọng điệu thơ mềm mại, trau chuốt. Tuy nhiên, cảm hứng thơ ít phát triển, hình tượng thơ có ít biển hóa và trong một số trường hợp rơi vào đơn điệu.

Tuyển Tập Các Tác Phẩm Của Nhà Thơ Thế Lữ

Tuyển tập các tác phẩm của nhà thơ Thế Lữ, xem ngay đừng bỏ lỡ nhé!

Tuyển Tập Thơ

*Mấy vần thơ (1935)

  • Nhớ rừng
  • Lựa tiếng đàn
  • Tiếng gọi bên sông
  • Tiếng trúc tuyệt vời
  • Tiếng sáo Thiên Thai
  • Tiếng chuông chùa
  • Con người vơ vẩn
  • Trước cảnh cao rộng
  • Người phóng đãng Người phóng lãng
  • Ác mộng Một giấc mơ dữ dội
  • Lời than thở của nàng Mỹ Thuật
  • Khúc ca hoài xuân Hoài xuân
  • Mấy vần ngây thơ
  • Thức giấc
  • Bên sông đưa khách
  • Hái hoa
  • Cây đàn muôn điệu
  • Lời mỉa mai
  • Tôi muốn đi Mộng tưởng
  • Tự trào
  • Bông hoa rừng
  • Khúc hát bên sông (Tiếng hát bên sông)
  • Vẻ đẹp thoáng qua
  • Mộng ảnh
  • Bâng khuâng (Tình bâng khuâng)
  • Hồ xuân và thiếu nữ
  • Nhan sắc
  • Hoa thuỷ tiên

*Mấy vần thơ (1941)

  • Trả lời
  • Giục hồn thơ
  • Nàng thơ lạnh
  • Ý thơ
  • Mưa hoa
  • Ngày xưa còn nhỏ
  • Yêu
  • Đêm mưa gió Chán nản
  • Lời tuyệt vọng
  • Truỵ lạc
  • Chiều bâng khuâng (Làn gió bên sông)
  • Đàn nguyệt
  • Sáng
  • Trưa
  • Chiều
  • Tối
  • Ma tuý
  • Đời thái bình
  • Giây phút chạnh lòng
  • Bóng mây chiều

*Các tác phẩm khác

  • Tan vỡ
  • Tình hoài
  • Tuyển tập thơ Thế Lữ (1983)

Truyện

  • Vàng và máu (1934)
  • Bên đường thiên lôi (1936)
  • Lê Phong phóng viên (1937)
  • Mai Hương và Lê Phong (1937)
  • Đòn hẹn (1937)
  • Gói thuốc lá (1940)
  • Gió trăng ngàn (1941)
  • Trại Bồ Tùng Linh (1941)
  • Thoa (truyện ngắn, 1942)
  • Truyện tình của anh Mai (truyện vừa, 1953)
  • Tay đại bợm (truyện ngắn, 1953)
  • Ba hồi kinh dị (truyện ngắn, 1968)
  • Lê Phong và Mai Hương

Kịch

  • Dương Quý Phi (1942), gồm hai vở: Trầm hương đình, Mã Ngôi Pha
  • Người mù (1946)
  • Cụ đạo sư ông (1946)
  • Đoàn biệt động (1947)
  • Đề Thám (1948)
  • Đợi chờ (1949)
  • Tin chiến thắng Nghĩa Lộ (1952)
  • Dịch giả nhiều vở kịch của Sếchxpia, Gơtơ, Sinle và Pôgôđin…

Chia sẻ tuyển tập 🌿Thơ Tế Hanh 🌿Nổi Tiếng

15 Bài Thơ Hay Nhất Của Thế Lữ

Cùng đọc và chiêm nghiệm 15 bài thơ hay nhất của Thế Lữ sau đây nhé!

Nhớ Rừng

(Lời con hổ ở vườn Bách thú)
Tặng Nguyễn Tường Tam

Gậm một khối căm hờn trong cũi sắt,
Ta nằm dài, trông ngày tháng dần qua,
Khinh lũ người kia ngạo mạn, ngẩn ngơ,
Giương mắt bé diễu oai linh rừng thẳm,
Nay sa cơ, bị nhục nhằn tù hãm,
Để làm trò lạ mắt, thứ đồ chơi.
Chịu ngang bầy cùng bọn gấu dở hơi,
Với cặp báo chuồng bên vô tư lự.

Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ,
Thủa tung hoành hống hách những ngày xưa.
Nhớ cảnh sơn lâm, bóng cả, cây già,
Với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét núi,
Với khi thét khúc trường ca dữ dội,
Ta bước chân lên, dõng dạc, đường hoàng,
Lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng,
Vờn bóng âm thầm, lá gai, cỏ sắc.
Trong hang tối, mắt thần khi đã quắc,
Là khiến cho mọi vật đều im hơi.
Ta biết ta chúa tể cả muôn loài,
Giữa chốn thảo hoa không tên, không tuổi.

Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối,
Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan?
Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn,
Ta lặng ngắm giang sơn ta đổi mới?
Đâu những bình minh cây xanh nắng gội,
Tiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng?
Đâu những chiều lênh láng máu sau rừng.
Ta đợi chết mảnh mặt trời gay gắt,
Để ta chiếm lấy riêng phần bí mật?

Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu?

Nay ta ôm niềm uất hận ngàn thâu,
Ghét những cảnh không đời nào thay đổi,
Những cảnh sửa sang, tầm thường, giả dối:
Hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng, cây trồng;
Dải nước đen giả suối, chẳng thông dòng
Len dưới nách những mô gò thấp kém;
Dăm vừng lá hiền lành, không bí hiểm,
Cũng học đòi bắt chước vẻ hoang vu
Của chốn ngàn năm cao cả, âm u.

Hỡi oai linh, cảnh nước non hùng vĩ!
Là nơi giống hầm thiêng ta ngự trị.
Nơi thênh thang ta vùng vẫy ngày xưa,
Nơi ta không còn được thấy bao giờ!
Có biết chăng trong những ngày ngao ngán,
Ta đương theo giấc mộng ngàn to lớn
Để hồn ta phảng phất được gần ngươi,

Hỡi cảnh rừng ghê gớm của ta ơi!

Khúc Hát Bên Sông

Tặng Vũ Đình Hoè

Ngày trước mỗi khi qua bên sông,
Văng vẳng đưa sang tiếng em hát,
Ta thôi ngắm trời xanh áng mây hồng,
Ta quên dạo vườn hoa gió bay ngát.

Ngày nay, ta cũng qua bên sông,
Lắng tai, không thấy tiếng em hát,
Ta hỏi thăm: em đã đi lấy chồng;
Trời nặng, mây mờ, gió hương cũng nhạt.

Thổn thức ta ngồi ghé bên sông,
Giục tiếng lòng xưa ôn tiếng hát,
Mượn ánh lòng soi ấm khối mây lòng.
Mượn hương lòng đượm thơm làn gió mát.

Ta là thi sĩ ở bên sông
Tiếc cái vui qua cùng khúc hát:
Ngàn muôn năm vỗ nhịp một bên lòng,
Ca nhớ lại thanh hương xưa đã tắt.

Mộng Ảnh

Dưới bóng dâm tàn lá,
Một giòng suối chẩy mau.
Bọt nước quanh mình đá
Phun bông trắng phau phau.

Người đẹp đứng bên nguồn
Óng ả như mình liễu
Mái tóc tả tơi buông
Mặc gió cành trêu ghẹo

Cánh tay ngà lơi lả
Vít chĩu nhành cây xanh,
Lá vàng bay lả tả:
Như bướm lượn quanh mình.

Làn sóng mắt ngây thơ,
Nét miệng cười tươi thắm.
Chân đá nước hững hờ,
Khiến cho ta mê đắm,

Ta, tấm lòng man mác,
Vin hái quả cây tươi
Ngoảnh dâng cho Nhan Sắc,
– Người đẹp đã đâu rồi.

Sáng

Nắng soi áo trắng hoe đào
Theo cô đội nón kia vào trong sương.
Hơi lam xoá giải chân làng
Ta đi, không biết con đường về đâu?

Tối

Trời cao vàng tắt, trên cây
Con cim bé nhỏ gọi ngày hôm sau,
Âm thầm mây rủ rê nhau
Kéo đi trốn cảnh u sầu đem tăm.

