Hướng Dẫn Cách Làm Thơ Lục Bát Lớp 6 Chi Tiết Và 40+ Bài Thơ Tự Làm, Tự Sáng Tác Hay Nhất Về Việt Nam, Quê Hương, Gia Đình, Bạn Bè, Mái Trường, Ông Bà, Cha Mẹ, Thầy Cô….
NỘI DUNG CHÍNH
Đặc Điểm Thơ Lục Bát Lớp 6
Thơ lục bát là một thể thơ truyền thống và độc đáo của văn học Việt Nam. Dưới đây là một số đặc điểm chính của thể thơ lục bát mà học sinh lớp 6 thường học:
Cấu trúc câu:
Một bài thơ lục bát gồm các cặp câu, mỗi cặp gồm một câu 6 âm tiết (câu lục) và một câu 8 âm tiết (câu bát).
Ví dụ:
Trăm năm trong cõi người (6 âm tiết) Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau (8 âm tiết)
Vần:
Vần trong thơ lục bát thường là vần lưng, tức là tiếng cuối của câu lục vần với tiếng thứ sáu của câu bát.
Ví dụ:
Trăm năm trong cõi người ta (ta vần với là) Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau
Nhịp điệu:
Thơ lục bát có nhịp điệu uyển chuyển, thường là nhịp 2/2/2 cho câu lục và nhịp 4/4 cho câu bát.
Ví dụ:
Trăm năm / trong cõi / người ta (2/2/2) Chữ tài / chữ mệnh / khéo là / ghét nhau (4/4)
Tính chất dân gian:
Thơ lục bát thường mang âm hưởng dân gian, dễ nhớ, dễ thuộc và gần gũi với đời sống người Việt.
Làm thơ lục bát không khó, chỉ cần nắm vững quy tắc về số tiếng, cách gieo vần và ngắt nhịp. Dưới đây là hướng dẫn chi tiết để học sinh lớp 6 có thể tự sáng tác thơ lục bát:
Cách gieo vần thơ lục bát lớp 6
Cấu trúc: Gồm cặp câu 6 – 8, nghĩa là một câu 6 tiếng đi trước và một câu 8 tiếng theo sau.
Vần điệu:
Tiếng cuối câu 6 vần với tiếng thứ 6 của câu 8.
Tiếng cuối câu 8 sẽ gieo vần với tiếng cuối của câu 6 ở cặp tiếp theo.
Ví dụ: ☘ Mẹ em cấy lúa đồng xa (6) → Vần “a” ☘ Sáng trưa vất vả chẳng nhoà nắng mưa (8) → Vần “a” với từ “xa”
Câu tiếp theo sẽ vần với “mưa”: ☘ Mưa rơi áo mẹ ướt nhòa (6) → Vần “a” ☘ Vẫn thương con trẻ chẳng mà thở than (8) → Vần “a” với “nhòa”
Ngắt Nhịp Trong Thơ Lục Bát
Thường ngắt nhịp 2/4 hoặc 4/4, đôi khi có thể 3/3 để tạo nhịp điệu mềm mại.
Ví dụ:
“Mẹ già / như chuối / chín cây” (2/4)
“Gió lay / mẹ rụng / con rày / mồ côi” (2/2/4)
Cách Sáng Tác Một Bài Thơ Lục Bát
Chọn chủ đề: Gia đình, thiên nhiên, quê hương, thầy cô, bạn bè…
Xác định cảm xúc: Yêu thương, nhớ nhung, tự hào, vui vẻ, buồn bã…
Tìm từ ngữ phù hợp: Chọn từ có vần đúng và thể hiện ý nghĩa rõ ràng.
Gieo vần đúng quy tắc: Kiểm tra xem vần có trùng khớp không.
Đọc lại và chỉnh sửa: Đọc to để cảm nhận nhịp điệu và điều chỉnh cho mượt mà.
Ví Dụ Một Số Bài Thơ Lục Bát Đơn Giản
☘ Bài 1: Thầy Cô Thầy cô như ánh mặt trời Soi đường chỉ lối, sáng ngời ước mơ. Bao năm dạy dỗ từng giờ, Cho em khôn lớn, bây giờ thành nhân.
☘ Bài 2: Quê Hương Quê hương là mẹ, là cha, Là con sông nhỏ, là nhà thân yêu. Là cánh đồng lúa chín chiều, Là con diều nhỏ, liêu xiêu gió trời.
🌿 Mẹo Hay Khi Làm Thơ Lục Bát: ✅ Đọc nhiều thơ lục bát để cảm nhận nhịp điệu. ✅ Viết câu 6 trước, sau đó tìm vần phù hợp cho câu 8. ✅ Nếu bí ý, hãy thử nói ra bằng lời trước khi viết.
Trong sách giáo khoa Ngữ văn lớp 6, bộ sách “Chân trời sáng tạo”, trang 70, có bài học “Làm một bài thơ lục bát”. Bài học này hướng dẫn học sinh cách sáng tác thơ lục bát, một thể thơ truyền thống của Việt Nam.
Dưới đây là một bài thơ lục bát mẫu, thể hiện tình cảm với quê hương:
Quê Hương Thân Thương
Quê hương là những cánh diều, Tuổi thơ bay bổng, bao điều mộng mơ. Cánh đồng lúa chín vàng ươm, Hương thơm lan tỏa, vấn vương lòng người.
Dòng sông uốn khúc quanh co, Chở đầy kỷ niệm, con đò năm xưa. Mái đình rêu phủ thời gian, Nơi bao thế hệ truyền ban câu hò.
Chiều về nghe tiếng mẹ ru, À ơi câu hát, giấc mơ ngọt ngào. Quê hương trong trái tim này, Dù đi muôn nẻo, chẳng phai nhạt nhòa.
Bài thơ trên tuân thủ cấu trúc của thể thơ lục bát, với các cặp câu 6 và 8 chữ xen kẽ, vần điệu hài hòa, dễ nhớ, dễ thuộc. Nội dung bài thơ gợi lên hình ảnh quen thuộc của quê hương, từ cánh diều, cánh đồng lúa, dòng sông, mái đình đến tiếng ru của mẹ, thể hiện tình cảm sâu sắc và lòng biết ơn đối với nơi chôn rau cắt rốn.
Dòng đời xuôi ngược gặp nhau Tri giao tín nghĩa tình sâu giữ tròn Hỡi ơi nước chảy đá mòn Đổi thay mặn nhạt hàn ôn mấy người?
Tập Làm Thơ Lục Bát Lớp 6 Về Thầy Cô
Công Ơn Thầy Cô Tác giả: Trương Văn Thi
Kinh mài, chữ giũa, mực nghiên Dạy trò con chữ đẹp duyên học đường Mỗi ngày cắp sách đến trường Ươm mầm tri thức làm gương bao người Lúc thầy mới tuổi ba mươi Hay thương giúp trẻ, hay cười vị tha Không màn nhung gấm lụa là Chỉ chăm con chữ để đà dạy răn Mong trò học giỏi siêng năng Khơi nguồn trí tuệ, tài năng cho đời Giáo viên nét đẹp rạng ngời Biết bao thế hệ muôn đời tôn vinh Ơn cô nghĩa thắm đậm tình Tỏa vầng giáo hạnh cho mình ước mơ Nhân ngày nhà giáo làm thơ Chúc cho hết thảy thầy cô yêu nghề!
Tặng Cô Tác giả: Chưa rõ
Tặng cô bao đóa hoa hồng Tặng cô với cả hương nồng sắc xuân Tháng ngày dạy dỗ ân cần Cho bao thế hệ góp phần dựng xây Tiếng cô tưởng nhớ mới đây Xây bao hạnh phúc tràn đầy yêu thương.
Công Ơn Thầy Cô Tác giả: Phuong Vuong
Thầy cô thắp sáng ước mơ Bảng đen phấn trắng, tuổi thơ học trò, Dạy cho em bao điều hay Dạy cho cái chữ, lời hay nghĩa đầy, Nâng niu từng nét ngoằn ngoèo Ê a đọc viết, khoằng khoèo thuở xưa.
Bây chừ rời mái trường xưa Em còn nhớ mãi thuở chưa xa trường Nhớ hồi cắp sách đến trường Thầy cô yêu quý, mái trường thân thương, Có hàng phượng vĩ nở hoa Vui cùng bạn hữu, cùng hoà hát ca.
Hôm nay ngày tết cô thầy Bùi ngùi nhớ mãi, công thầy ơn cô Dầy công phĩ sức từng ngày Bụi phấn bục giảng, tóc đầy phấn bay, Chỉ mong cho chúng trò thơ Công thành danh toại, căn cơ vào đời.
Một đời ghi nhớ dạy răn Điều hay lẽ phải, đã ăn vào lòng, Dù rằng đi dặm đường đời Vẫn còn văng vẳng bao lời thầy cô, Xin cho gửi chút đôi lời Chúc thầy cô khỏe, trọn đời an khang.
Thầy Và Chuyến Đò Tác giả: Chưa rõ
Lặng xuôi năm tháng êm trôi Con đò kể chuyện một thời rất xưa Rằng người chèo chống đón đưa Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều
Bay lên tựa những cánh diều Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên Rời xa bến nước quên tên Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười
Giọt sương rơi mặn bên đời Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông Mắt thầy mòn mỏi xa trông Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian…
Tập làm thơ lục bát lớp 6 về quê hương
Chiều Quê Tác giả: Chữ Văn Hòa
Chiều quê hương lúa thơm nồng Hoàng hôn trả nắng trên sống ráng chiều Nhìn đàn em nhỏ thân yêu Hồn nhiên thả những cánh diều tuổi thơ Từng đàn bò bước nhởn nhơ Đủng đà đủng đỉnh bên bờ tre xanh Môi trường cuộc sống trong lành Chiều quê là một bức tranh yên bình.
