30+ Bài Thơ Lớp 10 Hay, Trọn Bộ Sách Cũ, Sách Mới Kết Nối Tri Thức, Cánh Diều, Chân Trời Sáng Tạo. Sưu Tầm Những Bài Thơ Hay Nhất Thể Song Thất Lục Bát, Thất Ngôn Bát Cú, Thơ Nôm, Haiku.
NỘI DUNG CHÍNH
Đặc Điểm Thơ Lớp 10
Thơ lớp 10 trong chương trình Ngữ văn thường bao gồm nhiều thể loại và phong cách khác nhau, từ thơ trung đại đến thơ hiện đại. Dưới đây là một số đặc điểm chính của thơ lớp 10:
Đặc điểm chung
Tính trữ tình: Thơ lớp 10 thường mang tính trữ tình, thể hiện cảm xúc, tâm trạng của tác giả trước cuộc sống và con người.
Ngôn ngữ giàu hình ảnh và nhạc điệu: Ngôn ngữ thơ thường giàu hình ảnh, sử dụng nhiều biện pháp tu từ như ẩn dụ, hoán dụ, nhân hóa, và có nhạc điệu, nhịp điệu rõ ràng.
Đa dạng về thể loại: Thơ lớp 10 bao gồm nhiều thể loại như thơ Đường luật, thơ lục bát, thơ tự do, và thơ hiện đại
Trong chương trình Ngữ văn lớp 10 theo bộ sách “Kết nối tri thức với cuộc sống”, có nhiều bài thơ đặc sắc từ các tác giả nổi tiếng. Dưới đây là một số bài thơ tiêu biểu:
Thơ hai-cư là thể thơ ngắn của Nhật Bản, mỗi bài chỉ có 17 âm tiết, chia thành ba dòng với cấu trúc 5-7-5. Thơ hai-cư thường miêu tả thiên nhiên và những khoảnh khắc đời thường.
Bài thơ thể hiện nỗi buồn và sự cô đơn của tác giả trước cảnh sắc mùa thu. Đỗ Phủ là một trong những nhà thơ lớn của Trung Quốc, nổi tiếng với những bài thơ trữ tình và hiện thực.
Bài thơ miêu tả vẻ đẹp của mùa xuân và những cảm xúc tinh tế của tác giả. Hàn Mặc Tử là một nhà thơ nổi tiếng của Việt Nam, được biết đến với phong cách thơ lãng mạn và đầy cảm xúc.
Bài thơ là một bản hòa âm ngôn từ, miêu tả vẻ đẹp của mùa thu và những cảm xúc sâu lắng của tác giả. Lưu Trọng Lư là một trong những nhà thơ tiêu biểu của phong trào Thơ mới ở Việt Nam.
Các bài thơ lớp 10 Chân Trời Sáng Tạo
Trong chương trình Ngữ văn lớp 10 theo bộ sách “Chân trời sáng tạo”, có nhiều bài thơ đặc sắc từ các tác giả nổi tiếng. Dưới đây là một số bài thơ tiêu biểu:
“Tây Tiến” – Quang Dũng
Nội dung: Bài thơ thể hiện nỗi nhớ của tác giả về đoàn quân Tây Tiến và những kỷ niệm khó quên về vùng đất Tây Bắc hùng vĩ.
Đặc điểm: Sử dụng hình ảnh thiên nhiên hoang sơ, dữ dội và hình ảnh người lính hào hùng, lãng mạn
Nội dung: Bài thơ ca ngợi vẻ đẹp của đất nước Việt Nam và tinh thần yêu nước của nhân dân.
Đặc điểm: Sử dụng hình ảnh thiên nhiên và lịch sử để diễn tả tình yêu đất nước, ngôn ngữ trữ tình, hào hùng.
Những bài thơ này không chỉ giúp học sinh hiểu thêm về văn học mà còn rèn luyện khả năng cảm thụ và phân tích thơ ca.
Những Bài Thơ Lớp 10 Hay
Chinh phụ ngâm Tác giả: Đặng Trần Côn
Dạo hiên vắng thầm gieo từng bước Ngồi rèm thưa rủ thác đòi phen. Ngoài rèm thước chẳng mách tin, Trong rèm dường đã có đèn biết chăng? Đèn có biết dường bằng chẳng biết? Lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi. Buồn rầu nói chẳng nên lời, Hoa đèn kia với bóng người khá thương!
Gà eo óc gáy sương năm trống, Hòe phất phơ rủ bóng bốn bên. Khắc giờ đằng đẵng như niên, Mối sầu dằng dặc tựa miền biển xa.
Hương gượng đốt hồn đà mê mải, Gương gượng soi lệ lại châu chan. Sắt cầm gượng gảy ngón đàn, Dày uyên kinh đứt, phím loan ngại chùng.
Lòng này gửi gió đông có tiện? Nghìn vàng xin gửi đến non Yên. Non Yên dù chẳng tới miền, Nhớ chàng thăm thẳm đường lên bằng trời
Non Yên dù chẳng tới miền, Nhớ chàng thăm thẳm đường lên bằng trời Trời thăm thẳm xa vời khôn thấu, Nỗi nhớ chàng đau đáu nào xong. Cảnh buồn người thiết tha lòng, Cành cây sương đượm tiếng trùng mưa phun.
Học trò phụ công thầy Tác giả: Nguyễn Khuyến
Bấy lâu trú ngụ chốn sơn đông, Bảo chúng nên rồi chúng phụ công. Bể thánh mênh mông nhờ cái ốc, Rừng nho lai láng bắt con ong. Nâng niu nòng nọc đà nên cóc, Dìu dắt liu điu cũng hoá rồng. Cửa Vũ những toan loài trắm chép, Đòng đong, cân cấn giỗ mồi không.
Sau Phút Chia Ly Tác giả: Đoàn Thị Điểm
Chàng thì đi cõi xa mưa gió Thiếp thì về buồng cũ chiếu chăn Đoái trông theo đã cách ngăn Tuôn màu mây biếc trải ngàn núi xanh Chốn Hàm kinh chàng còn ngoảnh lại Bến Tiêu Tương thiếp hãy trông sang Khói Tiêu Tương cách Hàm Dương Cây Hàm Dương cách Tiêu Tương mấy trùng Cùng trông lại mà cùng chẳng thấy Thấy xanh xanh những mấy ngàn dâu Ngàn dâu xanh ngắt một màu Lòng chàng ý thiếp ai sầu hơn ai?
Tình quê Tác giả: Hàn Mặc Tử
Trước sân anh thơ thẩn. Đăm đăm trông nhạn về; Mây chiều còn phiêu bạt Lang thang trên đồi quê; Gió chiều quên ngừng lại; Giòng nước luôn trôi đi… Ngàn lau không tiếng nói; Lòng anh dường đê mê. Cách nhau ngàn vạn dặm Nhớ chi đến trăng thề; Dầu ai không mong đợi. Dầu ai không lắng nghe Tiếng buồn trong sương đục. Tiếng hờn trong luỹ tre. Dưới trời thu man mác. Bàng bạc khắp sơn khê. Dầu ai trên bờ liễu. Dầu ai dưới cành lê… Với ngày xanh hờ hững, Cố quên tình phu thê, Trong khi nhìn mây nước, Lòng xuân cũng não nề…
Làng sen Tác giả: Tố Hữu
Làng Sen quê Bác đây rồi Hàng phi lao đứng giữa trời reo vui Sông Lam nước chảy xanh trời Bên hàng dâm bụt bồi hồi tiếng chim Ngôi nhà lá dựng trang nghiêm Đơn sơ phên liếp thân quen thuở nào Ngát đưa hương bưởi ngọt ngào Vườn cam phơi ánh nắng đào gió bay.
Ngay sau đây Thohay.vn xin chia sẻ đến bạn đọc Các Bài Thơ Lớp 10 Trong Chương Trình.
Phú Sông Bạch Đằng Tác giả: Trương Hán Siêu
Khách có kẻ: Giương buồm giong gió chơi vơi, Lướt bể chơi trăng mải miết. Sớm gõ thuyền chừ Nguyên Tương, Chiều lần thăm chừ Vũ huyệt. Cửu Giang, Ngũ Hồ, Tam Ngô, Bách Việt. Nơi có người đi, Đâu mà chẳng biết. Đầm Vân Mộng chứa vài trăm trong dạ cũng nhiều, Mà tráng chí bốn phương vẫn còn tha thiết. Bèn giữa dòng chừ buông chèo, Học Tử Trường chừ thú tiêu dao. Qua cửa Đại Than, Ngược bến Đông Triều, Đến sông Bạch Đằng, Thuyền bơi một chiều. Bát ngát sóng kình muôn dặm, Thướt tha đuôi trĩ một màu.
Nước trời: một sắc, phong cảnh: ba thu. Bờ lau san sát, bến lách đìu hiu Sông chìm giáo gãy, gò đầy xương khô. Buồn vì cảnh thảm, đứng lặng giờ lâu. Thương nỗi anh hùng đâu vắng tá, Tiếc thay dấu vết luống còn lưu.
Bên sông bô lão hỏi, Hỏi ý ta sở cầu. Có kẻ gậy lê chống trước, Có người thuyền nhẹ bơi sau. Vái ta mà thưa rằng: “Đây là chiến địa buổi trùng hưng nhị thánh bắt Ô Mã, Cũng là bãi đất xưa, thuở trước Ngô chúa phá Hoằng Thao.” Đương khi ấy: Thuyền tàu muôn đội, Tinh kì phấp phới. Hùng hổ sáu quân, Giáo gươm sáng chói. Trận đánh được thua chửa phân, Chiến luỹ bắc nam chống đối. Ánh nhật nguyệt chừ phải mờ, Bầu trời đất chừ sắp đổi.
Kìa: Tất Liệt thế cường, Lưu Cung chước dối. Những tưởng gieo roi một lần, Quét sạch Nam bang bốn cõi.
Thế nhưng: Trời cũng chiều người, Hung đồ hết lối Trận Xích Bích, quân Tào Tháo tan tác tro bay, Trận Hợp Phì, giặc Bồ Kiên hoàn toàn chết trụi. Đến nay sông nước tuy chảy hoài, Mà nhục quân thù khôn rửa nổi. Tái tạo công lao, Nghìn xưa ca ngợi.