Yêu

Ta đi thơ thẩn bên vườn mộng,
Em nấp sau hoa khúc khích cười,
Ngừng bước ta còn đương bỡ ngỡ,
Lẳng lơ em ngắt đoá hồng tươi…

Em ném cho lòng ta đón lấy,
Bông hoa phong kín ý yêu đương.
Hay đâu hoa giấu mầm gai sắc
Sướt cạnh lòng ta mấy vết thương.

Yêu em từ đó ta phơi phới,
Sống ở trong nguồn thú đắm say,
Nhưng cũng sống trong đau khổ nữa.
Miệng cười trong lúc nhắm chua cay.

Đàn Nguyệt

(Trên sông Hương một đêm trăng)
Tặng Xuân Diệu

Lòng ta hỡi! Thôi đừng lên tiếng nữa!
Lặng mà nghe đờn nẩy khúc sầu thương.
Ngón tay rung, rung động cả đêm sương.
Khiến trăng nước đắm mơ hồ ly biệt,
Khiến trong gió ngưng đọng niềm thống thiết
Của bao nhiêu người đẹp khát tình duyên
Ôm nhớ nhung còn nức nở bên đèn.

Đêm khuya vắng thêm gợi thời xa vắng,
Tiếng bi ai như vẽ hình cay đắng
Của chia phôi, cùng thương tiếc đợi chờ
Trong bao thiên tình sử não nùng xưa.

Thấy chăng ai? trên sông khuya im sóng
Bâng khuâng trôi một con thuyền mơ mộng,
Thuyền lênh đênh gieo giữa cõi sương tan
Tiếng ngậm ngùi muôn thủa của thời gian.
Biết chăng ai? bao nhiêu điều cực khổ
Với bao nỗi hờn oan trong vũ trụ
Cùng hẹn hò thu lại một đêm nay,
Đương nỉ non thánh thót ở trên giây,
Theo ngón đê mê của bàn tay nghệ sĩ.

Thuốc độc êm đềm, ôi! giọng đàn kiều mị,
Bởi vì đâu gieo xuống mãi lòng ta
Những giọt nồng tê tái vị say xưa?

Tan Vỡ

Thôi nhé đường đời đã biết nhau,
Thà rằng quên trước khỏi quên sau.
Đa mang chi nữa tình mây nước,
Để mặc sương sa bạc mái đầu.
Rồi ánh trăng kia với gió thâu,
Với sương hồ lạnh, với ngàn lau,
Với bao cảnh đẹp vui khi trước
Ủ rủ vì em nặng khối sầu.

Hồ Xuân Và Thiếu Nữ

Tặng Thạch Lam

Trên mặt hồ in mầu ngọc biếc,
Cô em đang chơi chiếc thuyền con,
Lẳng lơ, như cái chuồn chuồn,
Rỡn đuôi trên nước chập chờn ghẹo hoa.

Chân gió nhẹ lướt qua làn sóng,
Nắng chiều xuân rung động trên cành,
Mấy hàng lau yếu nghiêng mình.
Cô em bỗng ngẩn ngơ tình vì đâu?

Đặt mái chèo, ngả đầu trên gối,
Trông mây chiều phơi phới trên kia…
Hỏi xem mây có duyên gì,
Mà con chim én đi về lửng lơ…?

Trên vừng trán ngây thơ, trong sáng,
Vẩn vơ qua một áng hương buồn.
Giây lâu cô vẫn như còn
Lâng lâng trông gửi tâm hồn lên cao.

Tiếng diều sáo nao nao trong vắt,
Trời quang mây, xanh ngắt mầu lơ.
Thuyền trôi, nước đẩy hững hờ.
Hàng cây lặng đứng trên bờ trông mong.

Ấy đăm đăm mơ mòng chi đó,
Hỡi cô em má đỏ hây hây?
Hỡi cô thiếu nữ trông mây
Thẩn thơ nhìn chiếc én bay lưng trời?

Khiến cho cảnh bồi hồi ngây ngất,
Tiếng sáo chưa nỡ dứt trên không,
Khiến cho hồ nước mịt mùng,
Ngày không muốn hết, ta không muốn về.

Tình Hoài

Trời buồn làm gì trời rầu rầu
Anh yêu em xong anh đi đâu?
Lắng tiếng gió, suối, thấy tiếng khóc
Một bụng một dạ một nặng nhọc
Ảo tưởng chỉ để khổ để tủi
Nghĩ mãi gỡ mãi lỗi vẫn lỗi
Thương thay cho em căm thay anh
Tình hoài càng ngày càng tày đình.

