Viên Xúc Xắc Mùa Thu [Nội Dung Bài Thơ + Phân Tích]

Viên Xúc Xắc Mùa Thu ❤️️ Nội Dung Bài Thơ, Phân Tích ✅ Tìm Hiểu Ý Nghĩa, Hoàn Cảnh Sáng Tác, Nghệ Thuật Bài Thơ.

Nội Dung Bài Thơ Viên Xúc Xắc Mùa Thu

Nhắc đến các bài thơ tình của Hoàng Nhuận Cầm thì không thể nào không nhắc đến bài thơ Viên xúc xắc mùa thu sau đây. Cùng đọc nội dung và tìm hiểu ý nghĩa của nó nhé!

Viên xúc xắc mùa thu
Tác giả: Hoàng Nhuận Cầm

Tình yêu đến trong đời không báo động
Trái tim anh chưa lỗi hẹn bao giờ
Viên xúc xắc mùa thu ru trong cỏ
Mắt anh nhìn sáu mặt bão mưa giăng

Anh đi qua những thành phố bọc vàng
Những thị trấn mẹ ôm con trên cỏ
Qua ánh nắng bẩy mầu, qua ngọn đèn hạt đỗ
Qua bao cuộc đời tan vỡ lại hồi sinh.

Anh đi qua những đôi mắt lặng thinh
Những đôi mắt nhìn anh như họng súng
Anh đi qua tổ chim non mới dựng
Qua tro tàn thành quách mấy triệu năm

Anh đi qua tất cả mối tình câm
Mối tình nói rồi mối tình bỏ dở
Đôi tay kẻ ăn xin, đôi môi hồng trẻ nhỏ
Đất nước đau buồn chưa hết Mỵ Châu ơi!

Lông ngỗng bay như số phận giữa trời
Trọng Thuỷ đứng suốt đời không hết lạ
Vệt lông ngỗng con đường tình trắng xoá
Có ai hay thăm thẳm giếng không cùng.

Nhưng chính anh không hay số phận lại điệp trùng
Khi mở mắt Mỵ Châu em ngồi đó
Toa thứ ba ôm cặp ai nức nở
Suốt đời anh mang tội với con tàu.

Sẽ tan đi những thành phố bẩy màu
Đôi trái cấm trong vườn đời em, anh làm vỡ
Nhưng giọt mực thứ ba em ơi không thể lỡ
Xin trải lòng ta đón chấm xanh rơi.

Giọt mực em thong thả đến trong đời
Không giấu được trong lòng tay nhỏ bé
Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé
Sáu mặt đời lắc cắc tiếng thơ anh.

Cập nhật thông tin đầy đủ về🍃Thơ Hoàng Nhuận Cầm 🍃Tác Giả, Tác Phẩm + Tuyển Tập Thơ

Hoàn Cảnh Sáng Tác Bài Thơ Viên Xúc Xắc Mùa Thu

Bài thơ Viên xúc xắc mùa thu của tác giả Hoàng Nhuận Cầm được xuất bản lần đầu tiên vào năm 1992, in trong tập Xúc xắc mùa thu, NXB Hội Nhà văn. Sau đó đến năm 2007 lại được in trong tập thơ Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến, NXB Hội Nhà văn.

Ý Nghĩa Bài Thơ Viên Xúc Xắc Mùa Thu

Tác giả mượn hình ảnh “viên xúc xắc” để nói về các khía cạnh trong cuộc sống. Viên xúc xắc chính là hình ảnh tượng trưng cho cuộc sống của mỗi người, có hạnh phúc nhưng cũng có bão giông. Đồng thời bài thơ còn là những suy nghĩ, những bộc bạch của tác giả về một mối tình còn nhiều dang dở của mình.

Đón đọc thêm 🌿Hò Hẹn Mãi Cuối Cùng Em Cũng Đến 🌿 Nội Dung, Bình Thơ

Nghệ Thuật Bài Thơ Viên Xúc Xắc Mùa Thu

Chia sẻ cho bạn các giá trị nghệ thuật được sử dụng trong bài thơ Viên xúc xắc mùa thu ngay sau đây.

  • Bài thơ được viết theo thể thơ tự do, nhịp điệu thơ đa dạng.
  • Tác giả sử dụng biện pháp ẩn dụ “Viên xúc xắc” cho các khía cạnh của cuộc sống.
  • Hình ảnh thơ được sử dụng rất độc đáo và lôi cuốn. Có nhiều từ ngữ đặc sắc và đầy chất gợi trong bài thơ.

Đọc hiểu 🌊Bài Thơ Thuyền Và Biển 🌊 Nội Dung, Nghệ Thuật

Mẫu Cảm Nhận, Phân Tích Bài Thơ Viên Xúc Xắc Mùa Thu Hay Nhất

Tham khảo ngay mẫu cảm nhận bài thơ Viên xúc xắc mùa thu hay nhất dưới đây để hiểu hơn về ý nghĩa tác phẩm nhé!