Tuy nhiên: Từ có vũ trụ, Đã có giang san. Quả là: trời đất cho nơi hiểm trở, Cũng nhờ: nhân tài giữ cuộc điện an! Hội nào bằng hội Mạnh Tân, có vương sư họ Lã, Trận nào bằng trận Duy Thuỷ, có quốc sĩ họ Hàn. Khi trận Bạch Đằng mà đại thắng, Bởi đại vương coi thế giặc nhàn. Tiếng thơm còn mãi, Bia miệng không mòn. Đến chơi sông chừ ủ mặt, Nhớ người xưa chừ lệ chan.
Rồi vừa đi vừa ca rằng: “Sông Đằng một dải dài ghê, Sóng hồng cuồn cuộn tuôn về bể Đông. Những người bất nghĩa tiêu vong, Nghìn thu chỉ có anh hùng lưu danh!” Khách cũng nối tiếp mà ca rằng: “Anh minh hai vị thánh quân, Sông đây rửa sạch mấy lần giáp binh. Giặc tan muôn thuở thanh bình, Bởi đâu đất hiểm, cốt mình đức cao.
Bài ca mùa xuân 1961 Tác giả: Tố Hữu
Nào đi tới! Bác Hồ ta nói Phút giao thừa, tiếng hát đêm xuân Kế hoạch năm năm. Mời những đoàn quân Mời những bàn chân, tiến lên phía trước. Tất cả dưới cờ, hát lên và bước! Đi ta đi! Khai phá rừng hoang Hỏi núi non cao, đâu sắt đâu vàng? Hỏi biển khơi xa, đâu luồng cá chạy? Sông Đà, sông Lô, sông Hồng, sông Chảy Hỏi đâu thác nhảy, cho điện quay chiều?
Hỡi những người trai, những cô gái yêu Trên những đèo mây, những tầng núi đá Hai bàn tay ta hãy làm tất cả! Xuân đã đến rồi. Hối hả tương lai Khói những nhà máy mới ban mai…
Bình Ngô Đại Cáo Tác giả: Nguyễn Trãi
Từng nghe:
Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân Quân điếu phạt trước lo trừ bạo Như nước Đại Việt ta từ trước Vốn xưng nền văn hiến đã lâu
Núi sông bờ cõi đã chia Phong tục Bắc Nam cũng khác Từ Triệu, Đinh, Lí, Trần bao đời gây nền độc lập Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên, mỗi bên xưng đế một phương Tuy mạnh yếu từng lúc khác nhau, Song hào kiệt đời nào cũng có
Vậy nên:
Lưu Cung tham công nên thất bại; Triệu Tiết thích lớn phải tiêu vong; Cửa Hàm Tử bắt sống Toa Đô Sông Bạch Đằng giết tươi Ô Mã Việc xưa xem xét. Chứng cứ còn ghi.
Mùa Xuân Chín Tác giả: Hàn Mặc Tử
Trong làn nắng ửng khói mơ tan, Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng. Sột soạt gió trêu tà áo biếc, Trên giàn thiên lý – Bóng xuân sang.
Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời Bao cô thôn nữ hát trên đồi; – Ngày mai trong đám xuân xanh ấy, Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi.
Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi, Hổn hển như lời của nước mây, Thầm thì với ai ngồi dưới trúc, Nghe ra ý vị và thơ ngây.
Khách xa gặp lúc mùa xuân chín, Cảnh trí bâng khuâng sực nhớ làng: – “Chị ấy, năm nay còn gánh thóc Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?”
Các Bài Thơ Lớp 10 Học Kì 1 Ngắn
Có thể các bạn sẽ yêu thích Các Bài Thơ Lớp 10 Học Kì 1 Ngắn bên dưới.
Gia Đình Tác giả: Quang Đoàn
Một mái gia đình hạnh phúc êm Yêu thương ấm áp ngọt môi mềm Chung tay xây đắp đời nồng thắm Góp sức di bồi cảnh sắc thêm.
Nhân tố ươm mầm an xã hội Tế bào kết lộc phúc trăm miền Cây lành thì quả càng thơm thảo Hạt tốt vun trồng phát triển lên…
Nhật ký đường về Tác giả: Tố Hữu
Kính chào Tổ quốc, quê hương! Nghiêng đôi cánh lượn phố phường thủ đô Vui sao, về với Bác Hồ Hoan hô chiến sĩ, hoan hô anh hùng! Bắc-Nam một dải vẫy vùng Càng trông, càng đẹp vô cùng hôm nay.
Đêm trăng Tác giả: Hàn Mặc Tử
Bữa ni sáng tỏ bóng Hằng Thử xem thiên hạ ai bằng ta không Thảnh thơi lầu mát ngồi trông Muôn vàn tâm sự một dòng nao nao Càng lên, càng tỏ, càng cao Trăng ơi hãy ghé động đào xem hoa Hữu tình ta lại gặp ta Đêm nay mới thấy đậm đà khuôn thiên Mà sao ngậm miệng làm duyên Đã nhiều căn dặn nỗi niềm tóc tơ Mà sao trăng khéo hững hờ Vì trăng ta phải ngồi chờ suốt đêm Muốn bay lên tận cung thiềm Kéo vầng trăng xuống kết duyên châu trần.
Hà Nội Việt Nam Tác giả: Phạm Đình Nhân
Hà Nội ta non Tản, sóng Hồng Thủ đô rạng rỡ của non sông Thăng Long thuở Lý lưu danh trị Hoàn Kiếm thời Lê rạng chiến công Văn Miếu anh linh còn tỏa sáng Ba Đình lịch sử mãi tươi hồng Nghìn năm con cháu trăm dòng tộc Sống với thủ đô dạ sắt đồng.
Lá cờ sao vàng Tác giả: Nguyễn Hữu Tiến
Hỡi những ai máu đỏ da vàng, Hãy chiến đấu dưới cờ thiêng Tổ quốc. Nền cờ thắm máu đào vì nước, Sao vàng tươi, da của giống nòi. Đứng lên mau hồn nước gọi ta rồi, Hỡi sỹ, nông, công, thương, binh, Đoàn kết lại như sao vàng năm cánh.
Trong vườn đêm ấy nhiều trăng quá, Ánh sáng tuôn đầy các lối đi. Tôi với người yêu qua nhẹ nhẹ… Im lìm, không dám nói năng chi.
Bâng khuâng chân tiếc giậm lên vàng, Tôi sợ đường trăng tiếng dậy vang, Ngơ ngác hoa duyên còn núp lá, Và làm sai lỡ nhịp trăng đang.
Dịu dàng đàn những ánh tơ xanh, Cho gió du dương điệu múa cành, Cho gió đượm buồn, thôi náo động Linh hồn yểu điệu của đêm thanh.
Chúng tôi lặng lẽ bước trong thơ, Lạc giữa niềm êm chẳng bến bờ. Trăng sáng, trăng xa, trang rộng quá! Hai người nhưng chẳng bớt bơ vơ.
Hạnh Phúc Gia Đình Tác Giả: Vũ Nguyễn Đình Văn
Hạnh phúc là gì ? ai cũng mong Mái ấm gia đình Như bếp than hồng luôn đượm lửa Có hai vợ chồng và đàn con nhỏ Cuộc sống thường ngày hai chữ bình yên
Ai sẽ chờ anh khi phố xá lên đèn Nụ cười của em xua đi vất vả Bữa cơm gia đình sao mà ngon quá Em đã cho vào gia vị tình yêu
Số phận đưa mình đến được với nhau Cảm ơn đời ghép ta từ hai nửa Lòng thấy rộn ràng khi nghe anh hứa Nếu có kiếp sau nguyện vẫn chung tình
Biết đường đời còn lắm bão giông Em chẳng sợ vì có anh bên cạnh Rồi mai đây khi con mình sải cánh Ta sẽ vui vầy hạnh phúc bên nhau
Bàn Tay Em Tác giả: Xuân Quỳnh
Gia tài em chỉ có bàn tay Em trao tặng cho anh từ ngày ấy Những năm tháng cùng nhau anh chỉ thấy Quá khứ dài là mái tóc em đen Vui, buồn trong tiếng nói, nụ cười em Qua gương mặt anh hiểu điều lo lắng Qua ánh mắt anh hiểu điều mong ngóng Anh nghĩ gì khi nhìn xuống bàn tay?
Bàn tay em ngón chẳng thon dài Vết chai cũ, đường gân xanh vất vả Em đánh chắt chơi chuyền thuở nhỏ Hái rau rền rau rệu nấu canh Tập vá may, tết tóc một mình Rồi úp mặt lên bàn tay khóc mẹ
Đường tít tắp, không gian như bể Anh chờ em cho em vịn bàn tay Trong tay anh, tay của em đây Biết lặng lẽ vun trồng gìn giữ Trời mưa lạnh tay em khép cửa Em phơi mền vá áo cho anh Tay cắm hoa, tay để treo tranh Tay thắp sáng ngọn đèn đêm anh đọc Năm tháng đi qua mái đầu cực nhọc Tay em dừng trên vầng trán lo âu Em nhẹ nhàng xoa dịu nỗi đau Và góp nhặt niềm vui từ mọi ngả Khi anh vắng bàn tay em biết nhớ Lấy thời gian đan thành áo mong chờ Lấy thời gian em viết những dòng thơ Để thấy được chúng mình không cách trở… Bàn tay em, gia tài bé nhỏ Em trao anh cùng với cuộc đời em.
Nguyệt Cầm Tác giả: Xuân Diệu
Trăng nhập vào đây cung nguyệt lạnh, Trăng thương, trăng nhớ, hỡi trăng ngần. Đàn buồn, đàn lặng, ôi đàn chậm! Mỗi giọt rơi tàn như lệ ngân.
Mây vắng, trời trong, đêm thuỷ tinh; Lung linh bóng sáng bỗng rung mình Vì nghe nương tử trong câu hát Đã chết đêm rằm theo nước xanh.
Thu lạnh càng thêm nguyệt tỏ ngời, Đàn ghê như nước, lạnh, trời ơi… Long lanh tiếng sỏi vang vang hận: Trăng nhớ Tầm Dương, nhạc nhớ người…
Bốn bề ánh nhạc: biển pha lê. Chiếc đảo hồn tôi rợn bốn bề Sương bạc làm thinh, khuya nín thở Nghe sầu âm nhạc đến sao Khuê.