Tiếng Gọi Bên Sông

(Lời chinh phu)
Tặng Khái Hưng

Ta là một khách chinh phu,
Dấn bước truân chuyên khắp hải hồ.
Mũ lợt bốn trời sương nắng gội,
Phong trần quen biết mặt âu lo.

Vất vả bao từng, chi xá kể?
Gian lao như lửa rèn tâm chí,
Bấy lâu non nước mải xông pha,
Chưa chút dừng chân, chưa lúc nghỉ.

Trong thủa sinh bình, đôi mắt ta
Không hề cho đẫm lệ bao giờ;
Cười phen thất bại, khinh nguy hiểm,
Nện gót vang đường nhịp khúc ca.

Đang độ nam nhi vui trẻ hoài:
Sầu tư bi thiết, gác bên tai,
Trái tim chỉ rộn khi căm tức,
Ghét lũ vô nhân, giận nỗi đời.

Trong khi lật đật rẻo sông Mê…
Trận gió heo may đuổi nhạn về.
Bụi cuốn đường xa, chinh khách mỏi.
Bỗng nghe tiếng hát vẳng bên kia.

Tiếng hát trong như nước ngọc tuyền,
Êm như hơi gió thoảng cung tiên,
Cao như thông vút, buồn như liễu:
Nước lặng, mây ngừng, ta đứng yên.

Chinh phu trong dạ nhường tê tái,
Quay gót ta buồn trông trở lại,
Đường vẫn còn xa, còn phải đi,
Song le tiếng hát bên sông gọi:

“Đi đâu vội bấy, hỡi ai ơi!
Mà để cho nhau luống ngậm ngùi?
Em trẻ, em son, em lại đẹp.
Sang đây chung hát khúc ca vui!

Hỡi khách! Sang đây với bạn tình.
Vui đi! Đời người mấy xuân xanh?
Ưu tư chi để sầu mây nước?
Kìa cánh hoa đùa rỡn trước cành.”

Tiếng ái ân kia réo rắt hoài,
Mà lời mây nước giục bên tai.
Đau lòng rứt mối tơ vương vấn,
Nước mắt đầu tiên lã chã rơi.

Vì chưng ta cũng biết yêu đương,
Mà cuộc tình duyên gặp giữa đường.
Trong lúc non sông mờ cát bụi
Phải đâu là hội kết uyên ương?

Âm thầm từ giã cô thôn nữ,
Cô đứng bên sông không hát nữa,
Lòng ta thổn thức còn đê mê
Nhịp với lòng ai nhường than thở?

Âm thầm ta lại bảo cô rằng:
“Mặt đất mênh mang biết mấy chừng,
Em có yêu ta thì gắng đợi,
Đem lòng mà gửi lên cung trăng.

Ở chốn đường khơi ta nhớ em.
Thì lòng ta sẽ hoá ra chim
Bay lên lưu luyến bên cung nguyệt
Sẽ ngỏ cho nhau thấu nỗi niềm.”

Ta đi theo đuổi bước tương lai.
Để lại bên sông kẻ ngậm ngùi.
Chí nặng bốn phương trời nước rộng,
Từ nay thêm bận nỗi thương ai.

Tiếng Chuông Chùa

Sương lam gieo nỗi buồn mênh mông trên đồng vắng,
Nắng chiều xuân rung rinh trong cảnh trời yên lặng.
Bỗng thong thả rơi một tiếng chuông chùa,
Ở chân trời hay trong cõi hư vô?
Lòng ta bát ngát, nhẹ nhàng như mọc cánh
Bay chập chờn trong nơi không gian thanh tịnh.
Ly Tao nương tử ơi! Hỡi nàng Thơ!
Ta muốn cùng ai muôn năm say sưa
Ta muốn biến ra làm mây, làm gió,
Làm một bầu khinh thanh trong vũ trụ,
Làm ánh sáng anh linh của núi sông,
Làm cái Đẹp thiên nhiên: giấc mộng vô cùng
Cho trí tưởng thi nhân, cho tâm hồn nghệ sĩ,
Cho bao tấm lòng nhọc nhằn muốn nghỉ,
Ôi cao siêu! ôi khoái lạc! giây phút thần tiên!
Như đứng ngoài trần gian, ta hút thở gió Quên,
Quên đã sống bao nhiêu năm đau khổ,
Ta quên những cảnh bùn than, lam lũ;
Chỉ thấy trên cao xanh, con mắt Từ Bi
Theo dõi ta, theo dõi bước lưu ly,
Và yên ủi cho ta còn nhiều hy vọng.
Mấy tiếng chuông u uyên, lan rộng
Văng vẳng đưa… vang tới cõi lòng ta…
Mắt lệ trông huyền ảo cảnh sương mờ.