Quê Ơi Tác giả: Châu Lê
Quê nghèo nuôi lớn khôn tôi Chang chang nắng đỏ ngày ngồi lưng trâu Vui cùng ruộng lúa đồng sâu Bạn bè trang lứa xanh đầu thuở xưa…
Thương cha cày cấy chiều mưa Thương mẹ tần tảo buổi trưa ngoài đồng Nhọc nhằn cái khổ nghề nông Chạnh lòng con viết nhớ mong quê mình.
Bức Tranh Quê Tác giả: Hà Thu
Quê hương đẹp mãi trong tôi Dòng sông bên lỡ bên bồi uốn quanh Cánh cò bay lượn chòng chành Đàn bê gặm cỏ đồng xanh mượt mà
Sáo diều trong gió ngân nga Bình yên thanh đạm chan hòa yêu thương Bức tranh đẹp tựa thiên đường Hồn thơ trỗi dậy nặng vương nghĩa tình.
Quê Hương Yêu Dấu Tác giả: Quê Nhà
Quê hương là mẹ, là cha Quê hương nâng mỗi bước ta đầu đời Chao nghiêng cánh võng … ầu ơi Tương cà, rau muống … ngọt lời mẹ ru
Quê hương là những chiều thu Hương cau ngan ngát , chim gù … bâng khuâng Quê hương là những dấu chân Oằn lưng cha cõng đồng gần, ruộng xa
Dòng sữa mẹ ngọt nuôi ta Chắt chiu cay đắng, mặn mà sớm khuya … Dõi theo mỗi bước ta đi Vòng tay ôm ấp những khi trở trời
Nặng lòng yêu lắm quê ơi Dẫu đi cuối đất, cùng trời … chẳng quên !
Đi xa ai cũng nhớ nhà, Nhớ về mái ấm chan hào nghĩa ân. Lời ru còn đó lâng lâng, Câu ca trầm lắng, trào dâng diệu vời. Đi xa, xa mấy phương trời, Làm sao quên được những lời thân thương. Mẹ cha một nắng hai sương, Anh em trên dưới mến thương vơi đầy. Đi xa, xa mấy đường dài, Về đây vẫn thấy đẹp hoài ước mơ. Về đây vẫn hóa trẻ thơ, Vòng nôi ấp ủ vẫn chờ vẫn mong. Đi xa ai cũng nhớ mong, Ngày mai sum họp vui trong mái nhà. Đi xa xa mấy ngàn xa, Gia đình còn đó, câu ca sáng người.
Mái ấm Tác giả: Nguyễn Xuân Viện
Gia đình là mái chở che Những khi sương gió, trưa hè, đêm đông Tương lai đẹp tựa bông hồng Phải nhờ công sức vun trồng hôm nay
Lời qua tiếng lại gió bay Để cho hòa khí, vận may vào nhà Trải qua sóng gió phong ba Tình chồng nghĩa vợ mặn mà thêm xuân.
Ước Mơ Trẻ Thơ Tác giả: Chưa rõ
Gia đình có cũng như không Mẹ con xa cách vợ chồng bỏ nhau Mới nghe câu chuyện mà rầu Bốn năm ròng rã tìm đâu mẹ hiền Cha thì đi vắng triền miên Chỉ ông bà nội kề bên bốn mùa Tội cho con trẻ ngây thơ Ước ao có đủ sớm trưa cả nhà Ngó sang bè bạn gần xa Ai ai cũng vậy mẹ cha cận kề Bỗng dưng nước mắt tràn trề Sinh thành dưỡng dục có nghe thấy gì
Bên cạnh thơ lục bát lớp 6, Chia sẻ trọn bộ 🌱Thơ Lục Bát Về Gia Đình ❤️️ 75 Bài Thơ Lục Bát Ngắn
Thơ Lục Bát Về Mái Trường Lớp 6
Về Lại Trường Xưa Tác giả: Nguyễn Xuân
Con về thăm lại trường xưa Các em áo trắng ngây thơ nói cười Từ đâu hàng lệ tuôn rơi Con nghe vang vọng nụ cười ngày xưa Con xa ngày ấy đến giờ Con xa xa tiếng thầy cô giảng bài Giờ về thăm lại trường ơi Tóc thầy đã bạc điểm ngôi trên đầu Xây bao nhiêu những nhịp cầu Giờ đây cô cũng mái đầu pha sương Cô thầy là những tấm gương Hướng cho tuổi trẻ con đường mình đi.
Ngôi trường em Tác giả: chưa rõ
Ngôi trường em học từ lâu Muôn vàn điều tốt dựng xây tấm lòng. Mỗi ngày đều học điều hay Sau này đi vẫn nhớ thay mái trường.
Nhớ mùa phượng xưa Tác giả: Phạm Hải Đăng
Qua dìa nhặt cánh phượng rơi Tiếng ve níu gọi như mời hạ sang Trời cao buông giọt nắng vàng Vi vu gió thổi âm vang sáo diều
Sáo diều lẫn tiếng ve kêu Làm cho xa cách bạn yêu… thầy hiền Bậu cười rạng rỡ nét duyên Ngượng ngùng cánh phượng hồn nhiên một thời
Bậu ơi, còn nhớ phượng hồng Sân trường thuở ấy, nỗi lòng ngày xưa Thương sao nói mấy cho vừa Bên hàng phượng vĩ bậu chưa thấy về
Phượng hồng ai thả sông quê Mải mê qua ngắm say mê một mình Mình ên qua cứ lặng thinh Hạ về, phượng nở thắm tình trong qua.
Lá Nhuộm Tóc Thầy Tác giả: Hồ Ngọc Quân
Về trường mừng đón huân chương Gặp thầy gặp bạn tình thương dạt dào Lâng lâng cảm xúc dâng trào Tóc thầy điểm bạc độ nào chẳng hay Sân trường xanh thắm chồi cây Phải chăng lá nhuộm tóc thầy của tôi Ra về lòng những bồi hồi Nguyện rằng luôn mãi là người trò ngoan.
Những Bài Thơ Lục Bát Ngắn Lớp 6
Không Đề Tác giả: Chưa rõ
Ngoài trời có lá thu rơi Có cơn gió mát thổi vào hồn tôi Mang về ký ức xa xôi Thuở còn cắp sách đến trường ê, a
Yêu sao cô giáo thướt tha Đón em vào lớp – cô là cô tiên.
Xuân Hạ Thu Đông Tác giả: Lê Đức
Bốn mùa xuân hạ thu đông, Xuân đi thu nhớ đông mong hạ về. Xuân về nắng dọc bờ đê, Hoa mai nở rộ cho quê đổi màu. Hạ về phượng nở qua mau, Tiếng ve réo gọi trên cao phượng hồng. Hạ đi gió lạnh sang đông, Đông về sương phủ mưa giông đầy trời. Xuân về lũ trẻ ra chơi, Rồi sang mùa hạ gọi mời thu sang. Thu về để ánh trăng vàng, Thu đi để lại muôn vàn lá rơi. Đông về kéo đến ngợp trời, Bốn mùa lập lại chẳng rời thế gian.
Công cha nghĩa mẹ Tác giả: Chưa rõ
Mang con chín tháng mười ngày Bao nhiêu vất vả hôm nay đã tròn Tương lai của mẹ là con Dưỡng con khôn lớn héo mòn tuổi xuân.
Lo từng mảnh áo cái quần Bát cơm đạm bạc đổi luân mỗi ngày Những hôm tiền hết gạo vay Cha con lại phải đi cày suốt trưa.
Cuộc đời biết mấy cho vừa Thương con bố mẹ trời mưa vẫn dầm Muốn cho đủ bát đủ mâm Vẫn là mục đích cha thầm mẹ mong.
Con ơi hãy nhớ trong lòng Công cha nghĩa mẹ chẳng đong vơi đầy Mai này con lớn dựng xây Sinh con sẽ biết công thầy mẹ cha.
Cuộc Sống Tươi Vui Tác giả: Chưa rõ
Bạn bè giữ mãi tình sâu Thầy cô trọng nghĩa ghi vào tim em Thảnh thơi giấc ngủ êm đềm Nhẹ nhàng mỗi bước bên thềm gần xa Đất trời thoáng rộng bao la Em vui tất dạ lời ca thăng trầm Đàn chim về tổ quây quần Bướm ong bay lượn đầu sân cạnh vườn
Bên cạnh cách làm thơ lục bát lớp 6, Tham khảo thêm chi tiết 🌿Thơ Lục Bát Là Gì🌿 50+ Bài Thơ Lục Bát Tự Làm Hay Nhất
Thơ Lục Bát Về Bạn Bè Lớp 6
Nhớ Thằng Bạn Thân Tác giả: Chưa rõ
Tình bạn là lá là hoa Tình bạn là cả bài ca trên đời Tình bạn trong sáng tuyệt vời Đẹp hơn tất cả bầu trời ban đêm
Đời mỗi người chỉ là trang giấy nhỏ Chỉ xấu đi đâu có thể sáng ngời Ai biết ai trong cả cuộc đời Nhưng quen rùi xin đừng quên nhau nhé
Tình bạn là những vần thơ Tối về đắp gối ngâm quơ vài lời Tình bạn áo trắng một thời Bây giờ áo bạc phai rồi vẫn treo
Tình bạn hạt giống mang theo Suốt đời tri kỉ gieo được mấy cây!
Tình Bạn Tác giả: Quách Tỉnh -Xuân Trường
Thêm vui thêm gió cho đời Thêm câu ước hẹn đừng rời bỏ nhau Thêm thôi một chút sắc màu Thêm yêu cuộc sống..sang giàu gì đâu Mỗi người trải mấy bể dâu Kết tình tri kỷ tâm đầu ý thơ.
Tình Bạn Mãi Mãi Tác giả: Vũ Việt Hùng
Bạn bè ta lại gặp nhau. Tri giao , tín nghĩa tình sâu giữ tròn. Dòng đời nước chảy đá mòn. Xa xôi cách trở vẫn còn niềm vui. Hiểu nhau chín bỏ làm mười Khổ đau chia sớt thành người tri âm. Mặc cho cuộc sống thăng trầm. Quý nhau với một cái tâm sáng ngời. Nghĩa tình không chỉ bằng lời. Giữ cho tình mãi thắm tươi mặn nồng. Giận hờn nếu có hóa không. Khó khăn trờ ngại đồng lòng vượt qua. Vun bồi tình cảm nở hoa. Nắm tay cùng bước tránh xa ưu phiền. Xua tan những nỗi niềm riêng. Chúc nhau sức khỏe, bình yên an lành.