Các Bài Thơ Lớp 10 Học Kì 2 Hay
Tiếp tục bài viết là Các Bài Thơ Lớp 10 Học Kì 2 Hay dành cho bạn đọc.
Tỏ lòng Tác giả: Phạm Ngũ Lão
Phiên âm:
Hoành sóc giang sơn cáp kỷ thu, Tam quân tỳ hổ khí thôn Ngưu. Nam nhi vị liễu công danh trái, Tu thính nhân gian thuyết Vũ hầu.
Dịch Nghĩa:
Cầm ngang ngọn giáo gìn giữ non sông đã mấy thu, Ba quân như hổ báo, khí thế hùng dũng nuốt trôi trâu Thân nam nhi nếu chưa trả xong nợ công danh, Ắt thẹn thùng khi nghe người đời kể chuyện Vũ hầu.
Dịch Thơ:
Múa giáo non sông trải mấy thu, Ba quân khí mạnh nuốt trôi trâu. Công danh nam tử con vương nợ, Luống thẹn tai nghe chuyện Vũ hầu.
Quê Hương Qua Lời Mẹ Kể Tác giả: Công Vinh
Con nghe Mẹ kể ngày xưa, Quê hương của Mẹ, mỗi trưa nắng hè. Bình yên những mái tranh che, Sông Thu in bóng luỹ tre ven làng.
Quê hương hai tiếng dịu dàng, Mà sao vẫn thấy ngỡ ngàng trong con. Làm trai, chữ hiếu chưa tròn Quê Cha, đất Tổ, mỏi mòn thiệt hơn.
Ngày xưa, Mẹ kể nguồn cơn, Quê hương của Mẹ, đã hơn mươi đời. Sông Thu, một thuở thiếu thời, Chiến tranh, Mẹ phải xa rời quê hương.
Miền trung chín nhớ, mười thương Con như cánh Nhạn, lạc đường lẽ loi. Sông Thu bên lỡ, bên bồi Quê hương in dấu, một đời Mẹ Cha.
Con chưa về lại quê nhà, Nên đâu biết được, đường xa hay gần? Lòng con day dứt, băn khoăn Nữa đời tóc đã pha dần màu sương.
Bao giờ về lại quê hương Để xem Vĩnh Điện, An Tường là đâu? Sông Thu xanh thẫm một màu Bãi bồi cùng những ruộng dâu, nong tằm.
Bây chừ, Mẹ đã yên nằm Lấy ai dìu dắt về thăm quê nhà Đời con rồi cũng sẽ qua, Quê hương rồi cũng chỉ là giấc mơ.
Quê hương đẹp tựa vần thơ Sông Thu với những bến bờ yêu thương. Dù cho xa cách dặm trường, Lòng con vẫn mãi vấn vương Thu Bồn…
Ánh trăng vàng Tác giả: Phạm Đình Dũng
Ai treo chi ánh trăng vàng Lung linh một cõi mơ màng ta yêu Đêm về nối tiếp trời chiều Mộng tình một thuở đìu hiu bên đời.
Đêm nay trăng sáng chơi vơi Một mình ta đếm sao rơi bên cầu Tình ơi em đã về đâu Chân trời mờ mịt chìm sâu trăng vàng.
Trăng ơi trăng có bên nàng Cho ta nhắn gởi bao ngàn lời yêu Gởi về một dáng yêu kiều Ngàn năm muôn thuở bao chiều ta mơ
Tình trần em có thờ ơ Trăng vàng vẫn sáng câu thơ vẫn còn Trăng lên trăng đợi trên non Tình ta một cõi trăng tròn lung linh.
Đường về trăng sáng bến đình Con đò tách bến lặng thinh mái chèo Dòng sông nước chảy đò theo Trăng trên trăng dưới đò neo giữa dòng
Đêm nay trăng sáng trong lòng Tìm trăng ta xuống đáy sông với người.
Thầm thì tháng Ba Tác giả: Giọt Mưa Thu
Nắng lung linh tháng ba cười rạng rỡ. Dậy hương nồng hoa cỏ ngạt ngào thơm. Làn môi xinh thắm đượm nét thương thầm. Mùi hoa bưởi dịu dàng trên lọn tóc.
Xoan tím rụng vương bờ vai ngà ngọc. Trăng ru tình ôm cả khối tình si. Nghe đâu đây lời ân ái thầm thì. Muốn nũng nịu cùng ai ươm vạt nhớ.
Tháng ba gọi nồng nàn trong hơi thở. Bến đợi chờ nhắc nhở một mùa yêu. Phố thầm thương lặng lẽ giữa cung chiều. Thấy bâng khuâng trăng thề xưa một thuở.
Chạm nỗi nhớ ru mềm trong giấc ngủ. Mộc Miên chờ ấp ủ mộng đài trang. Ngả nghiêng say đôi mắt biếc nồng nàn. Tháng ba gọi… Khiến lòng em bối rối…!!!
Nhất định đừng bỏ qua 🌿Thơ Về Học Tập🌿 Những Bài Thơ Hay Nhất
Chùm Thơ Lớp 10 HK2 Đặc Sắc
Mời bạn đọc cùng tham khảo thêm Chùm Thơ Lớp 10 HK2 Đặc Sắc.
Bài ca xuân 71 Tác giả: Tố Hữu
16 năm rồi. Nửa-ta máu ứa Biết mấy mẹ già chống cửa trông con Các em ta đã theo cha mấy lứa Hà Nội đau, tim ở Huế, Sài Gòn!
Miền Nam ơi, miền Nam quê hương Xuân này, Bác không làm thơ nữa. Nóng bỏng Lời kêu gọi của Trung ương Cả nước hành quân, ra tuyến lửa.
Ta sẽ đánh, đánh những đòn sét đánh Lũ diều hâu phải rã cánh tan đầu. Tổ quốc giục. Không sợ dài lâu, ta quyết manh lớn mạnh Mở con đường Hồ Chí Minh sáng đến mai sau…
Chắc Bác sẽ vui lòng Như mỗi khi ghi một thành công Người khen: “Thế là tốt”. Hãy xứng đáng, hỡi năm 71!
Con Yêu Mẹ Tác giả: Xuân Quỳnh
Con yêu mẹ bằng ông trời Rộng lắm không bao giờ hết Thế thì làm sao con biết Là trời ở những đâu đâu Trời rất rộng lại rất cao Mẹ mong, bao giờ con tới! Con yêu mẹ bằng Hà Nội Để nhớ mẹ con tìm đi Từ phố này đến phố kia Con sẽ gặp ngay được mẹ Hà Nội còn là rộng quá Các đường như nhện giăng tơ Nào những phố này phố kia Gặp mẹ làm sao gặp hết! Con yêu mẹ bằng trường học Suốt ngày con ở đấy thôi Lúc con học, lúc con chơi Là con cũng đều có mẹ Nhưng tối con về nhà ngủ Thế là con lại xa trường Còn mẹ ở lại một mình Thì mẹ nhớ con lắm đấy Tính mẹ cứ là hay nhớ Lúc nào cũng muốn bên con Nếu có cái gì gần hơn Con yêu mẹ bằng cái đó À mẹ ơi có con dế Luôn trong bao diêm con đây Mở ra là con thấy ngay Con yêu mẹ bằng con dế.
Đêm trăng Tác giả: Thanh Hùng
Đêm về trời cũng hoang mang Để tôi nhặt ánh trăng vàng này cho Xẻ đôi làm một con đò Ngân hà ta vượt chẳng lo ngại nào
Nửa còn đứng với ngàn sao Cùng đem ánh sáng rọi vào trần gian Có đôi trai gái nồng nàn Đang cùng thề nguyện gian nan vẫn bền
Cho dù gian khổ không quên Chung tay xây dựng đắp nền tương lai Dù cho tháng rộng năm dài Vẫn luôn hạnh phúc không phai nhạt lòng
Cho dù nghịch cảnh long đong Cùng nhau quyết chí vượt vòng trái ngang Đêm nay ngắm ánh trăng vàng Thấy lòng rộn tiếng ca vang ngọt ngào
Ngập tràn nhiều nỗi xuyến xao Đôi ta cùng ước quyện vào không gian.
Gia Đình Tác giả: Minh Loan
Nên một gia đình do trời định Gặp nhau duyên số bà nguyệt se Tình yêu vun đắp nén thành quả Hạnh phúc vun vầy ta có ta.
Giữ gìn hạnh phúc là do ta Hãy cố cùng nhau sống hiền hòa Tấm lòng nhân Đức sẽ được hưởng Gia đình sum vầy lại hòa ca.
Tuyển Tập Thơ Lớp 10 Tự Sáng Tác
Đừng vội bỏ qua Tuyển Tập Thơ Lớp 10 Tự Sáng Tác.
Tự Hào Đất Nước Việt Nam Tác giả: Phan Thị Hạnh
Xưa ta chống giặc oai hùng Mưa bom bão đạn không chùn bước chân Hòa bình đồng đội người thân Đi tìm hài cốt nghĩa nhân vẹn gìn
Sống cần giữ vững niềm tin Tấm lòng yêu nước khắc in trọn đời Trái tim nhân ái sáng ngời Tiên phong chống dịch cứu người trước tiên
Sợ chi nguy hiểm lụy phiền Cùng nhau giúp bạn tạo nền nhân văn Thấy người lỡ bước khó khăn Chung tay cứu nạn nhọc nhằn sá chi
Việc làm nhân ái từ bi Xua tan lo lắng sợ gì gian lao Chỉ vì hai chữ đồng bào Cưu mang đùm bọc ra vào có nhau
Trẻ em còn thấy xót đau Khẩu trang gửi tặng nỗi sầu sẻ chia Có đôi phải chịu xa lìa Ngành y nghiên cứu thức khuya miệt mài
Trải bao tháng rộng ngày dài Con Corona vi rút có ngày đi tong Chỉ cần nuôi dưỡng ước mong Yêu thương đoàn kết đồng lòng quyết tâm
Vườn Ươm Gia Đình Tác giả: Chưa rõ
Đẹp thay hai tiếng gia đình, Trong ngần câu hát, lung linh vang hòa. An vui hạnh phúc, mái nhà, Có công dưỡng dục mẹ cha tháng ngày. Anh em trên dưới sum vầy, Nâng niu đùm bọc đong đầy mến thương. Đường dài có những nắng sương, Vẫn luôn nồng ấm, ngát hương ân tình. Niềm tin, cậy, mến trung trinh, Hằng luôn suy ngẫm câu kinh sớm chiều. Vườn hoa tươi thắm mỹ miều, Gia đình có Chúa ngợp nhiều Thánh ân.