Là gương mặt quen thuộc trên văn đàn Việt Nam, Hoàng Nhuận Cầm nổi tiếng với các bài thơ tình được độc giả yêu thích như Chiếc lá buổi đầu tiên, Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến và đặc biệt phải nhắc đến bài Viên xúc xắc mùa thu…

Hoàng Nhuận Cầm tài hoa, luôn xuất hiện với dáng vẻ gầy gò, mong manh, quần áo, đầu tóc nhàu nhò một cách… nghệ sĩ, đương nhiên được rất nhiều sinh viên nữ ái mộ. Về phần ông thì đến với cô nào ông cũng yêu mụ mị, bất chấp, rồi vì những lý do riêng lại… buông, đó là lý do ông viết:

Tình yêu đến trong đời không báo động
Trái tim anh chưa lỗi hẹn bao giờ
Viên xúc xắc mùa thu ru trong cỏ
Mắt anh nhìn sáu mặt bão mưa giăng

Ông luôn đón nhận tình yêu đến với mình, không từ chối, ngược lại còn rất say mê và mụ mị. Ấy vậy mà cuộc tình nào cũng dang dở, không trọn vẹn. Ông ví mình như viên xúc xắc mùa thu nằm trong cỏ, có thể nhìn thấy hết những bão giông, những đau khổ ngoài kia. Vì là “viên xúc xắc” nên khó tránh khỏi những giông bão cuộc đời ập đến với bản thân mình.

Anh đi qua những thành phố bọc vàng
Những thị trấn mẹ ôm con trên cỏ
Qua ánh nắng bẩy mầu, qua ngọn đèn hạt đỗ
Qua bao cuộc đời tan vỡ lại hồi sinh.

Anh đi qua những đôi mắt lặng thinh
Những đôi mắt nhìn anh như họng súng
Anh đi qua tổ chim non mới dựng
Qua tro tàn thành quách mấy triệu năm

Tác giả đi dọc đất nước, nhìn ngắm nhiều nơi, nhận thấy cuộc sống có muôn màu muôn vẻ, có “những thành phố bọc vàng” nhưng cũng có “những thị trấn mẹ ôm con trên cỏ”, ông chứng kiến bao cuộc đời tưởng chừng như tan vỡ rồi lại hồi sinh, ông cảm nhận rõ sự đa dạng của cuộc sống này.

Hóa thân thành viên xúc xắc, ngắm nhìn cuộc sống từ nhiều mặt, ông hiểu rõ nhiều điều, đất nước còn nhiều đau buồn mà chúng ta chưa thấy hết được.

Anh đi qua tất cả mối tình câm
Mối tình nói rồi mối tình bỏ dở
Đôi tay kẻ ăn xin, đôi môi hồng trẻ nhỏ
Đất nước đau buồn chưa hết Mỵ Châu ơi!

Từ những điều ông nhận thấy về cuộc sống, con người, đất nước, ông liên hệ đến số phận chính bản thân mình:

Lông ngỗng bay như số phận giữa trời
Trọng Thuỷ đứng suốt đời không hết lạ
Vệt lông ngỗng con đường tình trắng xoá
Có ai hay thăm thẳm giếng không cùng.

Cuộc sống của ông như chiếc lông ngỗng bay lơ lững giữa trời, không biết bến đậu chính xác là đâu. Con đường tình của tác giả được ví như con đường lông ngỗng trắng xóa mà Mỵ Châu đã cất công tạo nên cho Trọng Thủy. Không một ai có thể thấu hiểu câu chuyện cuộc đời ông, cũng giống như người đời không thể thấu hết độ sâu thăm thẳm của giếng ngọc.

Nhưng chính anh không hay số phận lại điệp trùng
Khi mở mắt Mỵ Châu em ngồi đó
Toa thứ ba ôm cặp ai nức nở
Suốt đời anh mang tội với con tàu.

Từ câu chuyện về cuộc đời của Mỵ Châu – Trọng Thủy, tác giả đã liên tưởng đến cuộc tình của mình. Ông ví mình như Trọng Thủy, luôn mang trong mình nỗi đau, sự hối hận với người mình yêu. Ông tự giận và tự hận bản thân mình vì mang tội với người con gái đáng thương đó.

Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé… xoay chậm dần rồi dừng lại, hiện ra một góc phố buồn, đằm hương hoa sữa, du dương giai điệu Su Man … Thi sĩ đã thực vào đời bằng nước mắt – để con ta mơ mộng ngủ bên đàn – ta đã đi như mèo trên phố vắng – gọi tên con như gọi các thiên thần – có một nốt không bao giờ con biết tới – là nốt buồn, cha đã nuốt thay con…

Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé… xoay chậm dần rồi dừng lại, hiện ra một căn nhà thật buồn, ở đó thi sĩ đang trầm tư đốt trên đầu điếu thuốc – những tháng ngày buồn nôn. Trong nỗi đau quá sức chịu đựng của trái tim nhạy cảm, thi sĩ chỉ biết :

Sẽ tan đi những thành phố bẩy màu
Đôi trái cấm trong vườn đời em, anh làm vỡ
Nhưng giọt mực thứ ba em ơi không thể lỡ
Xin trải lòng ta đón chấm xanh rơi.

Giọt mực em thong thả đến trong đời
Không giấu được trong lòng tay nhỏ bé
Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé
Sáu mặt đời lắc cắc tiếng thơ anh.

Hoàng Nhuận Cầm đã hóa thân thành viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé và hiển lộ “sáu mặt đời lắc cắc tiếng thơ anh”…Từ đó tác giả đã bày tỏ một sự tiếc nuối về cuộc tình dở dang của chính bản thân mình.

Tìm hiểu chi tiết tác phẩm🌿 Anh Chỉ Sợ Rồi Trời Sẽ Mưa 🌿 Nội Dung Bài Thơ, Cảm Nhận

Viết một bình luận