Kết Bạn Làm Quen Tác giả: Khởi Nghiệp
Sống trong bể ngọc kim cương Không bằng sống giữa tình thương bạn bè Vui thay tình BẠN nghĩa BÈ Giúp nhau kiến thức, chẳng hề đắn đo Bạn bè hội tụ tại đây Sớm hôm thảo luận vui vầy có đôi Thời gian vẫn cứ thế trôi Nhưng tình bạn mãi đẹp nơi chốn này Nếu mai tình nghĩa tràn đầy Thành đôi tri kỷ kết tình trăm năm
Thơ Lục Bát Về Dòng Sông
Sông quê hương Tác giả: Trương Thị Anh
Sông xanh nước chảy hiền hòa Bình yên cuộc sống quê nhà thân thương Hàng dừa tỏa bóng che nghiêng Quê hương ta đó dịu hiền mái tranh
Hè về tắm nước sông xanh Vẫy vùng sóng nước cây xanh vẫy chào Không như phố thị ồn ào Về quê như thấy dâng trào niềm vui
Sông xanh lượn dáng yêu kiều Nhà tranh lộng gió sớm chiều bình an Về quê tình cảm chứa chan Anh em bè bạn hỏi han chân tình
Không đâu bằng ở quê mình Đất lành cuộc sống an bình chân quê Cánh cò bay lả bờ đê Xa quê về lại càng mê quê mình.
Chiều sông Hồng nhớ bạn Tác giả: chưa rõ
Heo may se lạnh bờ vai Dòng Thương bóng vẫn đổ dài triền đê?
Rạ rơm vẫn cứ bộn bề? Mồ hôi đất thở vẫn tê tê nồng? Buồn vui thơ vẫn mênh mông, Tìm nhau chảy ngược dòng sông đá ngầm!
Chén trà thì gửi hương thầm, câu thơ tặng bạn lại ngâm cho mình! Đôi dòng Thươngvẫn đinh ninh, Tre xanh vẫn rủ bóng mình đáy sông.
Trở trăn sóng đỏ sông Hồng Tôi mơ lặn ngụp giữa dòng Thương Giang. Sương thu biến khúc cỏ vàng Phố ồn ã phố, dạ càng ngẩn ngơ…
Chuyện tình dòng sông Tác giả: Phạm Hải Đăng
Bẻ thơ cõng một chữ tình Thả thơ bắt được bóng hình người thương Chiều nay, em đẹp lạ thường Bờ lau ngọn cỏ sông tương trầm trồ
Dòng sông tắm mát bài thơ Bàn tay bé nhỏ đan hờ trong tay Ngày xưa tiên nữ tắm đây Kiếp xưa em nấp nơi này trộm xem
Bây giờ cảnh đẹp có em Người đẹp thêm cảnh, cảnh thêm đẹp người Mắt em lóng lánh sao trời Dòng sông e thẹn, mây trôi hững hờ
Mắt nhìn về chốn xa xăm Mà thương cho phận kiếp tằm trả ơn Gom bao thương nhớ giận hờn Còng lưng nhả sợi từng cơn thắt lòng. Còn gì đâu nữa mà mong Đời Cha trôi nổi giữa dòng trần gian Thời trai chẳng được huy hoàng Nên rồi bóng xế phải mang giọt sầu. Nhớ ngày lội ngược sông sâu Trên vai gồng gánh lên cầu trú mưa Tuổi con ngày đó cũng vừa Lên ba ngơ ngẩn… nên chưa biết gì. Lối mòn lần bước Cha đi Chỉ nghe tiếng gió thầm thì bên tai Nhìn con giọt lệ lăn dài Mai này con trẻ tương lai thế nào? Nhưng đời sao lắm lao đao Còn thơ sớm chịu lạc vào thiên thu Mắt Cha như cũng sắp mù Bởi nhiều đêm nhớ… lời ru mỏi mòn. Tre già vội khóc măng non Con đi bỏ lại… lối mòn mình Cha Đêm nay ngồi dưới Trăng tà Đếm thương gọi nhớ lòng xa xót lòng.
Bàn tay của cha Tác giả: Quý Phương
Bàn tay cha, nắm tay con Dìu qua tất cả những cơn bão đời Khi con mái tóc xanh ngời Tóc cha bạc trắng mây trời kém xa Bàn tay nhỏ, trong tay cha Con bình yên cả trong mơ vẫn cười Nuôi con khôn lớn nên người Tay cha run rẩy, trở trời lại đau Con như chim lạc phương nào Đủ lông cứng cáp bay vào trời xanh Nhớ, quên công đức sinh thành Bởi còn toan tính lợi danh cho mình Chiều nay ngơ ngẩn đứng nhìn Trên con phố nhỏ có hình bóng ai Nắm tay con trẻ bước dài Trong làn mưa mỏng trên vai ướt mèm Tự nhiên con bỗng dưng thèm Bàn tay bé xíu nhỏ mềm như xưa Để cha nắm lại cho vừa Dắt con qua những lọc lừa thế gian Tự nhiên nước mắt tuôn tràn Kiếp phù sinh ngắn hơi tàn mấy khi Bôn ba rồi chẳng được gì Cha ơi đợi nhé con về chiều nay.
Tình Cha Tác giả: Ngọc Nguyễn
Cha là chỗ dựa đời con Ơn Cha bóng núi âm thầm lớn lao! Sông dài biển rộng trời cao, Công Cha tôi cũng không sao sánh bằng. Giờ đây nước mắt trong ngần Còn đâu bóng núi nơi ngăn tim này! Nỗi lòng tôi có ai hay? Nhớ Cha tôi biết tỏ bày cùng ai? Nhớ lúc trước tới tận nay. Vì con, Cha phải dãi dầu nắng mưa. Tình yêu con cái Cha thừa… Tình yêu với Mẹ đất trời cảm thương. Con tìm khắp nẻo muôn phương Không sao thấy được bóng hình Cha yêu! Nhớ Cha con nhớ rất nhiều Mình con độc bước trên miền nhớ thương.
Lục bát về cha Tác giả: Thích Nhuận Hạnh
Cánh cò cõng nắng qua sông Chở luôn nước mắt cay nồng của cha Cha là một dải ngân hà Con là giọt nước sinh ra từ nguồn Quê nghèo mưa nắng trào tuôn Câu thơ cha dệt từ muôn thăng trầm Thương con cha ráng sức ngâm Khổ đau hạnh phúc nảy mầm thành hoa. Lúa xanh xanh mướt đồng xa Dáng quê hòa với dáng cha hao gầy Cánh diều con lướt trời mây Chở câu lục bát hao gầy tình cha.
Thơ Lục Bát Về Danh Lam Thắng Cảnh
Bắc Ninh Quê Tôi Tác giả: Hoàng Hiện
Làng quê yên ả thanh bình Bắc Ninh phong cảnh hữu tình nên thơ Một căn nhà nhỏ đơn sơ Mặt hồ gợn sóng , in bờ lau xanh
Trái cây trĩu nặng trên cành Cánh diều chao liệng , chòng chành gió đưa Chim ca thánh thót bốn mùa Lẫn trong tiếng trẻ nô đùa dưới trăng
Đêm về say ngắm chị hằng Chiều đưa cánh võng tưởng rằng cõi tiên Đồng thơm lúa chín ngoài hiên Con đường nho nhỏ , hai viền hoa xinh.
Cao Nguyên Mộc Châu Tác giả: Axeng
Đi chơi vãng cảnh đầu xuân Điểm tô cuộc sống thêm phần đẹp tươi Ngắm nhìn phong cảnh bạn ơi Hoa khoe sắc thắm giữa trời cao nguyên Bên nhau quên hết ưu phiền Nụ cười ngây ngất bao niềm tim yêu Cuộc sống vui biết bao nhiêu Khi trao đi…..nhận rất nhiều niềm vui.
Đôi Mắt Hà Giang Tác giả: HướngDương
Quê em đồi núi nghìn trùng Soi vào ánh mắt muôn trùng gấm hoa Giữa rừng phong cảnh sắc hoa Bức tranh sơn thủy ,mờ mờ hơi sương Nhớ nàng sơn nữ trong mơ Dừng chân lãng khách ngẩn ngơ đứng nhìn Mắt em chan chứa sóng tình Hỏi ai? Tác tạo lung linh thế này
Cửa Sông Tác giả: Huy Cận
Mặt trời là trái chín cây Cột buồm san sát, lưới đầy cửa sông Bão xa chưa tạnh, mây đùn Thuyền quây đánh lộng, mai hừng ra khơi.
Trăng khuya nhành liễu phân kỳ Màng đêm tịch mịch phân ly ba đường Trăng vàng mờ nhạt khói sương Gió lùa liễu rủ ba đường vấn vương Mây mù che giấu trăng thương Cớ sao tạo hóa cắt thương tình chàng Ta buồn mặt rủ mày hường Người thương vắng bóng giọt sầu lệ rơi Trăng sầu gặp tiếc mưa ngâu Lòng chàng với thiếp ai sầu hơn ai Gió đưa nhành liễu bắt cầu Ngưu Lan chức nữ bắt đầu gặp nhau Trăng ơi sao mãi một màu Sao trăng không tỏ gặp nhau một lần.
Ánh trăng buồn Tác giả: Thanh Trần
Nửa đêm nhìn ánh trăng buồn Cô đơn lẻ bóng lệ tuôn gối mềm Giờ này người đã ấm êm Bỏ rơi một nửa trong đêm u sầu Những ngày hai đứa còn đâu Nhớ lời anh nói những câu hẹn thề Bên vạt cỏ dọc triền đê Anh đi quên cả lối về thăm em Giờ đây trăng rủ bên thềm Để cho ngọn gió ghé xem những gì Mây buồn mây cũng bay đi Còn em nỗi tủi sầu bi lệ nhòa Nghĩ rằng tình đó đã qua Nghĩ rằng anh ở nơi xa thật rồi Sao lòng vẫn thấy bồi hồi Trong đêm không ngủ…. lạy trời quên anh.