Cảm Nhận Về Tổ Quốc Tác giả: Phan Thị Hạnh
Việt Nam Tổ quốc yêu thương Trải bao sóng gió tìm đường tiến lên Giữ gìn độc lập tuổi tên Chan hòa nhân nghĩa chớ quên giữ gìn
Chào mừng Quốc khánh khắc in Cội nguồn ghi nhớ niềm tin rực hồng Phải luôn nuôi dưỡng ước mong Vượt qua gian khó bền lòng chung tay
Văn minh đô thị đổi thay Đẩy lùi nghèo khó học hay bạn bè Thương yêu giữ vẹn lời thề Tấm lòng yêu nước chẳng hề nhạt phai
Con Xa Quê Nhớ Mẹ Tác giả: Nguyễn Quang Long
Nơi đất khách quê người buồn lắm. Chốn quê nhà thăm thẳm trời xa. Một vùng non nước bao la… Lòng con nhớ mẹ nhớ nhà miên man.
Chốn quê người muôn vàn xa lạ. Con thấy mình lòng dạ chẵng nguôi. Xa quê cách biệt phương trời. Bây giờ nhìn lại xa rời tuổi xanh.
Con vẫn nhớ mái tranh quê cũ Rặng tre làng bóng rủ đường xưa. Mẹ còn trong gió trong mưa. Sớm chiều hai buổi chợ thưa mới về
Con thấy lòng lê thê nỗi nhớ. Không gian như òa vỡ cung đàn. Trong tim nỗi nhó vô vàn Mong về bên mẹ, ngập tràn tình quê
Quê Hương Tôi Tác giả: Đặng Xuân Linh
Quê nhà tôi hàng tre xanh mát Ruộng vườn quê thơm ngát hương làng Trên mình trâu thênh thang em hát Trải tơ lòng dào dạt bóng trăng
Quê nhà tôi trĩu oằn hạt lúa Chứa tình người hơn nửa dân tôi Còn khác hẳn nhóm người nhảy múa Quên những ngày đổ giọt mồ hôi
Quê nhà tôi thuyền trôi lướt nhẹ Trên sông lành gió khẽ vi vu Nắng vẹt đám sương mù vụt hé Đem phù sa bồi bổ mùa thu
Quê nhà tôi dập dìu hôn lễ Chúc người em gái nhỏ tròn duyên Dặn dò con nhiều đêm mẹ kể Xây tình người, cội rễ triền miên
Xem thêm những bài Thơ Lớp 10 Kết Nối Tri Thức nhé.
Nắng mai Tác giả: Chế Lan Viên
Bóng đêm tan trên đồng xanh vô tận Nắng trời bay phấp phới bọc muôn cây Chốn cao xa , trên trán giời không giới hạn Làn tóc mây đùa rỡn bảo nhau bay . Cả vũ trụ biến dần ra ánh sáng , Nước sông Linh hòa lẫn nắng trời mưa , Nắng trời tươi , tưng bừng bay tán mạn Gợi lòng ta bao dấu vết xa xôi . Ta vẫn thấy hồn ta buồn ủ rũ Và cõi lòng dày đặt bóng đêm mờ Vì , bạn ơi , trong bao tia nắng rỡ Tia nào đâu rơi tự nước Chàm ta ?
Cánh chim không mỏi Tác giả: Tố Hữu
Chiều nay gió lặng. Nắng hanh Mây hồng trắng nõn, trời xanh. Bác về Sông Hồng nắng rực bờ đê Nắng thơm rơm mới, đồng quê gặt mùa.
Bác đi, muôn dặm đường xa Hôm nay tuyết lạnh, nay vừa nắng lên Bác về, tóc có bạc thêm? Năm canh, bốn biển, có đêm nghĩ nhiều?
Hỡi Người, tim những thương yêu Cánh chim không mỏi, sớm chiều vẫn bay Chim bay tung cánh chim bay Ba mươi sáu triệu chim bầy gọi nhau!
Chim kêu ríu rít trên đầu Mùa cam đương ngọt địa cầu của ta Giá sương đương hẹn mùa hoa Nắng xuân từ Mạc-tư-khoa đã về.
Sông hồng nắng rực bờ đê Nắng thơm rơm mới, đồng quê gặt mùa Hoa ơi, con gái của cha Cha nâng con nhé, làm hoa mừng Người.
Bác về, vui đó, con ơi! Bác hôn các cháu, Bác cười với dân Ngày vui, vui những hai lần: Bác về, mang cả mùa xuân lại nhà.
Thăm quê Bác Tác giả: Xuân Miền
Cháu về quê Bác-Làng Sen Tháng năm nắng đẹp người chen chân người. Nơi đây lưu dấu cuộc đời Ân tình, nhân nghĩa thuở thời ấu thơ.
Thực rồi mà ngỡ như mơ Hàng cau toả bóng, đơn sơ căn nhà. Giường tre, ghế gỗ, bình trà… Hàng cây bông bụt đơm hoa đỏ hồng.
Bao ngày, bao tháng cháu mong Được thăm quê Bác thoả lòng nhớ nhung. Ngày vui hội ngộ trùng phùng Cháu con muôn nẻo về chung một nhà.
Cho dù Bác đã “đi xa”… Song hình bóng Bác vẫn là đâu đây. Ơn sâu, nghĩa nặng cao dầy Làng Sen quê Bác ngày ngày nở hoa.
Tổ Quốc Trong Tôi Tác giả: Hàn Giang
Ôi! Tổ quốc hàng nghìn năm sừng sững Núi trập trùng, suối trong vắt, sông dài Biển bao la ôm đảo nối vòng tay Bầu trời cao, áng mây trôi quyến rũ
Ôi ! Tổ quốc Việt Nam luôn vẫy gọi Chào đứa con mỗi buổi sáng an lành Chỉ cung đường hãy gìn giữ màu xanh Cây che chở đất bạt ngàn nắm lấy
Ôi! Tổ quốc hàng nghìn năm vẫn vậy Còn Việt Nam, còn dân tộc, còn ta Còn quê hương, còn mái ấm ngôi nhà Còn nỗi nhớ tổ tiên xưa thắm lại
Ôi! Tổ quốc tôi ơi! sao gần gũi Hàng dương reo, gió biển mát yên bình Thuyền khơi xa cập bến buổi bình minh Hò kéo lưới, hát ru tình mắt biếc
Ôi! Tổ quốc dạy cho con biết nói Dạy cho con biết trân trọng, tự hào Dạy cho con biết mơ mộng, ước ao Dạy cho con máu đào trang lịch sử
Ôi! Tổ quốc tên con ghi trang giấy Ngay dòng đầu đã in chữ Việt Nam Còn Tổ quốc tên con còn nhắc mãi Nhỡ mất đi khói bụi phủ sơn hà
Ôi! Tổ quốc trường tồn với tương lai Cho con nhớ hình hài của đất Việt Cho con đi khắp mọi miền thế giới Cho con trở về nguồn cội quê hương
Các Bài Thơ Về Mùa Thu Lớp 10 Sâu Lắng
Dành tặng bạn đọc của Thohay.vn Các Bài Thơ Về Mùa Thu Lớp 10 Sâu Lắng.
Thu sang Tác giả: Trần Thanh Toàn
Lặng nhìn dòng sông ấy Có nỗi nhớ đong đầy Vương một chút heo may Ruôi ruổi theo tháng ngày
Xa xa mùa thu nhớ Từng lá đổ vàng thơ Sương trắng giăng giăng mờ Chiều chạm nhẹ như mơ
Sớm rạng đông chim hót Thánh thót giữa sương mai Lung linh cài từng giọt Ngọt vàng cúc nhuỵ khai
Chợt về nghe thiếu thiếu Bên rặng liễu xanh xanh Trong long lanh nắng chiều Nhớ dáng kiều thanh thanh
Mùa về ngang qua phố Xào xạc ánh trăng xô Buông hờ rơi trong gió Có chiếc lá nào khô
Cuối phố ánh đèn rơi Khẽ toả rời mênh mang Hắt bóng sáng hai người Tựa cửa nhìn thu sang.
Thu Tác giả: Xuân Diệu
Nõn nà sương ngọc quanh thềm đậu; Nắng nhỏ bâng khuâng chiều lỡ thì. Hư vô bóng khói trên đầu hạnh; Cành biếc run run chân ý nhi.
Gió thầm, mây lặng, dáng thu xa, Mới tạnh mưa trưa, chiều đã tà. Buồn ở sông xanh nghe đã lại, Mơ hồ trong một tiếng chim qua.
Bên cửa ngừng kim thêu bức gấm, Hây hây thục nữ mắt như thuyền. Gió thu hoa cúc vàng lưng giậu, Sắc mạnh huy hoàng áo trạng nguyên.
Cuối Thu Tác giả: Hàn Mặc Tử
Lụa trời ai dệt với ai căng, Ai thả chim bay đến Quảng Hàn, Và ai gánh máu đi trên tuyết, Mảnh áo da cừu ngắm nở nang.
Mây vẽ hằng hà sa số lệ, Là nguồn ly biệt giữa cô đơn. Sao không tô điểm nên sương khói, Trong cõi lòng tôi buổi chập chờn.
Đây bãi cô liêu lạnh hững hờ, Với buồn phơn phớt, vắng trơ vơ. Cây gì mảnh khảnh run cầm cập, Điềm báo thu vàng gầy xác xơ.
Thu héo nấc thành những tiếng khô. Một vì sao lạ mọc phương mô? Người thơ chưa thấy ra đời nhỉ? Trinh bạch ai chôn tận đáy mồ?
Đây Mùa Thu Tới Tác giả: Xuân Diệu
Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang, Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng; Đây mùa thu tới – mùa thu tới Với áo mơ phai dệt lá vàng.