Tiếng Sáo Thiên Thai

Tặng Ngô Bích San

Ánh xuân lướt cỏ xuân tươi,
Bên rừng thổi sáo một hai Kim Đồng.
Tiếng đưa hiu hắt bên lòng,
Buồn ơi! Xa vắng, mênh mông là buồn…
Tiên Nga tóc xoã bên nguồn.
Hàng tùng rủ rỉ trên cồn đìu hiu;
Mây hồng ngừng lại sau đèo,
Mình cây nắng nhuộm, bóng chiều không đi.
Trời cao, xanh ngắt. – Ô kìa
Hai con hạc trắng bay về Bồng Lai.
Theo chim, tiếng sáo lên khơi,
Lại theo giòng suối bên người Tiên Nga.
Khi cao, vút tận mây mờ,
Khi gần, vắt vẻo bên bờ cây xanh,
Êm như lọt tiếng tơ tình,
Đẹp như Ngọc Nữ uốn mình trong không.
Thiên Thai thoảng gió mơ mòng,
Ngọc Chân buồn tưởng tiếng lòng xa bay…

Ý Thơ

Tặng Tô Ngọc Vân

Bình tĩnh lại, bao nỗi lòng huyên náo!
Vì giờ đây muôn vật lắng trong đêm:
Trong gió đứng, thanh âm treo khúc dạo,
Trong sương khuya, ngưng đọng áng hương chìm;

Hoặc lặng sống trong đài khoan độ nở,
Cây âm thầm khép lá gượm xôn xao;
Nương bóng tối muôn loài sâu nín thở;
– Thời gian qua, nghỉ bước trên từng cao.

Này là phút băn khoăn trong ngóng đợi,
Phút anh linh, huyền diệu của tâm tư
Ghi dấu vết giữa tháng năm thay đổi
Để ngàn sau nối lại với ngàn xưa.

Ấy là lúc ý thơ rung ánh ngọc,
Cùng Thi tiên say giấc khói hương ngà.
Nhà thi sĩ nâng niu bầu cảm xúc
Của trời mây đúc lại mấy lời hoa.

Bâng Khuâng 

Trời xanh dịu, sợi mây hồng vơ vẩn,
Trên bờ sông cô em đang thơ thẩn,
Đứng lặng nhìn mặt nước chiếc thuyền trôi
Với ánh chiều thu bầm tím chân trời.
Cô buồn. Mà vì đâu, cô chẳng biết.
Có lẽ bao nỗi âm thầm, tha thiết
Bấy lâu nay vẫn ẩn kín một bên lòng,
Bỗng dưng nhân một phút hư không
Trước cảnh rộng mịt mùng nơi sông nước,
Đã khiến cho tâm hồn cô man mác.

Gió đưa cành lá, ghẹo áng tóc mai,
Cùng cô em chung một tiếng thở dài,
Mà giọt sương chiều điểm thưa trên lá
Cùng long lanh với hạt châu trên má.

Tuy nhiên, trong lúc bâng khuâng,
Cô thấy lòng cô phơi phới lâng lâng
Như bay cao, như tan theo mây gió.
Cô khoan khoái trong khi buồn thảm đó,
Chính vì hồn thu vi vút ban chiều
Đã nhắc cho cô thấy lòng cô yêu.
Lần đầu hết, lòng cô mang tình ái,
Ôi vết thương sâu dịu dàng tê tái!
Nhưng yêu ai? Mà đã có ai yêu?
Cô chỉ biết trông sông nước đìu hiu,
Trông mây gió gửi nỗi buồn êm ái.

Đón đọc các thông tin về 🌿Thơ Trần Nhân Tông 🌿 Tuyển Tập Thơ Nổi Tiếng

Viết một bình luận