Rằm Tháng Giêng Tác giả: Hồ Chí Minh
Rằm xuân lồng lộng trăng soi Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân Giữa dòng bàn bạc việc quân Khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền.
Chùm Thơ Lục Bát Về Đi Chùa
Lục Bát Đi Chùa Tác giả: Phạm Tâm An
Du xuân cùng đến cửa chùa Thiện căn Phật đã bỏ bùa cho tâm Yêu đời – mạch sống lặng thầm Yêu người – nhân quả tháng năm luân hồi
Cây khô, Xuân giục nảy chồi Lòng lành cầu chúc bao lời từ bi Chúng sinh – Phật độ những gì Mong bình an mọi nẻo đi, lối về
Từ phố đông tới làng quê Nhân gian ai nấy bộn bề ước mong Toà sen Đức Phật vời trông Miệng cười toả rạng nắng hồng Xuân vui
Vào chùa, tâm trí thảnh thơi Gieo câu lục bát xanh ngời khát khao…
Em Đi Chùa Tác giả: Nguyễn Văn Thái
Xưa em tay trắng cùng anh Tảo tần son sắt nên danh kiếp này Đàn con nay đủ khôn rồi Chân tu chính quả đạo đời – hằng mong
Giờ vui trong tấm nâu sồng Hướng tâm niệm Phật, tĩnh lòng tụng kinh Éo le bao nỗi lý tình Nhập thiền giải thoát an sinh tuổi già
Câu kinh ngân cõi ta bà Trái tim nhân ái thiết tha tình đời Vào chùa niệm Phật tâm khơi Đẹp đời, chân đạo rạng ngời tình yêu
Thành tâm mõ vọng sớm chiều Cội nguồn ấp ủ những điều bình yên.
Vãn Cảnh Chùa Tác giả: Không rõ
Sáng nay đi vãn cảnh chùa Trời xuân trong sáng đã vừa tan sương Thiện nam, tín nữ bốn phương Thành tâm, kính cẩn dâng hương Phật đài
Mấy mươi năm sống ở đời Buồn vui bao nỗi kiếp người trầm luân Nhủ lòng tích đức tu nhân Sao cho khỏi vướng bụi trần bấy nay
Lời vàng Phật dạy còn đây Yêu thương tất cả cỏ cây, giống loài Những sinh linh ở trên đời Từ bi, hỷ xả học rồi chớ quên
Rủi may bởi tại nhân duyên Không không, sắc sắc làm nên vô cùng Thấy cây lại thấy cả rừng Tam quy, ngũ giới đã từng được nghe
Rủ nhau đến gốc bồ đề Chắp tay niệm Phật, tìm về tĩnh tâm Trên đường, thanh thản bước chân Trông theo én lượn, trời xuân nắng tràn.
Cầu An Tác giả: Trịnh Thanh Hằng
Con lạy Đức Phật từ bi Trên cao người có thấy gì nhân gian Thấy chăng những nỗi cơ hàn Thấy chăng những nỗi gian nan cõi trần
Đời là bể khổ trầm luân Đời là vực thẳm muôn phần xót xa Rừng vàng biển bạc của ta Chúng sinh tàn phá thật là cam go
Đời còn lắm chuyện nhỏ to Sân si tham ngãi chẳng lo giữ vàng Đời còn bao trẻ lang thang Không nơi nương tựa ai mang bây giờ
Đời còn lắm chuyện bất ngờ Đuổi cha đánh mẹ tôn thờ hư không Trên cao cửa Phật có trông Nhồi da nấu thịt có không tình người
Còn bao nhiêu chuyện mười mươi Thế gian còn có những người vong ân Cúi lạy Đức Phật Quan Âm Từ bi hỉ xả khai tâm con người
Cho chúng sinh nở nụ cười Bác từ bác ái cuộc đời nở hoa Để cho ngày lại tháng qua Trần gian tươi đẹp kết hoa Niết Bàn
Để đời không tiếng oán than Chúng sinh hỉ hả hân hoan với đời Trần gian tươi đẹp nơi nơi Tây Phương Cực Lạc rạng ngời niềm vui.
Các Bài Thơ Lục Bát Về Kinh Doanh
Bên dưới là chùm Thơ Lục Bát Về Kinh Doanh Đặc Sắc vô cùng hay mà bạn đọc không nên bỏ lỡ!
Nguồn: sưu tầm
1 phút chào nhau nghìn lần nhớ 2 phút chào nhau tình đậm sâu 3 phút chào nhau lộc vỡ đầu Cuối tuần BÃO ĐƠN nhé các tình yêu.
Vào rừng mới biết nhiều cây Lên face mới biết ở đây nhiều người Ai ơi hãy nở nụ cười Chào nhau một tiếng cuộc đời nở hoa.
Em nào xấu xấu, kinh kinh Đến anh làm tóc nhìn xinh lại liền Bác nào nhìn mặt cáo già Đến em gọt tóc lại là thỏ non Em nào chồng bỏ, chồng chê Đến đây làm tóc chồng mê lại liền.
Sáng ra em gửi một lời chào Buôn may bán đắt tiền vào như mưa Cả nhà đã thấy em chưa Hello một tiếng cùng đưa lộc về.
Em là cô gái nhà quê Em đi chân đất, vẫn mê kiếm tiền Hôm nay bỏ hết ưu phiền Cùng nhau tương tác kiếm tiền nuôi con.
Xin tổng hợp cho bạn đọc thêm danh sách những bài Thơ Lục Bát Về Lịch Sử Ấn Tượng:
Lịch sử nước ta Tác giả: Hồ Chí Minh
Dân ta phải biết sử ta, Cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam. Kể năm hơn bốn ngàn năm, Tổ tiên rực rỡ, anh em thuận hoà.
Hồng Bàng là tổ nước ta. Nước ta lúc ấy gọi là Văn Lang. Thiếu niên ta rất vẻ vang, Trẻ con Phù Đổng tiếng vang muôn đời. Tuổi tuy chưa đến chín mười, Ra tay cứu nước dẹp loài vô lương. An Dương Vương thế Hùng Vương, Quốc danh Âu Lạc cầm quyền trị dân. Triệu Đà là vị hiền quân, Quốc danh Nam Việt trị dân năm đời. Nước Tàu cậy thế đông người, Kéo quân áp bức giống nòi Việt Nam. Quân Tàu nhiều kẻ tham lam, Dân ta há dễ chịu làm tôi ngươi? Hai Bà Trưng có đại tài, Phất cờ khởi nghĩa giết người tà gian, Ra tay khôi phục giang san, Tiếng thơm dài tạc đá vàng nước ta. Tỉnh Thanh Hoá có một bà, Tên là Triệu Ẩu tuổi vừa đôi mươi, Tài năng dũng cảm hơn người, Khởi binh cứu nước muôn đời lưu phương. Phụ nữ ta chẳng tầm thường, Đánh Đông, dẹp Bắc làm gương để đời, Kể gần sáu trăm năm giời, Ta không đoàn kết bị người tính thôn. Anh hùng thay ông Lý Bôn, Tài kiêm văn võ, sức hơn muôn người, Đánh Tàu đuổi sạch ra ngoài. Lập nên Triều Lý sáu mươi năm liền. Vì Lý Phật Tử ngu hèn, Để cho Tàu lại xâm quyền nước ta. Thương dân cực khổ xót xa, Ông Mai Hắc Đế đứng ra đánh Tàu, Vì dân đoàn kết chưa sâu, Cho nên thất bại trước sau mấy lần.
Ngô Quyền quê ở Đường Lâm, Cứu dân ra khỏi cát lầm ngàn năm. Đến hồi Thập nhị sứ quân, Bốn phương loạn lạc, muôn dân cơ hàn. Động Hoa Lư có Tiên Hoàng, Nổi lên gây dựng triều đàng họ Đinh. Ra tài kiến thiết kinh dinh, Đến vua Phế Đế chỉ kinh hai đời. Lê Đại Hành nối lên ngôi. Đánh tan quân Tống, đuổi lui Xiêm Thành. Vì con bạo ngược hoành hành, Ra đời thì đã tan tành nghiệp vương. Công Uẩn là kẻ phi thường, Dựng lên nhà Lý cầm quyền nước ta. Mở mang văn hoá nước nhà, Đắp đê để giữ ruộng nhà cho dân. Lý Thường Kiệt là hiền thần, Đuổi quân nhà Tống, phá quân Xiêm Thành. Tuổi già phỉ chí công danh, Mà lòng yêu nước trung thành không phai. Họ Lý truyền được chín đời, Hai trăm mười sáu năm giời thì tan.
Nhà Trần thống trị giang san, Trị yên trong nước, đánh tan địch ngoài, Quân Nguyên binh giỏi tướng tài: Đánh đâu được đấy, dông dài Á, Âu, Tung hoành chiếm nửa Âu châu, Chiếm Cao Ly, lấy nước Tàu bao la, Lăm le muốn chiếm nước ta, Năm mươi vạn lính vượt qua biên thuỳ, Hải quân theo bể kéo đi, Hai đường vây kín Bắc Kỳ như nen. Dân ta nào có chịu hèn, Đồng tâm, hợp lực mấy phen đuổi Tàu. Ông Trần Hưng Đạo cầm đầu, Dùng mưu du kích đánh Tàu tan hoang, Mênh mông một giải Bạch Đằng, Nghìn thu soi rạng giống dòng quang vinh, Hai lần đại phá Nguyên binh, Làm cho Tàu phải thất kinh rụng rời. Quốc Toản là trẻ có tài, Mới mười sáu tuổi ra oai trận tiền, Mấy lần đánh thắng quân Nguyên, Được phong làm tướng cầm quyền binh nhung. Thật là một đấng anh hùng, Trẻ con Nam Việt nên cùng noi theo. Đời Trần văn giỏi võ nhiều, Ngoài dân thịnh vượng, trong triều hiền minh. Mười hai đời được hiển vinh, Đến Trần Phế Đế nước mình suy vi.