Hơn một loài hoa đã rụng cành Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh; Những luồng run rẩy rung rinh lá… Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh.
Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ… Non xa khởi sự nhạt sương mờ… Đã nghe rét mướt luồn trong gió… Đã vắng người sang những chuyến đò…
Mây vẩn từng không, chim bay đi, Khí trời u uất hận chia ly. Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói Tựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì.
Nhất định đừng bỏ qua trọn bộ Những Bài Thơ Thi Vào Lớp 10 Chọn Lọc.
Ánh Trăng Tác giả: Nguyễn Duy
Hồi nhỏ sống với đồng Với sông rồi với bể Hồi chiến tranh ở rừng Vầng trăng thành tri kỉ
Trần trụi với thiên nhiên Hồn nhiên như cây cỏ Ngỡ không bao giờ quên Cái vầng trăng tình nghĩa
Từ hồi về thành phố Quen ánh điện, cửa gương Vầng trăng đi qua ngõ Như người dưng qua đường
Thình lình đèn điện tắt Phòng buyn-đinh tối om Vội bật tung cửa sổ Đột ngột vầng trăng tròn
Ngửa mặt lên nhìn mặt Có cái gì rưng rưng Như là đồng là bể Như là sông là rừng
Trăng cứ tròn vành vạnh Kể chi người vô tình Ánh trăng im phăng phắc Đủ cho ta giật mình.
Sang Thu Tác giả: Hữu Thỉnh
Bỗng nhận ra hương ổi Phả vào trong gió se Sương chùng chình qua ngõ Hình như thu đã về
Sông được lúc dềnh dàng Chim bắt đầu vội vã Có đám mây mùa hạ Vắt nửa mình sang thu
Vẫn còn bao nhiêu nắng Đã vơi dần cơn mưa Sấm cũng bớt bất ngờ Trên hàng cây đứng tuổi.
Khúc hát ru Tác giả: Nguyễn Khoa Điềm
Em cu Tai ngủ trên lưng mẹ ơi, Em ngủ cho ngoan đừng rời lưng mẹ. Mẹ giã gạo mẹ nuôi bộ đội, Nhịp chày nghiêng, giấc ngủ em nghiêng. Mồ hôi mẹ rơi má em nóng hổi, Vai mẹ gầy nhấp nhô làm gối, Lưng đưa nôi và tim hát thành lời:
– Ngủ ngoan a kay ơi, ngủ ngoan a kay hỡi, Mẹ thương a-kay, mẹ thương bộ đội Con mơ cho mẹ hạt gạo trắng ngần, Mai sau con lớn vung chày lún sân…
Em cu Tai ngủ trên lưng mẹ ơi, Em ngủ cho ngoan đừng rời lưng mẹ. Mẹ đang trỉa bắp trên núi Ka-lưi Lưng núi thì to, mà lưng mẹ nhỏ, Em ngủ ngoan em, đừng làm mẹ mỏi. Mặt trời của bắp thì nằm trên đồi, Mặt trời của mẹ, em nằm trên lưng.
– Ngủ ngoan a-kay ơi, ngủ ngoan a kay hỡi, Mẹ thương a-kay, mẹ thương làng đói. Con mơ cho mẹ hạt bắp lên đều Mai sau con lớn phát mười Ka-lưi…
Em cu Tai ngủ trên lưng mẹ ơi, Em ngủ cho ngoan đừng rời lưng mẹ. Mẹ đang chuyển lán, mẹ đi đạp rừng. Thằng Mỹ đuổi ta phải rời con suối Anh trai cầm súng, chị gái cầm chông, Mẹ địu em đi để dành trận cuối. Từ trên lưng mẹ em đến chiến trường, Từ trong đói khổ em vào Trường Sơn.
– Ngủ ngoan a kay ơi, ngủ ngoan a kay hỡi, Mẹ thương a-kay, mẹ thương đất nước. Con mơ cho mẹ được thấy Bác Hồ, Mai sau con lớn làm người Tự do.
Bếp lửa Tác giả: Bằng Việt
Một bếp lửa chờn vờn sương sớm Một bếp lửa ấp iu nồng đượm Cháu thương bà biết mấy nắng mưa!
Lên bốn tuổi cháu đã quen mùi khói Năm ấy là năm đói mòn đói mỏi, Bố đi đánh xe, khô rạc ngựa gầy, Chỉ nhớ khói hun nhèm mắt cháu Nghĩ lại đến giờ sống mũi còn cay!
Tám năm ròng, cháu cùng bà nhóm lửa Tu hú kêu trên những cánh đồng xa Khi tu hú kêu, bà còn nhớ không bà? Bà hay kể chuyện những ngày ở Huế. Tiếng tu hú sao mà tha thiết thế! Mẹ cùng cha công tác bận không về, Cháu ở cùng bà, bà bảo cháu nghe, Bà dạy cháu làm, bà chăm cháu học, Nhóm bếp lửa nghĩ thương bà khó nhọc, Tu hú ơi! Chẳng đến ở cùng bà, Kêu chi hoài trên những cánh đồng xa?
Năm giặc đốt làng cháy tàn cháy rụi Hàng xóm bốn bên trở về lầm lụi Đỡ đần bà dựng lại túp lều tranh Vẫn vững lòng, bà dặn cháu đinh ninh: “Bố ở chiến khu, bố còn việc bố, Mày có viết thư chớ kể này kể nọ, Cứ bảo nhà vẫn được bình yên!”
Rồi sớm rồi chiều, lại bếp lửa bà nhen, Một ngọn lửa, lòng bà luôn ủ sẵn, Một ngọn lửa chứa niềm tin dai dẳng…
Lận đận đời bà biết mấy nắng mưa Mấy chục năm rồi, đến tận bây giờ Bà vẫn giữ thói quen dậy sớm Nhóm bếp lửa ấp iu nồng đượm, Nhóm niềm yêu thương, khoai sắn ngọt bùi, Nhóm niềm xôi gạo mới, sẻ chung vui, Nhóm dậy cả những tâm tình tuổi nhỏ… Ôi kỳ lạ và thiêng liêng – bếp lửa!
Giờ cháu đã đi xa. Có ngọn khói trăm tàu, Có lửa trăm nhà, niềm vui trăm ngả, Nhưng vẫn chẳng lúc nào quên nhắc nhở – Sớm mai này, bà nhóm bếp lên chưa?
Mùa Xuân Nho Nhỏ Tác giả: Thanh Hải
Mọc giữa dòng sông xanh Một bông hoa tím biếc Ơi con chim chiền chiện Hót chi mà vang trời Từng giọt long lanh rơi Tôi đưa tay tôi hứng.
Mùa xuân người cầm súng Lộc giắt đầy quanh lưng Mùa xuân người ra đồng Lộc trải dài nương mạ Tất cả như hối hả Tất cả như xôn xao
Ðất nước bốn nghìn năm Vất vả và gian lao Ðất nước như vì sao Cứ đi lên phía trước.
Ta làm con chim hót Ta làm một cành hoa Ta nhập vào hoà ca Một nốt trầm xao xuyến.
Một mùa xuân nho nhỏ Lặng lẽ dâng cho đời Dù là tuổi hai mươi Dù là khi tóc bạc.
Mùa xuân ta xin hát Câu Nam ai, Nam bình Nước non ngàn dặm mình Nước non ngàn dặm tình Nhịp phách tiền đất Huế.
Cảnh ngày xuân Tác giả: Nguyễn Du
Ngày xuân con én đưa thoi, Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi. Cỏ non xanh tận chân trời, Cành lê trắng điểm một vài bông hoa. Thanh minh trong tiết tháng ba, Lễ là tảo mộ hội là đạp thanh. Gần xa nô nức yến anh, Chò em sắm sửa bộ hành chơi xuân. Dập dìu tài tử giai nhân, Ngựa xe như nước áo quần như nêm. Ngổn ngang gò đống kéo lên, Thoi vàng vò rắc tro tiền giấy bay. Tà tà bóng ngả về tây, Chò em thơ thẩn dan tay ra về. Bước dần theo ngọn tiểu khê, Lần xem phong cảnh có bề thanh thanh. Nao nao dòng nước uốn quanh, Dòp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngang.
Thơ Song Thất Lục Bát Lớp 10 Ý Nghĩa
Nhất định đừng bỏ qua chùm Thơ Song Thất Lục Bát Lớp 10 Ý Nghĩa.
Muôn Năm Sầu Thảm Tác giả: Hàn Mặc Tử
Nghệ hỡi Nghệ, muôn năm sầu thảm Nhớ thương còn một nắm xương thôi Thân tàn ma dại đi rồi Rầu rầu nước mắt bời bời ruột gan
Nghe gió là ôm ngang lấy gió Tưởng chừng như trong đó có hương Của người mình nhớ mình thương Nào hay gió tạt chả vương vấn gì
Nhớ lắm lúc như si như tỉnh Nhớ làm sao bải hoải tay chân Nhớ hàm răng, nhớ hàm răng Mà ngày nào đó vẫn khăng khít nhiều
Dẫu đau đớn vì lời phụ rẫy Như mà ta không lấy làm điều Trăm năm vẫn một lòng yêu Và còn yêu nữa rất nhiều em ơi.
Tìm Trong Hoàng Hôn Tác giả: Huỳnh Minh Nhật
Hoàng hôn mây giăng khung trời tím Gió chiều tìm kiếm hạt nắng rơi Tìm chi tìm cả một đời Phơi phơi sương lạnh nắng thời ngủ quên
Em cũng tìm trong sương lạnh giá Bóng hình anh đã quá xa xôi Nỗi lòng đau cảnh chia đôi Bến bờ tan tác gửi anh đôi lời
Đôi Mắt Tác giả: Lưu Trọng Lư
Có hoa nào qua mùa không héo? Có tiếng nào giàu đẹp hơn không? Mắt em là một dòng sông Thuyền anh bơi lội giữa dòng mắt em.
Đàn “nguyệt dạ” hương đêm bay lạc Gì buồn hơn tiếng vạc lưng chừng? Phép gì khỏi nhớ đừng trông Mắt em bỏ túi, vắng lòng đem soi.