Cha con nhà Hồ Quý Ly, Giết vua tiếm vị một kỳ bảy niên. Tình hình trong nước không yên, Tàu qua xâm chiếm giữ quyền mấy lâu, Bao nhiêu của cải trân châu, Chúng vơ vét chở về Tàu sạch trơn.
Lê Lợi khởi nghĩa Lam Sơn, Mặc dầu tướng ít binh đơn không nàn. Mấy phen sông Nhị núi Lam, Thanh gươm yên ngựa Bắc, Nam ngang tàng. Kìa Tuý Động nọ Chi Lăng, Đánh hai mươi vạn quân Minh tan tành. Mười năm sự nghiệp hoàn thành, Nước ta thoát khỏi cái vành nguy nan. Vì dân hăng hái kết đoàn, Nên khôi phục chóng giang san Lạc Hồng. Vua hiền có Lê Thánh Tông, Mở mang bờ cõi đã khôn lại lành.
Trăm năm truyền đến cung hoàng, Mạc Đăng Dung đã hoành hành chiếm ngôi. Bấy giờ trong nước lôi thôi, Lê nam, Mạc bắc rạch đôi san hà, Bảy mươi năm nạn can qua. Cuối đời mười sáu Mạc đà suy vi. Từ đời mười sáu trở đi, Vua Lê, Chúa Trịnh chia vì khá lâu. Nguyễn Nam, Trịnh Bắc đánh nhau, Thấy dân cực khổ mà đau đớn lòng.
Dân gian có kẻ anh hùng, Anh em Nguyễn Nhạc nổi vùng Tây Sơn, Đóng đô ở đất Quy Nhơn, Đánh tan Trịnh, Nguyễn, cứu dân đảo huyền. Nhà Lê cũng bị mất quyền, Ba trăm sáu chục năm truyền vị vương. Nguyễn Huệ là kẻ phi thường, Mấy lần đánh đuổi giặc Xiêm, giặc Tàu, Ông đà chí cả mưu cao, Dân ta lại biết cùng nhau một lòng. Cho nên Tàu dẫu làm hung, Dân ta vẫn giữ non sông nước nhà. Tướng Tây Sơn có một bà, Bùi là nguyên họ, tên là Thị Xuân, Tay bà thống đốc ba quân, Đánh hơn mấy trận, địch nhân liệt là. Gia Long lại dấy can qua, Bị Tây Sơn đuổi, chạy ra nước ngoài. Tự mình đã chẳng có tài, Nhờ Tây qua cứu, tính bài giải vây. Nay ta mất nước thế này, Cũng vì vua Nguyễn rước Tây vào nhà, Khác gì cõng rắn cắn gà, Rước voi dầy mả, thiệt là ngu si. Từ năm Tân Hợi trở đi, Tây đà gây chuyện thị phi với mình. Vậy mà vua chúa triều đình, Khư khư cứ tưởng là mình khôn ngoan. Nay ta nước mất nhà tan Cũng vì những lũ vua quan ngu hèn. Năm Tự Đức thập nhất niên, Nam Kỳ đã lọt dưới quyền giặc Tây. Hăm lăm năm sau trận này, Trung Kỳ cũng mất, Bắc Kỳ cũng tan, Ngàn năm gấm vóc giang san, Bị vua họ Nguyễn đem hàng cho Tây! Tội kia càng đắp càng đầy, Sự tình càng nghĩ càng cay đắng lòng.
Nước ta nhiều kẻ tôi trung, Tấm lòng tiết nghĩa rạng cùng tuyết sương. Hoàng Diệu với Nguyễn Tri Phương, Cùng thành còn mất làm gương để đời. Nước ta bị Pháp cướp rồi, Ngọn cờ khởi nghĩa nhiều nơi lẫy lừng; Trung Kỳ đảng Phan Đình Phùng Ra tay đánh Pháp, vẫy vùng một phương. Mấy năm ra sức Cần Vương, Bọn ông Tán Thuật nổi đường Hưng Yên, Giang san độc lập một miền, Ông Hoàng Hoa Thám đất Yên tung hoành. Anh em khố đỏ, khố xanh, Mưu khởi nghĩa tại Hà thành năm xưa, Tỉnh Thái Nguyên với Sầm Nưa, Kế nhau khởi nghĩa rủi chưa được toàn. Kìa Yên Bái, nọ Nghệ An Hai lần khởi nghĩa tiếng vang hoàn cầu. Nam Kỳ im lặng đã lâu, Năm kia khởi nghĩa đương đầu với Tây. Bắc Sơn đó, Đô Lương đây! Kéo cờ khởi nghĩa, đánh Tây bạo tàn.
Xét trong lịch sử Việt Nam, Dân ta vốn cũng vẻ vang anh hùng. Nhiều phen đánh bắc dẹp đông, Oanh oanh liệt liệt con Rồng cháu Tiên. Ngày nay đến nỗi nghèo hèn, Vì ta chỉ biết lo yên một mình. Để người đè nén, xem khinh, Để người bóc lột ra tình tôi ngươi! Bây giờ Pháp mất nước rồi, Không đủ sức, không đủ người trị ta. Giặc Nhật Bản thì mới qua, Cái nền thống trị chưa ra mối mành. Lại cùng Tàu, Mỹ, Hà, Anh, Khắp nơi có cuộc chiến tranh rầy rà. Ấy là nhịp tốt cho ta, Nổi lên khôi phục nước nhà tổ tông. Người chúng ít, người mình đông Dân ta chỉ cốt đồng lòng là nên. Hỡi ai con cháu Rồng Tiên! Mau mau đoàn kết vững bền cùng nhau. Bất kỳ nam nữ, nghèo giàu, Bất kỳ già trẻ cùng nhau kết đoàn. Người giúp sức, kẻ giúp tiền, Cùng nhau giành lấy chủ quyền của ta. Trên vì nước, dưới vì nhà, Ấy là sự nghiệp, ấy là công danh. Chúng ta có hội Việt Minh Đủ tài lãnh đạo chúng mình đấu tranh Mai sau sự nghiệp hoàn thành Rõ tên Nam Việt, rạng danh Lạc Hồng Dân ta xin nhớ chữ đồng: Đồng tình, đồng sức, đồng lòng, đồng minh!
Những Bài Thơ Lục Bát Về Lòng Biết Ơn
Cảm ơn Tác giả: Trần Đức Phổ
Cảm ơn một khoảnh trời xanh Trong đôi mắt biếc để dành cho thơ Cảm ơn suối tóc đợi chờ Làn môi dịu ngọt vừa tô son hồng Để cơn nắng hạ mưa đông Nhớ nhau than thở sắc không với đời….! Cảm ơn chút phấn thơm rơi Mùi hương bông bưởi giữa trời gió bay Cảm ơn tay nắm bàn tay Để lòng vơi bớt tháng ngày buồn tênh! Cảm ơn vì đã có em Cho mùa xuân đến bên thềm cỏ hoang.
Cảm ơn Tác giả: Tâm Đoan
Cảm ơn đêm tối mênh mông Cho tôi biết quý nắng hồng sớm mai Cảm ơn tuyết gió lạnh vai Cho tôi hiểu thấu tình ai không nhà Cảm ơn ngày tháng bôn ba Cho tôi kiên nhẫn bước xa dặm ngàn Cảm ơn những lúc gian nan Cho tôi sức mạnh vượt tràn lo âu Cảm ơn bịnh tật ốm đau Cho tôi chia gánh khổ sầu người mang Cảm ơn khi gặp trái ngang Cho tôi đứng dậy vững vàng đi qua Cảm ơn vạn vật bốn mùa Cho tôi đón nhận món quà thiên nhiên Cảm ơn giây phút muộn phiền Cho tôi tìm kiếm bình yên lại gần Cảm ơn từng chút ân cần Cho tôi trân trọng tình thân trong đời Cảm ơn nước mắt – nụ cười Cho tôi trọn vẹn phận người phù du.
Cảm ơn thầy cô Tác giả: chưa rõ
Uống nước thì phải nhớ nguồn Ăn quả thì phải nhớ người trồng cây Dạy ta biết chữ hôm nay Thành người có ích công cô ơn thầy. Lỡ yêu thích nghiệp lái đò Chỉ mong truyền dạy học trò thành công
Thầy cô nào chẳng mong trông Chúng con phải nhớ ghi lòng tạc ơn. Dạy từng đứa trẻ thành Nhơn Truyền từng bài giảng phấn mòn cổ đau
Chỉ mong trò hiểu thật mau Cười vui trong dạ khổ lao cũng mừng. Thời gian thoăn thoắt chẳng ngừng Thầy cô vẫn dạy trò cưng của mình.
“Qua Sông thì phải lụy Đò” Mấy ai qua khỏi nhớ Đò ngày xưa Người chèo dẫu có nắng mưa Vượt qua sóng dữ, vẫn đưa học trò.
Cúi đầu xin lỗi thầy cô Lâu rồi con cũng quên đò từng đưa Chữ đầy sợ nói thêm thừa Công lao dạy dỗ chẳng khua trống kèn.
Chùm Thơ Lục Bát Về Sự Cố Gắng
Lạc Quan! Tác giả: Trình Bắp
Cuộc đời dù lắm phong ba, Miệt mài công việc thật thà yêu đương, Kiểu gì đời nó cũng thương, Giàu nghèo sớm muộn ở tương lai mình, Nếu như cố gắng tận tình, Anh em, bằng hữu giúp mình tiến lên, Còn như gặp số chẳng hên, Thì đành chấp nhận đứng bên cuộc đời, Nói chung cái chuyện sự đời, Đâu ai biết trước lãi lời thiệt thua, Cố gắng rồi sẽ làm vua, Dù không giàu có nhưng… chẳng thua đứa nào…
Cố Gắng Bản Thân Tác giả: Diệu Nguyễn
Đừng nhìn rồi ngưỡng mộ ai Tự mình, mình ngắm… chính mình mà thôi Tự mình làm tấm gương soi Tự mình đánh giá xem ” tồi hay xinh “ Người đời khoe cái dễ nhìn Xấu đem giấu nhẹm, một mình tự ôm Người qua kẻ lại ngó, dòm Cây kim trong bọc, cũng chồm đầu ra Thế nên đừng ngắm đâu xa Tự mình cố gắng, ” thăng hoa ” chính mình…!!!