Thương Mẹ Tác giả: Đặng Minh Mai
Nghĩ về mẹ lòng bao thương nhớ Lệ hai hàng nức nở tim đau! Một đời mưa nắng dãi dầu Sớm khuya bươn chải chẳng sầu trách than!
Dẫu sương gió gian nan vất vả Rét cắt da mẹ đã lên đường Đôi vai trĩu nặng tình thương Buôn xuôi bán ngược kiếm đường mưu sinh!
Con khôn lớn gia đình đỡ thiếu Mẹ lưng còng thân yếu hơn xưa Cơm ăn bữa tối nghỉ trưa Tai ương tật bệnh nào chừa mẹ đâu?
Trời nghiêng ngả ứa sầu rơi lệ Mẹ ra đi trần thế mẹ rời…! Thương yêu gửi lại trên đời Xuôi tay, nhắm mắt chẳng lời trối trăn!!!
Ở nơi đó chốn lành mẹ đến Cõi thiên bồng nơi kết trần gian Cầu xin mẹ được bình an Vãng sinh tịnh độ lời vàng con mong!
Có thể bạn sẽ thích những dòng Thơ Lớp 10 Thất Ngôn Bát Cú Đường Luật.
Cảnh ngày hè Tác giả: Nguyễn Trãi
Rồi hóng mát thuở ngày trường, Hoè lục đùn đùn tán rợp giương. Thạch lựu hiên còn phun thức đỏ, Hồng liên trì đã tiễn mùi hương. Lao xao chợ cá làng ngư phủ, Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương. Dẽ có Ngu cầm đàn một tiếng, Dân giàu đủ khắp đòi phương.
Thú điền viên Tác giả: Nguyễn Công Trứ
Mãi thế rồi ta sẽ tính đây Ðiền viên thú nọ vẫn xưa nay Giang hồ bạn lứa câu tan hợp Tùng cúc anh em cuộc tỉnh say Tòa đá Khương công đôi khóm trúc Áo xuân Nghiêm tử một vai cầy Thái bình vũ trụ càng thong thả Chẳng lợi danh chi lại hóa hay.
Chớm Đông Tác Giả: Oanh Bùi
Gió bắc đã về trong sáng nay Mang theo hơi lạnh mưa bay bay Ngoài kia cô bé ngắm mê say Mùa đông đang tới rung lá bay
Tưởng nhớ ngày xưa trời cũng vậy Mơ màng ngắm cảnh thấy hay hay Thắm thoắt thoi đưa cho đến nay Bao mùa thay lá gió heo may!
Chiều hôm nhớ nhà Tác giả: Trần Huy Liệu
Ai khéo tô nên cái vẻ buồn! Này người lữ thứ cảnh hoàng hôn. Đàn chim xao xác bay về tổ, Lũ mục ì èo trở lại thôn. Trời đất bỗng treo tranh thảm đạm, Quê hương như nhắc dạ bôn chôn, Riêng mình đòi đoạn riêng mình biết, Đổ giục bên tai tiếng trống đồn.
Trăng Khuya Tác giả: Nguyễn Ngọc Sáng
Đêm khuya không ngủ nhớ thương ai? Khắc khoải trong tim tiếng thở dài Làm bạn cùng trăng đêm khuya lạnh Hờ hững bờ vai dáng trang đài.
Tím cả vùng trời bao kỷ niệm Biết người còn nhớ mãnh trăng xưa Đêm nay trăng lạnh màu sương khói Lãng đãng buồn sao một kiếp người!
Tuyển Tập Thơ Haiku Lớp 10 Độc Đáo
Cùng thưởng thức Tuyển Tập Thơ Haiku Lớp 10 Độc Đáo. Những bài thơ sau đều thuộc sáng tác của nhà thơ Ba-sô nổi tiếng.
Vắng lặng u trầm thấm sâu vào đá tiếng ve ngâm.
Đất khách mười mùa sương về thăm quê ngoảnh lại Ê-đô là cố hương.
Chim đỗ quyên hót ở Kinh đô mà nhớ Kinh đô.
Nằm bệnh giữa cuộc lãng du mộng hồn còn phiêu bạt những cánh đồng hoang vu.
Lệ trào nóng hổi tan trên tay tóc mẹ làn sương thu.
Tiếng vượn hú não nề hay tiếng trẻ bị bỏ rơi than khóc? gió mùa thu tái tê.
Mưa đông giăng đầy trời chú khỉ con thầm ước có một chiếc áo tơi.
Từ bốn phương trời xa cánh hoa đào lả tả gợn sóng hồ Bi-oa.
Mời bạn sưu tầm 🌼 Thơ Haiku Hay Nhất 🌼 95+ Bài Về Tình Yêu, Tình Bạn, Cuộc Sống
Thơ Đường Lớp 10 Bất Hủ
Chần chừ gì nữa mà không xem ngay tuyển tập Thơ Đường Lớp 10 Bất Hủ.
Thu hứng Tác giả: Đỗ Phủ
Phiên âm:
Ngọc lộ điêu thương phong thụ lâm, Vu sơn, Vu giáp khí tiêu sâm. Giang gian ba lãng kiêm thiên dũng, Tái thượng phong vân tiếp địa âm. Tùng cúc lưỡng khai tha nhật lệ, Cô chu nhất hệ cố viên tâm. Hàn y xứ xứ thôi đao xích, Bạch Đế thành cao cấp mộ châm. (Theo Đỗ Phủ)
Dịch nghĩa:
Móc ngọc tơi bời ở rừng phong, Khí ở núi Vu và kẽm Vu ảm đạm mịt mờ Trên sông, nước và trời cùng trôi chảy, Ngoài ải, gió và mây liên tiếp mù đất. Cúc từng chòm nở hai lần dòng lệ xưa, Thuyền lẻ loi buộc chặt mối tình quê cũ. Nơi nơi giục giã dao thước may áo rét, Tiếng chày chiều dồn dập thành cao Bạch Đế.
Dịch thơ (Nguyễn Công Trứ):
Lác đác rừng phong hạt móc sa, Ngàn non hiu hắt, khí thu loà. Lưng trời sóng rợn lòng sông thẳm, Mặt đất mây đùn cửa ải xa. Khóm cúc tuôn thêm dòng lệ cũ, Con thuyền buộc chặt mối tình nhà. Lạnh lùng giục kẻ tay đao thước, Thành Bạch, chày vang bóng ác tà.
Bá học sĩ mao ốc Tác giả: Đỗ Phủ
Bá học sĩ mao ốc
Bích sơn học sĩ phần ngân ngư, Bạch mã khước tẩu thân nham cư. Cổ nhân dĩ dụng tam đông túc, Niên thiểu tằng khai vạn quyển dư. Tình vân mãn hộ đoàn khuynh cái, Thu thuỷ phù giai lưu quyết cừ. Phú quý tất tòng cần khổ đắc, Nam nhi tu độc ngũ xa thư.
Dịch nghĩa
Trong núi xanh, vị học sĩ nảy nướng con cá mè, Ngựa trắng chạy khuất rồi, thân còn náu bên sườn núi. Người xưa đã dùng đủ ba năm. Khi còn trẻ từng mở hơn cả vạn quyển sách. Mây khô đầy cửa tụ lại làm nghiêng cả cột che, Nước vào mùa thu nổi gần thềm, tuôn xuống rãnh. Phú quý đương nhiên là kết quả sức lao động mà có, Thân trai nên đọc sách nhiều có thể chất đầy năm xe.
Bạch Vân tuyền Tác giả: Bạch Cư Dị
Thiên Bình sơn thượng Bạch Vân tuyền, Vân tự vô tâm thủy tự nhàn. Hà tất bôn xung sơn hạ khứ ? Cánh thiêm ba lãng hướng nhân gian.
Dịch thơ
Trên núi Thiên Bình, khe Bạch Vân, Nước trôi nhàn nhã, mây vô tâm. Cớ chi bươn bả xuống đồng nội, Giữa đời sóng gió chịu thăng trầm.
Bạch tiểu Tác giả: Đỗ Phủ
Bạch tiểu quần phân mệnh, Thiên nhiên nhị thốn ngư. Tế vi triêm thuỷ tộc, Phong tục đương viên sơ. Nhập tứ ngân hoa loạn, Khuynh tương tuyết phiến hư. Sinh thành do xả noãn, Tận thủ nghĩa hà như.
Dịch nghĩa
Cái loại cá trắng này vì số mệnh đã khiến ra như thế, Trong thiên nhiên nó là loại cá dài cỡ hai phân. Tuy nhỏ nhưng cũng trong số những giống sống dưới nước, Phong tục coi ngang rau trong vườn. Trong cửa hàng trông như lá hoa bạc nhẩy loạn cả mắt, Nghiêng giỏ nhìn thấy như một nạm tuyết hiếm có. Chúng được sinh ra do mẹ chúng vãi trứng, Mà sao chúng lại giữ nghĩa đến nơi đến chốn như thế?
Dịch thơ
Mệnh an bài nhỏ trắng, Thiên nhiên cá hai phân. Chịu bé, dưới nước sống, Theo tục, thay rau ăn. Cửa hàng, hoa bạc quẫy, Nghiêng gió, tảng tuyết ngần. Ra đời nhờ vãi trứng, Sao còn giữ được nhân.
Chùm Thơ Nôm Lớp 10 Nổi Tiếng
Chia sẻ bạn đọc Chùm Thơ Nôm Lớp 10 Nổi Tiếng.
Nỗi thương mình Tác giả: Nguyễn Du
“Biết bao bướm lả ong lơi Cuộc say đầy tháng trận cười suốt đêm. Dập dìu lá gió cành chim Sớm đưa Tống Ngọc tối tìm Trường Khanh. Khi tỉnh rượu lúc tàn canh Giật mình mình lại thương mình xót xa. Khi sao phong gấm rủ là Giờ sao tan tác như hoa giữa đường. Mặt sao dày gió dạn sương Thân sao bướm chán ong chường bấy thân.
Mặc người mưa Sở mây Tần Những mình nào biết có xuân là gì. Đòi phen gió tựa hoa kề Nửa rèm tuyết ngậm bốn bề trăng thâu. Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ. Đòi phen nét vẽ câu thơ Cung cầm trong nguyệt nước cờ dưới hoa. Vui là vui gượng kẻo là Ai tri âm đó mặn mà với ai”.
Chí Khí Anh Hùng Tác giả: Nguyễn Du
Biết thân chạy chẳng khỏi trời, Cũng liều mặt phấn cho rồi ngày xanh. Rộng thương cỏ nội hoa hèn, Chút thân bèo bọt dám phiền mai sau Nửa năm hương lửa đương nồng, Trượng phu thoắt đã động lòng bốn phương. Trông vời trời bể mênh mang, Thanh gươm yên ngựa, lên đường thẳng rong. Từ rằng: “Tâm phúc tương tri, Sao chưa thoát khỏi nữ nhi thường tình?
Bao giờ mười vạn tinh binh, Tiếng chiêng dậy đất bóng tinh rợp dường. Làm cho rõ mặt phi thường, Bấy giờ ta sẽ rước nàng nghi gia. Bằng nay bốn bể không nhà, Theo càng thêm bận biết là đi đâu? Đành lòng chờ đó ít lâu, Chầy chăng là một năm sau vội gì!” Quyết lời dứt áo ra đi, Gió mây bằng đã đến kì dặm khơi.
Trao Duyên Tác giả: Nguyễn Du
Cậy em, em có chịu lời, Ngồi lên cho chị lạy rồi sẽ thưa. Giữa đường đứt gánh tương tư, Keo loan chắp mối tơ thừa mặc em. Kể từ khi gặp chàng Kim , Khi ngày quạt ước, khi đêm chén thề. Sự đâu sóng gió bất kỳ, Hiếu tình khôn lẽ hai bề vẹn hai? Ngày xuân em hãy còn dài, Xót tình máu mủ, thay lời nước non. Chị dù thịt nát xương mòn, Ngậm cười chín suối hãy còn thơm lây. Chiếc thoa với bức tờ mây Duyên này thì giữ, vật này của chung. Dù em nên vợ nên chồng, Xót người mệnh bạc ắt lòng chẳng quên!
Mất người còn chút của tin, Phím đàn với mảnh hương nguyền ngày xưa. Mai sau dù có bao giờ, Đốt lò hương ấy, so tơ phím này. Trông ra ngọn cỏ gió cây, Thấy hiu hiu gió, thì hay chị về. Hồn còn mang nặng lời thề, Nát thân bồ liễu đền nghì trúc mai. Dạ đài cách mặt, khuất lời, Rảy xin chén nước cho người thác oan. Bây giờ trâm gãy bình tan, Kể làm sao xiết muôn vàn ái ân! Trăm nghìn gửi lạy tình quân Tơ duyên ngắn ngủi có ngần ấy thôi. Phân sao phận bạc như vôi? Đã đành nước chảy hoa trôi lỡ làng. Ôi Kim Lang! Hỡi Kim lang! Thôi thôi thiếp đã phụ chàng từ đây!
Thề nguyền Tác giả: Nguyễn Du
“Cửa ngoài vội rủ rèm the, Xăm xăm băng lối vườn khuya một mình Nhặt thưa gương giọi đầu cành, Ngọn đèn trông lọt trướng huỳnh hắt hiu. Sinh vừa tựa án thiu thiu, Dở chiều như tinh dở chiều như mê. Tiếng sen sẽ động giấc hoè, Bóng trăng đã xế hoa lê lại gần Bâng khuâng đỉnh Giáp non thần Còn ngờ giấc mộng đêm xuân mơ màng Nàng rằng: “Khoảng vắng đêm trường, Vì hoa nên phải trổ đường tìm hoa.
Bây giờ rỏ mật đôi ta, Biết đâu rồi nữa chẳng là chiêm bao?” “Vội mừng làm lễ rước vào, Đài sen nối sáp, lò đào thêm hương Tiên thề cùng thảo một chương Tóc mây một món dao vàng chia đôi Vừng trăng vàng vặc giữa trời, Đinh ninh hai miệng một lời song song. Tóc tơ cân vặn tấc lóng, Trăm năm tạc một chữ đổng đốn xương.
Có thể bạn sẽ cần đến chùm🌻Thơ Chữ Nôm🌻 Những Bài Thơ Chữ Nôm Nổi Tiếng Nhất
Thơ Trung Đại Lớp 10 Ấn Tượng
Đừng vội bỏ qua chùm Thơ Trung Đại Lớp 10 Ấn Tượng.
Độc Tiểu Thanh kí Tác giả: Nguyễn Du
Phiên âm:
Tây Hồ hoa uyển tẫn thành khư, Độc điếu song tiền nhất chỉ thư. Chi phấn hữu thần liên tử hậu, Văn chương vô mệnh lụy phần dư. Cổ kim hận sự thiên nan vấn, Phong vận kỳ oan ngã tự cư. Bất tri tam bách dư niên hậu, Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như?
Dịch nghĩa:
Vườn hoa bên Tây Hồ đã thành bãi hoang rồi, Chỉ viếng nàng qua một quyển sách đọc trước cửa sổ. Son phấn có thần chắc phải xót xa vì những việc sau khi chết, Văn chương không có số mệnh mà cũng bị đốt dở Những mối hận cổ kim khó mà hỏi trời được Ta tự coi như người cùng một hội với kẻ mắc nỗi oan lạ lùng vì nết phong nhã Không biết hơn ba trăm năm sau Thiên hạ ai người khóc Tố Như?
Dịch thơ:
Tây hồ cảnh đẹp hóa gò hoang Thổn thức bên song mảnh giấy tàn Son phấn có thần chôn vẫn hận Văn chương không mệnh đốt còn vương Nỗi hờn kim cổ trời khôn hỏi Cái án phong lưu khách tự mang Chẳng biết ba trăm năm lẻ nữa Người đời ai khóc Tố Như chăng
Khe chim kêu Tác giả: Vương Duy
Phiên âm
Nhân nhàn hoa quế lạc, Dạ tĩnh xuân sơn không. Nguyệt xuất kinh sơn điểu, Thời minh tại giản trung.
Dịch nghĩa
Người nhàn, hoa quế rụng, Đêm yên tĩnh, non xuân vắng không. Trăng lên làm chim núi giật mình, Thỉnh thoảng cất tiếng kêu trong khe núi.
Dịch thơ
Người nhàn hoa quế nhẹ rơi, Đêm xuân lặng ngắt trái đồi vắng tanh. Trăng lên, chim núi giật mình, Tiếng kêu thủng thẳng đưa quanh khe đồi.
Lầu Hoàng Hạc Tác giả: Thôi Hiệu
Phiên âm
Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ, Thử địa không dư Hoàng Hạc lâu. Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản, Bạch vân thiên tải không du du. Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ, Phương thảo thê thê Anh Vũ châu. Nhật mộ hương quan hà xứ thị? Yên ba giang thượng sử nhân sầu.
Dịch nghĩa
Người xưa đã cưỡi hạc vàng bay đi, Nơi đây chỉ còn lại lầu Hoàng Hạc. Hạc vàng một khi bay đi đã không trở lại, Mây trắng ngàn năm vẫn phiêu diêu trên không. Mặt sông lúc trời tạnh, phản chiếu cây cối Hán Dương rõ mồn một, Cỏ thơm trên bãi Anh Vũ mơn mởn xanh tươi. Trời về chiều tối, tự hỏi quê nhà nơi đâu? Trên sông khói toả, sóng gợn, khiến người sinh buồn!
Dịch thơ (Tản Đà)
Hạc vàng ai cưỡi đi đâu? Mà nay Hoàng Hạc riêng lầu còn trơ. Hạc vàng đi mất từ xưa, Nghìn năm mây trắng bây giờ còn bay. Hán Dương sông tạnh cây bày, Bãi xưa Anh Vũ xanh dày cỏ non. Quê hương khuất bóng hoàng hôn. Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai?
Truyện Thơ Lớp 10 Ý Nghĩa
Cùng sưu tầm tập Truyện Thơ Lớp 10 Ý Nghĩa.
Sở kiến hành Tác giả: Nguyễn Du
Hữu phụ huề tam nhi Tương tương toạ đạo bàng Tiểu giả tại hoài trung Ðại giả trì trúc khuông Khuông trung hà sở thịnh Lê hoắc tạp tì khang Nhật án bất đắc thực Y quần hà khuông nhương Kiến nhân bất ngưỡng thị Lệ lưu khâm lang lang Quần nhi thả hỉ tiếu Bất tri mẫu tâm thương Mẫu tâm thương như hà Tuế cơ lưu dị hương Dị hương sảo phong thục Mễ giá bất thậm ngang Bất tích khí hương thổ Cẩu đồ cứu sinh phương Nhất nhân kiệt dung lực Bất sung tứ khẩu lương Duyên nhai nhật khất thực Thử kế an khả trường Nhãn hạ uỷ câu hác Huyết nhục tự sài lang Mẫu tử bất túc tuất Phủ nhi tăng đoạn trường Kỳ thống tại tâm đầu Thiên nhật giai vị hoàng Âm phong phiêu nhiên chí Hành nhân diệc thê hoàng Tạc tiêu Tây Hà dịch Cung cụ hà trương hoàng Lộc cân tạp ngư xí Mãn trác trần trư dương Trưởng quan bất hạ trợ Tiểu môn chỉ lược thường Bát khí vô cố tích Lân cẩu yếm cao lương Bất tri quan đạo thượng Hữu thử cùng nhi nương Thuỳ nhân tả thử đồ Trì dĩ phụng quân vương
Dịch nghĩa
Có người đàn bà dắt ba đứa con Cùng nhau ngồi bên đường Ðứa nhỏ trong bụng mẹ Ðứa lớn cầm giỏ tre Trong giỏ đựng gì lắm thế? Rau lê, hoắc lẫn cám Qua trưa rồi chưa được ăn Áo quần sao mà rách rưới quá Thấy người không ngẩng nhìn Nước mắt chảy ròng ròng trên áo Lũ con vẫn vui cười Không biết lòng mẹ đau Lòng mẹ đau ra sao? Năm đói lưu lạc đến làng khác Làng khác mùa màng tốt hơn Giá gạo không cao quá Không hối tiếc đã bỏ làng đi Miễn sao tìm được phương tiện sống Một người làm hết sức Không đủ nuôi bốn miệng ăn Dọc đường mỗi ngày đi ăn mày Cách ấy làm sao kéo dài mãi được Thấy trước mắt cái lúc bỏ xác bên ngòi rãnh Máu thịt nuôi lang sói Mẹ chết không thương tiếc Vỗ về con càng thêm đứt ruột Trong lòng đau xót lạ thường Mặt trời vì thế phải vàng uá Gió lạnh bỗng ào tới Người đi đường cũng đau đớn làm sao Ðêm qua ở trạm Tây Hà Tiệc tùng cung phụng khoa trương quá mức Gân hươu cùng vây cá Ðầy bàn thịt heo, thịt dê Quan lớn không thèm đụng đũa Ðám theo hầu chỉ nếm qua Vứt bỏ không luyến tiếc Chó hàng xóm cũng ngán món ăn ngon Không biết trên đường cái Có mẹ con đói khổ nhà này Ai người vẽ bức tranh đó Ðem dâng lên nhà vua
Thôn dạ Tác giả: Nguyễn Du
Thanh thảo thôn tiền ngoạ lão ông, Giang nam dạ sắc thướng liêm lung. Mãn thiên minh nguyệt nhất trì thuỷ, Bán bích hàn đăng vạn thụ phong. Lão khứ vị tri sinh kế chuyết, Chướng tiêu thời giác túc tâm không. Niên niên kết đắc ngư tiều lữ, Tiếu ngạo hồ yên dã thảo trung.