Bình Tĩnh Cố Lên Em Tác giả: Lucky Phan
Một đời làm việc nghĩa nhân Cả đời biết được ta cần cái chi Cuộc đời bình tĩnh xá gì Cả đời vui vẻ ân tình thảnh thơi Cuộc đời nhẹ tựa như chơi Cả đời biết được chữ tình thế gian Cuộc đời bỗng chốc bàng hoàng Như một giấc mộng chiều hoang trong chiều Cả đời dù có bao nhiêu Ta cứ bình tĩnh thế rồi cũng qua Vượt qua bão táp phong ba Cuộc đời cứ thế chan hòa niềm vui Ung dung hưởng những ngọt bùi Cười lên đi nhé mình ơi đừng buồn Phật ban phép lạ mưa tuôn Bao nhiêu…bụi bặm hết luôn khỏe người.
Đừng bỏ cuộc Tác giả: Bách Tùng Vũ
Trời sinh mỗi kiếp con người Là sinh thêm lắm khóc cười thế nhân Vì đâu ta nhọc tấm thân Oằn vai nặng gánh oán ân chất chồng Kẻ sinh đã sẵn mình rồng Người sinh nô bộc, kẻ dòng chân tu… Hồng trần dẫu kiếp phù du Đức năng thắng số, thiện, u do mình Dù oan trái một chữ tình Hay là mất mát bóng hình người thân Đứng lên mà nhẹ bước chân Vội chi bỏ cuộc cho thân héo tàn Ngoài kia lắm kẻ nghèo nàn Bò lăn bò lóc trên đàng ăn xin Ngoài kia lắm kẻ hóa điên Vẫn vui vẫn sống tự tin với đời Ta đây sao phải oán trời Trách mình phận bạc, nhiều lời thở than? Cuộc đời có được bình an Vốn là ta đã giàu sang lắm rồi Tứ chi có đủ thân người Là ta may mắn gấp mười lần ai Lục căn…Mắt, mũi, lưỡi, tai… Ta còn nguyên vẹn, hỏi ai sánh bằng? Dù cho đau khổ trăm đằng Đời không nếm trải, hỏi rằng có vui? Đừng bao giờ nghĩ buông xuôi Thời gian là thuốc chữa nguôi nỗi buồn… Đời người như một vở tuồng Sướng vui, đau khổ, lẽ thường nhân gian… Nghèo hèn hay dẫu cao sang Tâm mình chế ngự là đang rất giàu Khó khăn gian khổ dãi dầu Đứng lên ta ngẩng cao đầu mà đi Cõi trần tử biệt sinh, ly… Xin đừng bỏ cuộc…Sầu bi…Kiếp người !!!
Các Bài Thơ Lục Bát Về Lũ Lụt
Lá lành đùm lá rách Thơ: Bách Tùng Vũ
Hướng về khúc ruột miền Trung Cứu người hoạn nạn lo chung một lòng Miền Trung bão nổi mưa ròng Thương người vất vả lưng còng chạy nguy Lúc về lúc ở lúc đi Cực thân chín bận mười khi đổi dời
Nước lên dạ rối bời bời Bao nhiêu nỗi khổ cũng thời bám theo Làng làng xã xã nhóc nheo Những nhà vất vả đói meo đợi chờ… Người già chân mỏi mắt mờ Từng đàn em bé nương nhờ vào đâu ?
Người ơi giúp đỡ lẫn nhau Áo chăn san sẻ, nỗi đau chia cùng Sau cơn mưa gió bão bùng Chung tay hỗ trợ những vùng lũ qua Dù cho một chút gọi là Bát cơm sẻ nửa làm quà thương nhau
Dây trầu nương tựa thân cau Người lành dìu lấy người đau qua đường Nhịn một bữa sáng, ta nhường… Một tấm áo cũ, ngày lương một phần Quý nhau lúc đói đỡ đần Thương nhau lúc biến muôn phần biết ơn
Mình còn ăn trắng mặc trơn Chia phần phước đức cứu cơn nguy nàn Dây bầu dây bí một giàn Người chung một nước vô vàn tình thương Thương người gặp lúc tai ương Cứu người những lúc gió sương lỡ đường
Chung lòng kêu gọi muôn phương Hướng về khúc ruột quê hương giống nòi Để câu Ví lại mặn mòi Hát tình nhân ái hát lời tri ân Mong cho toàn nước vì dân Quân dân toàn nước… lại thân …một lòng …!
Thương về miền Trung Thơ: Dương Tuấn
Hỏi ai gây cảnh khốn cùng ? Ngẫm thương khúc ruột miền Trung nghẹn ngào Đỏ ngầu con nước dâng cao Cuồng điên cơn lũ thét gào ngày đêm.
Phố hoa vắng bặt ánh đèn Nóc nhà tum húm, chút chen nhau ngồi Trong dòng lũ dữ cuốn trôi Sinh tồn, vật vã , hụp chồi cứu thân.
Giàu sang chốc hóa túng bần Mì tôm đỡ đói, lưng trần phơi sương Trẻ thơ khóc lóc thảm thương Người già khấn nguyện mười phương phật trời.
Bao dòng lệ khó ngừng rơi Nhà tan, của mất cuộc đời về đâu Ruộng vườn ngập dưới đáy sâu Vịt gà vắng bóng, bò trâu chẳng còn.
Lòng người lũ ác xoáy mòn Sạch sành sanh vét cho tròn túi tham Bụng bia, miệng mỡ nhở nham Thấp cổ bé họng đành cam dân lành.
Rừng sâu trơ trọi cây xanh Thương thay biển bạc hóa thành biển đen Đê điều, bờ đập khá khen Mưu toan cắt xén, thấp hèn bợn nhơ.
Lũ về mặt ngáo trơ trơ Mặc dân sống chết hững hờ ngó ngang Tâm xà khẩu phật huênh hoang Tội dân, xót cảnh lầm than khốn cùng.
Đồng bào đất Mẹ, trời chung Túi tham mờ mắt lạnh lùng ác tâm Lũ ơi! Mau trút hờn căm Mồ chôn bao kẻ ươm mầm tai ương.
Lạy trời ban chút lòng thương Đừng gieo thống khổ đoạn trường con dân Lá lành xin tỏ lòng nhân Chở che lá rách một phần ấm no.
Nước mắt làng chài Thơ: Bách Tùng Vũ
Miền trung lại bão nữa rồi Nước lên con lại đứng ngồi không yên Quê mình lũ lụt triền miên Năm nào cũng bị thiên nhiên hoành hành Làng chài quê Mẹ đang lành Chiều nay gió tốc tan tành mái tranh
Miền trung quê của Mẹ con Tháng năm mùa hạn héo hon ruộng đồng Tháng mười nước đổ mưa ròng Cho nên lưng Mẹ thêm còng mỗi năm Mùa đông cơn rét lạnh căm Mùa hè nắng gió da ngăm cháy người
Mênh mông con nước của trời Giận gì mà đổ nhiều đời quê tôi Những khi bão cuốn nhà trôi Những năm lũ lụt không thôi kéo về Con người lam lũ dãi dề Mà luôn bám đất yêu quê đến cùng
Chiều nay con ở nghìn trùng Nghe tin bão nổi trên vùng quê hương Làng chài đổ nát tang thương Mái nhà giờ Mẹ biết nương nơi nào ? Lạy trời thôi những ba đào Để cho đất Mẹ…Dạt dào…Niềm vui !!!
Bạt ngàn lá thắm sen hồ Thuyền lau lách lá ô hô gái kìa Giữa hồ váy trắng em phô Tỏa hương khoe sắc sen hồ ganh đua
Em nói em trắng đâu thua Hương xuân thì tỏa bốn mùa ngát hương Vậy mà anh hổng thèm thương Suốt ngày tơ tưởng vấn vương sen hồ
Em ơi sao lại hồ đồ Hè về sen mới nở hồ mà thôi Cho anh ngắm tí lộc chồi Để anh hưởng tí hương trời ngất ngây
Tình em anh mãi tràn đầy Chẳng qua chỉ chút ngất ngây sen hồ Sao em khoe sắc giữa hồ Để anh khó chọn một cô cho mình
Thôi em hãy cố giữ mình Anh hứa anh sẽ chung tình cùng sen.
Vịnh sen Hồ Hoàn Kiếm Tác giả: Tản Đà
Hồ Gươm sen mới ra hoa Cả hương cả sắc ai là không chơi Sen tàn lá rách tả tơi Quanh hồ lai vãng, ai người tiếc thương Nước hồ sen đứng soi gương Còn đâu là sắc là hương với đời Tủi thân sen lại giận giời Cho chi hương sắc cho người trọng khinh.
Thiếu nữ với hoa sen Tác giả: chưa rõ
Trong đầm gì đẹp bằng sen. Lá xanh, bông thắm lại tren nhị vàng. Nhị vàng, bông thắm lá xanh. Thiếu nữ đẹp tựa như tranh bên hồ.
Lưng trần, yếm đỏ như tô. Nghiêng nghiêng nâng bó sen hồng trên tay. Nhìn em ngơ ngác, ngất ngây. Môi xinh, mũi dọc, tóc mây mượt mà.
Làn da trắng nõn, trắng nà. Má hồng, dáng ngọc kiêu sa giữa trời. Mê li tủm tỉm nàng cười. Người, hoa khoe sắc, dạng ngời ý thơ!
Các Bài Thơ Lục Bát Về Việt Nam Bất Hủ
Non nước Việt Nam Thơ: Bách Tùng Vũ
Đẹp thay non nước Việt Nam Trải dài chữ S, xanh lam biển, rừng… Hà Giang tuyết phủ đã từng… Lai Châu núi đá lưng chừng trời mây Rừng hoa hương toả ngất ngây Sớm mai trời lạnh sương bay la đà
Có ai từng đến Sa Pa Điện Biên có ghé Sơn La có từng ? Một màu xanh phủ núi rừng Mùa xuân cây cối tưng bừng nở hoa Chợ Tình ai đã đi qua… Gái trai hò hẹn hát ca vui vầy.
Lào Cai ai đến nơi này Cao Bằng, Pác Bó nhớ ngày xa xưa Người từng dãi nắng dầm mưa Làm nên Cách Mạng thuở vừa khai sinh… Bắc Kạn non nước đẹp xinh Rừng xanh thác đổ hữu tình người ơi…
Lạng Sơn cao vút đỉnh trời Cầu mây sương phủ, gọi mời cao nguyên… Kìa trông Yên Bái chiều nghiêng Ruộng nương xanh thắm nối liền chân mây Thái Nguyên ai có đến đây Chè xanh một dãy… Bao vây sườn đồi…
Tuyên Quang ai đã nghe rồi Nổi tiếng gái đẹp từ hồi xa xưa… Hoà Bình ai đã qua chưa ? Ghé thăm Thuỷ điện như vừa mới đây… Bắc Giang say đắm ngất ngây Những mùa vải chín…từng cây đỏ vườn…
Bắc Ninh giọng ngọt như đường Nghe câu quan họ…ta dường như…say Liền anh liền chị đêm nay Xin mời ở lại nơi này hát đôi… Hà Tây ai đã đến rồi ? Ba Vì bát ngát sườn đồi xanh ươm…
Tháp Rùa, Hà Nội, Hồ Gươm… Thăng Long… Sạch đẹp tinh tươm phố phường … Quảng Ninh thẳng tiến lên đường Hạ Long ra biển, đêm trường rong chơi… Hải Phòng ta đến người ơi… Thành phố hoa phượng tuyệt vời đẹp xinh…
Trở về Phú Thọ quê mình Nhớ thời tiên tổ…khai sinh giống nòi Ngàn năm là tấm gương soi Ngày nay giữ nước…ta noi Vua Hùng… Hưng Yên xanh thắm một vùng Nhãn lồng bát ngát…mời dùng ai ơi…
Hải Dương hãy ghé đến chơi Đậu xanh làm bánh, ta mời người mua Đường lên Vĩnh Phúc gió lùa Ta đi thắp nến thăm chùa Tùng Vân Nhớ thương Nam Định bần thần… Ta về Phủ Lý nghe ngân câu hò…
Thái Bình đồng trắng cánh cò… Đan mây dệt cói… giàu cho quê mình… Hà Nam yêu lắm nghĩa tình Dòng sông bến nước, mái đình, cây đa… Ninh Bình còn đó quê ta Cố Đô ghi dấu ngọc ngà Hoa Lư…
Ghi danh Thanh Hóa kể từ… Công vua Lê Lợi ví như biển trời… Nghệ An quê Bác một thời… Ấu thơ vất vả ở nơi Hoàng Trù… Hà Tĩnh xưa diệt quân thù Ngã ba Đồng Lộc mùa thu năm nào…
Quảng Bình xinh đẹp biết bao Kẻ Bàng động thủy dẫn vào Phong Nha Quê hương Đại Tướng của ta Cụ Võ Nguyên Giáp…chính là nơi đây… Đón đưa Cách Mạng…đò đầy Xưa có Mẹ Suốt…ta nay tự hào…
Quảng Trị nóng rát gió Lào… Cầu Hiền Lương đó, năm nào ai qua ? Trên sông Bến Hải cờ…loa… Hai miền Nam Bắc, chia ra sơn hà… Thừa Thiên Thành Nội bao la Sông Hương bát ngát đò ra đò vào…
Hải Vân đèo dốc vút cao… Đường hầm thông thoáng xe nào đi qua ? Ngũ Hành năm ngọn núi xa… Đêm nay du ngoạn lên mà ngắm sao… Quảng Nam Đà Nẵng vẫy chào Thành phố xinh đẹp dạt dào mến thương …
Nhìn xem Quãng Ngãi quê hương Nay bao nhà máy bên đường mọc lên… Bình Định ai đã làm nên… Tây Sơn khởi nghĩa ghi tên sử vàng… Quy Nhơn thành phố huy hoàng Quê Hàn Mạc Tử…một chàng thi nhân…
Phú Yên ghé đến một lần Thăm gành đá Dĩa, ở gần Văn Phong Biển sâu xanh thẳm nước trong… Gió chiều nhẹ thổi cho lòng mênh mang… Ta về thăm biển Nha Trang Đi nhiều đảo nhỏ giàu sangngọc ngà
Theo tàu ta đến Hoàng Sa Trường Sa tiếp nối bao la biển trời Thăm người lính đảo ngoài khơi Giữ gìn Tổ Quốc cho đời bình yên Ta về trở lại Tây Nguyên Một vùng đất đỏ tươi duyên gọi mời
Đẹp thay non nước tuyệt vời Gia Lai xanh mát xin mời đến đây … Biển Hồ lai láng ngất ngây Cao nguyên lộng gió đắm say bao ngày… Kon Tum đỉnh núi vờn mây… Nhà Rông… nương rẫy…ở đây vui vầy …
Hôm qua ta đến nơi này… Nay về Đắk Lăc để say rừng chiều Cà phê trên rẫy thật nhiều… Đắk Nông cũng lắm hạt điều… cao su… Đường qua Ninh Thuận gió hù… Trồng nho dưới ruộng cho dù nắng nôi…
Bình Thuận biển chát mặn môi Ta về Phan Thiết tắm rồi hãy đi… Lâm Đồng ghé đến làm chi Để nhớ Đà Lạt, chia ly chẳng đành … Bình Phước bát ngát rừng xanh Cao su một dải…hiền lành múa reo…
Bình Dương chân bước ta theo Bao khu công nghiệp vèo vèo mọc lên… Đồng Nai sông nước bồng bềnh Biên Hoà thành phố kế bên Sài Gòn… Ta xem Bà Rịa có còn Dấu chân chị Sáu đi mòn… đánh Tây…
Vũng Tàu ta ghé qua đây Về thăm Côn Đảo những ngày xa xưa… Tây Ninh giờ có đón đưa Bà Đen đỉnh núi ai chưa ghé về ? Sài Gòn tấp nập bốn bề Nhà Rồng soi bóng bên lề sông xanh
Tự hào thành phố hùng anh Hồ Chí Minh đó rạng danh muôn đời… Long An bát ngát chân trời Trên sông Vàm Cỏ buông lời hò lơi Tháp Mười đẹp lắm ai ơi Ta thăm đồng lúa, dạo chơi mùa vàng…
Rồi ta ghé đến Tiền Giang Mà xem cây trái mùa màng tốt tươi… Bến Tre ta nhớ nụ cười Quê hương Đồng Khởi… con người kiên trung… Cần Thơ sông nước một vùng Người dân giọng nói…vô cùng dễ nghe…
Cái Răng chợ nổi… thuyền ghe Bốn mùa cây trái chở che con người …. Vĩnh Long em gái xinh tươi Bà ba áo vải …miệng cười làm duyên … An Giang nơi chốn bình yên Hoàng hôn đỏ thẫm… Một miền quê ta…
Về thăm Châu Đốc không xa… Ta đi núi Cấm, bao la ngút ngàn… Long Xuyên vui vẻ rộn ràng Trên thuyền dưới bến, bán hàng mời mua… Hậu Giang ta đến ngày mùa Say hương lúa chín…mới vừa gặt xong…
Đồng xa bát ngát mênh mông Con sông bến nước bềnh bồng đò qua… Kiên Giang đẹp tựa câu ca Kìa xem trên biển, thuyền ra thuyền vào… Ta đi Phú Quốc chơi nào Hàng dừa thẳng tắp, vút cao ngất trời…
Sen tươi Đồng Tháp gọi mời.. Người bưng tay thúng, nói lời chân quê… Sóc Trăng đến đó rồi mê Sáng đi Chén Kiểu, chiều về Chùa Dơi… Trà Vinh ghé lại đi chơi… Một vùng sông nước tuyệt vời đẹp xinh…
Bạc Liêu tiếp tục hành trình Nghe câu hoài cổ, nhớ hình bóng ai… Cà Mau cuối nẻo đường dài U Minh đất Mẹ miệt mài gió sương Non xanh nước biếc quê hương Nghìn năm yêu dấu… Nẻo đường… Việt Nam…!
Việt Nam Quê Hương Ta Tác Giả: Nguyễn Đình Thi
Việt Nam đất nước ta ơi Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn Cánh cò bay lả rập rờn Mây mờ che đỉnh Trường Sơn sớm chiều Quê hương biết mấy thân yêu Bao nhiêu đời đã chịu nhiều thương đau Mặt người vất vả in sâu Gái trai cũng một áo nâu nhuộm bùn
Đất nghèo nuôi những anh hùng Chìm trong máu lửa lại vùng đứng lên Đạp quân thù xuống đất đen Súng gươm vứt bỏ lại hiền như xưa Việt Nam đất nắng chan hoà Hoa thơm quả ngọt bốn mùa trời xanh Mắt đen cô gái long lanh Yêu ai yêu trọn tấm tình thuỷ chung
Đất trăm nghề của trăm vùng Khách phương xa tới lạ lùng tìm xem Tay người như có phép tiên Trên tre lá cũng dệt nghìn bài thơ
Nước bâng khuâng những chuyến đò Đêm đêm còn vọng câu hò Trương Chi Đói nghèo nên phải chia ly Xót xa lòng kẻ rời quê lên đường
Ta đi ta nhớ núi rừng Ta đi ta nhớ dòng sông vỗ bờ Nhớ đồng ruộng, nhớ khoai ngô Bữa cơm rau muống quả cà giòn tan …
Quê Hương Tác Giả: Nguyễn Đình Huân
Quê hương là một tiếng ve Lời ru của mẹ trưa hè à ơi Dòng sông con nước đầy vơi Quê hương là một góc trời tuổi thơ Quê hương ngày ấy như mơ Tôi là cậu bé dại khờ đáng yêu Quê hương là tiếng sáo diều Là cánh cò trắng chiều chiều chân đê Quê hương là phiên chợ quê Chợ trưa mong mẹ mang về bánh đa Quê hương là một tiếng gà Bình minh gáy sáng ngân nga xóm làng Quê hương là cánh đồng vàng Hương thơm lúa chín mênh mang trời chiều Quê hương là dáng mẹ yêu Áo nâu nón lá liêu siêu đi về Quê hương nhắc tới nhớ ghê Ai đi xa cũng mong về chốn xưa Quê hương là những cơn mưa Quê hương là những hàng dừa ven kinh Quê hương mang nặng nghĩa tình Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời Quê hương ta đó là nơi Chôn rau cắt rốn người ơi nhớ về.
Sáng Tác Thơ Lục Bát Về Bà
Bà Tác giả: Phan Quê
Bà mình vừa ở quê ra Bà cho cả Bưởi, cả Na đi cùng Áo bà xe cọ lấm lưng Bưởi Na bà bế bà bồng trên tay.
Đường ra tỉnh rất là dài Qua một cái núi với hai cái cầu Rồi bao nhiêu mái nhà cao Bao nhiêu phố nữa với bao nhiêu đường…
Đón bà nhà rộn mùi hương Theo bà có cả cây vườn quê xa…
Cháu nghe câu chuyện của bà Tác giả: Nguyễn Lãm Thắng
Chiều rồi bà mới về nhà Cái gậy đi trước, chân bà theo sau Mọi ngày bà có thế đâu Thì ra cái mỏi làm đau lưng bà!
Bà rằng: – gặp một cụ già Lạc đường, nên phải nhờ bà dẫn đi Một đời một lối đi về Bỗng nhiên lạc giữa đường quê, cháu à!
Cháu nghe câu chuyện của bà Hai hàng nước mắt cứ òa rưng rưng Bà ơi, thương mấy là thương Mong ai đừng lạc giữa đường về quê!
BÀ Tác giả: Trúc Lâm
Chạm vành nón lá chiều rơi Vin vào hương bưởi bà ngồi hư hao Khẽ khàng một khúc ca dao Bà ru nỗi nhớ thuở nào còn xuân
Chuông chùa rụng những tiếng ngân Ngoài vườn lá rớt trên phần mộ ông Bóng bà ngả xuống thinh không Bạc phơ trước gió tóc bồng bềnh bay
Nếp nhăn vầng trán thêm dày Nụ cười móm dấu tháng ngày héo hon Chim chiều gọi bạn đầu thôn Bà ngồi phía cuối hoàng hôn lặng thầm.
Bà Nội Tác Giả: Ngọc Khương
Một đời rơm rạ ruộng đồng Nội đi chỉ tấm lưng còng mang theo Cỏ vàng, nấm mộ buồn teo Buốt mưa đêm, rát nắng chiều nội ơi
Bao năm nuôi cháu mồ côi Tiếng ru nội đẫm vành nôi cháu nằm Trên đầu nội mấy vòng tang Nỗi nhà, nỗi nước thắt ngang cuộc đời
Cháu đi góc biển chân trời Trong tim không cạn những lời nội ru Nay về thăm nội vàng thu Nén hương quặn cháy nghiêng mồ lệ rơi!
Nghe từ tiếng nội à ơi Từ trong mộ đất xé trời vang lên…
Đời hong tóc rối tứ bề Lược anh đã chải lối về bên em
Đếm từng sợi tóc ướt nhèm Mồ hôi anh vấn tóc em muôn đời.
Thơ Thẩn Tóc Dài Tác giả: Thiên Ân
Tóc dài ôm gọn lưng thon Mộng ước chập chờn bén gió mùa trăng Em còn quanh quẩn thềm sân Nắng ấm gieo vần mật ngọt cho thơ
Tóc dài thả mấy giấc mơ? Đây đó thẫn thờ là lẽ đương nhiên Ỡm ờ đành đoạn ru duyên Hạnh phúc dây chuyền níu áo ngày xanh
Tóc dài thả sợi mong manh Là của để dành cho ải cho ai? Góc trời chật hẹp mây bay Từng giọt ngắn dài õng ẹo tan nhanh
Thầm thì lá cỏ ngọt lành Tiếng gọi chòng chành em hỡi có nghe? Tóc dài in bóng chân hè Nét mực vốn nhòe ai đọc được đâu?
Chưa chi vội vã chấm câu Mưa nắng dãi dầu tím mộng văn chương.
Tóc Mẹ Tác giả: Phạm Đình Ân
Tóc sâu nhổ giúp mẹ xưa Chỉ mươi sợi đục đặt vừa lòng tay Năm năm… Tháng tháng… Ngày ngày… Tóc con xanh, tóc mẹ phai nhạt dần.
Mỗi lần trông mẹ vấn khăn Giật mình: sợi bạc còn ngần ấy sao? Một đời sung sướng – khổ đau Sương sa bạc xóa tóc đầu rụng vơi. Vo vo sợi giắt đầu hồi Lang thang sợi rải khắp nơi trong vườn Sợi vương vào bát canh cần Bữa ăn con nghẹn mấy lần, mẹ ơi! Rụng rồi, còn bạc chưa thôi Mòn thêm cùng với dáng người lom khom. Xuôi tay, lạnh truất tay không Trong veo dúm tóc mọc trong đất cằn.
Như cây trồng cỗi, hao dần Quả nuôi con, lá ươm mầm xuân sau. Trải ghềnh thác tự nguồn cao Tóc xanh mẹ chảy cạn vào đời con.
Trẻ trung tóc lá xanh rờn Già nua, tóc trắng nõn làn máy trôi. Sợi như nắng óng mặt trói Góp thêm ánh sáng soi đời mai sau.
Lồng Lộng Tóc Em Tác giả: Khieu Long
Gió chiều lồng lộng tóc em Bay trong ký ức những miền rong chơi Khi mượt mà lúc lả lơi Cám ơn em vẫn bên đời cùng ta
Tóc bay sợi nhớ xót xa Sợi thương quấn quít mãi là thiên thu Tóc em mềm mại lời ru Giam ta một kiếp ngục tù yêu đương
Từng sợi tóc nỗi vấn vương Trăm năm giữa cõi vô thường đớn đau Mai này còn có nhớ nhau Hôn lên sợi tóc bạc màu thời gian.
Thơ Lục Bát Về Mặt Trời
Chia sẻ cho bạn đọc tuyển tập Thơ Lục Bát Về Mặt Trời Ấn Tượng:
Khi Ta Ở Xứ Mặt Trời Tác giả: THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN
Hãy đi bên cạnh mặt trời Để xem thời thế, sự đời vần xoay Ta đi bên cạnh mặt trời Thấy lòng ấm áp, thấy đời đáng hơn tầm nhìn khoáng đạt mông lung thấu rành quá khứ, tỏ tường tương lai Nếu ta ở cạnh mặt trời thương ếch đáy giếng tưởng đời tròn xoe!! thương bầy cừu, xót lũ dê… vài con chó… cũng lùa đi dễ dàng Thấy lòng người: nhỏ thảm thương bon chen, tranh đoạt lợi quyền triền miên!! Thấy đời thật lắm truân chuyên thấy lòng nhân thế đa đoan não sầu Có đi bên cạnh mặt trời mới nhìn thấy được những nơi chói lòa Thấy lòng nhân hậu bao la thấy đời là bản tình ca tuyệt vời Thấy cuộc sống, thấy tình người Bốn mùa lá thắm hoa cười nắng lên.
Nhật Vấn Tác giả: Đinh Kim Chung
Một hôm ta hỏi hoàng hôn Bao giờ trăng sẽ vùi chôn mặt trời? Hoàng hôn tím mặt trả lời Khi nào Nhật thực trăng lơi lả tình
Một hôm ta hỏi bình minh Bao giờ trăng sẽ tái sinh mặt trời? Bình minh đỏ mặt trả lời Khi nào Nguyệt thực trăng rơi rớt thềm
Một hôm ta hỏi bóng đêm Bao giờ trăng sẽ bỏ quên mặt trời? Bóng đêm tối mặt trả lời Khi nào cõi thực sống hời hợt thêm
Một hôm ta hỏi chính em Bao giờ em sẽ đến bên cuộc đời? Bỗng em ngoảnh mặt trả lời Khi nào hiện thực không vời vợi xa
Rượu Mặt Trời Tác giả: Cao Nguyên
ta còn một chút lòng ngây rủ người một bữa uống say lịm đời rượu? không, ta uống mặt trời say cho ngượng mặt ý lời dối gian
nề hà chi khoảng không gian cứ say trên bãi điêu tàn thuở qua uống cho nắng rợn vàng da vết đau chủng tộc vỡ òa máu rưng
uống cho tê liệt tận cùng con đường nước mắt đã từng xót xa say cho ta biết còn ta sau cơn hồng thủy tràn qua núi đồi
rót tràn đêm, rượu mặt trời uống đi người hỡi một đời mấy khi say quên mặt đã lầm lì biết ta chưng hửng đã đi vào đời
uống đi, say nhé người ơi giữa ta có ánh mặt trời xuyên tâm nóng ran như vết đạn găm tim đau nhói ngược, bạn trăm năm rồi!
very good
Nhiều bài thơ lục bát hay tự sáng tác đây nữa bạn nè https://thohay.vn/lam-mot-bai-tho-luc-bat.html
hay
Nhiều bài thơ lục bát nổi tiếng được thohay.vn sưu tầm tại đây bạn nhé https://thohay.vn/tho-luc-bat.html