Dịch nghĩa
Phía trước thôn Thanh Thảo có một ông già nằm khoèo, Bóng tối trên bờ sông nam đã phủ dần lên bức mành. Vầng trăng sáng đầy trời rọi xuống mặt nước ao, Ngọn đèn lạnh treo trên vách leo lét trước làn gió muôn cây. Già rồi mà vẫn chưa biết mình vụng đường sinh kế, Hết nghhiệp chướng mới thấy tấm lòng xưa nhẹ nhõm. Làm bạn với khách tiều ngư hết năm này sang năm khác, Và cười ngạo nghễ giữa khói mặt hồ và đồng cỏ nội.
Thác lời trai phường nón Tác giả: Nguyễn Du
Tiếc thay duyên Tấn phận Tần, Chưa quen đã lạ chưa gần đã xa. Chưa chi đông đã rạng ra, Đến giờ vẫn giận con gà chết toi. Tím gan cho cái sao Mai, Thảo nào vác búa chém trời cũng nên. Về qua liếc mắt trông miền, Lời oanh giọng ví chưa yên dằm ngồi. Giữa thềm tàn đuốc còn tươi, Bã trầu chưa quét nào người tình chung. Hồng Sơn cao ngất mấy trùng, Đò Cài mấy trượng thì tình bấy nhiêu. Làm chi cắc cớ lắm điều, Mới đêm hôm trước lại chiều hôm nay. Khi xa xa đến thế này, Tiếng xa nghe hãy rù rì bên tai. Quê nhà nắng sớm mưa mai, Đã buồn giở đến lịp tơi càng buồn. Thờ ơ bó vọt đống sườn, Đã nhàm bẹ móc lại hờn nắm giang. Trăng tà chênh chếch bóng vàng, Dừng chân thoạt nhớ đến đàng cửa truông. Thẩn thơ gối chiếc màn suông, Rối lòng như sợi ai guồng cho xong. Phiên nào chợ Vịnh ra trông, Mồng ba chẳng thấy lại hòng mười ba. Càng trông càng chẳng thấy ra, Cơi trầu quyệt đã vài và lần ôi. Tưởng rằng nói thế mà chơi. Song le đã động lòng người lắm thay. Trông trời trời cách tầng mây, Trông trăng trăng hẹn đến ngày ba mươi. Vô tình trăng cũng như người, Một ta ta lại ngậm cười chuyện ta.
Tham khảo thêm Tuyển Tập Thơ Về Toán Lớp 10 Thú Vị.
Tình Bạn Tác giả: Chưa rõ
Tình bạn đẹp như bảy hằng đẳng thức Sống mãi bên nhau như 2 vế phương trình Rồi mai đây cuộc sống sẽ chứng minh Tình bạn đẹp như muôn vàn định lý! Bình phương chưa đủ lập phương thôi Lập phương chưa đủ luỹ thừa mười Con nâng nỗi nhớ cha hơn nữa Đến mũ e-nờ con mới thôi
Tìm Em Tác giả: Chưa rõ
Phương trình nào đưa ta về chung lối Định lý nào sao vẫn mãi ngăn đôi Biến số yêu nên tình mãi hai nơi Điểm vô cực làm sao ta gặp được Đạo hàm kia có nào đâu nghiệm trước Để lũy thừa chẳng gom lại tình thơ Gia tốc kia chưa đủ vẫn phải chờ Đường giao tiếp may ra còn gặp gỡ Nhưng em ơi ! Góc độ yêu quá nhỏ ! Nên vẫn hoài không chứa đủ tình ta Tại nghịch biến cho tình mãi chia xa Giới hạn chi cho tình yêu đóng khép Lục lăng kia cạnh nhiều nhưng rất đẹp Tại tình là tâm điểm chứa bên trong Nên đường quanh vẫn mãi chạy lòng vòng Điểm hội tụ vẫn hoài không với tới Em cũng biết tung, hoành chia hai lối Để tình là những đường thẳng song song Điểm gặp nhau vô cực chỉ hoài công Đường nghịch số thôi đành chia hai ngả.
Dấu Vô Cùng Tác giả: Đặng Hấn
Khi chưa yêu hai đứa Trống không có gì đâu Niềm vui cũng không có Không cả nỗi u sầu Yêu rồi thành vô tận Trời đất hóa mênh mông Một tiếng chim nho nhỏ Cũng vang lừng không trung Hai số không ghép lại Tạo nên dấu vô cùng.
Yêu Em Tác giả: Chưa rõ
Nếu em là hằng đẳng thức, Anh sẽ là một phương trình Mà kết luận bắt anh phải chứng minh Từ giả thiết là thương và nhớ. Đôi môi em như đường cong ngoại tiếp Cặp mắt buồn tiếp tuyến dưới hàng mi Tình yêu kia như muôn vàn ẩn số Để lòng anh ôm nỗi buồn vô cực.
Tình Toán Học Tác giả: Chưa rõ
Tôi và em tính tình hơi đồng dạng Sống bên nhau chắc tỉ số cân bằng Tôi xin thề không biện luận cao xa Mà chỉ lấy định đề ra áp dụng Tôi có thể chứng minh là rất đúng Vì tình tôi như hàng điểm điều hòa Nếu bình phương tôi lại rút căn ra Cũng chẳng khác điều năm trong quĩ tích Tôi yêu em với một tình yêu cố định Tìm chu kỳ cho hàm số tuần hoàn Dùng định lý thay ngàn câu ước hẹn Xuống lũy thừa thay vạn lá thư duyên Giải đạo hàm mong tiếp xúc cùng em Tìm toạ độ trong tình yêu toán học.
Bài Thơ Về Sin Cos Lớp 10 Dễ Nhớ
Thohay.vn tổng hợp cho bạn đọc thêm Bài Thơ Về Sin Cos Lớp 10 Dễ Nhớ.
Công thức gấp đôi
+Sin gấp đôi = 2 sin cos +Cos gấp đôi = bình cos trừ bình sin = trừ 1 cộng hai lần bình cos = cộng 1 trừ hai lần bình sin +Tang gấp đôi Tang đôi ta lấy đôi tang (2 tang) Chia 1 trừ lại bình tang, ra liền.
Công thức chia đôi (tính theo t=tg(a/2))
Sin, cos mẫu giống nhau chả khác Ai cũng là một cộng bình tê (1+t^2) Sin thì tử có hai tê (2t), cos thì tử có 1 trừ bình tê (1-t^2).
Ghi nhớ công thức tan(a+b)=(tan+tanb)/1-tana.tanb
tan một tổng hai tầng cao rộng trên thượng tầng tan cộng tan tan dưới hạ tầng số 1 ngang tàng dám trừ một tích tan tan oai hùng
Công thức tổng quát hơn về việc hơn kém pi
Hơn kém bội hai pi sin, cos Tang, cotang hơn kém bội pi. Sin(a+k.2.180)=sina ; Cos(a+k.2.180)=cosa Tg(a+k180)=tga ; Cotg(a+k180)=cotga
Chia sẻ cho bạn đọc 💜 Bài Thơ Sin Cos 💜 20+ Bài Thơ Về Công Thức Lượng Giác
Thơ Về Tình Yêu Lớp 10 Ngọt Ngào
Thưởng thức chùm Thơ Về Tình Yêu Lớp 10 Ngọt Ngào bên dưới.
Lưu Luyến II Tác giả: Hàn Mặc Tử
Chửa gặp nhau mà đã biệt ly Hồn anh theo dõi bóng em đi Hồn anh sẽ nhập trong luồng gió Lưu luyến bên em chẳng nói gì.
Thơ em cũng giống lòng em vậy Là nghĩa thơm tho như ánh trăng Mềm mại như lời tơ liễu rủ Âm thầm trong ánh gió băn khoăn.
Anh đã ngâm và đã thuộc làu Cả ngàn rung động bởi thương đau Bởi vì mê mẩn, vì khoan khoái Anh cắn lời thơ để máu trào
Lời thơ ngậm cứng không rền rĩ Mà máu tim anh vọt láng lai Thơ ở trong lòng reo chẳng ngớt Tiếng vang tha thiết dội khắp nơi.
Em đã nghe qua em đã hay Tình anh sao phải trúng mê say Anh điên anh nói như người dại Van lạy không gian xoá những ngày.
Những ngày đau khổ nhuộm buồn thiu Những ngày mây lam cuốn dập dìu Những mảnh nhạc vàng rơi lả tả Những niềm run rẩy của đêm yêu
Anh đứng cách xa hàng thế giới Lặng nhìn trong mộng miệng em cười Em cười anh cũng cười theo nữa Để nhắn hồn em đã tới nơi.
Đêm Tàn Tác giả: Chế Lan Viên
Ta cùng Nàng nhìn nhau không tiếng nói Sợ lời than lay đổ cả đêm sâu, Đôi hơi thở tìm nhau trong bóng tối. Đôi linh hồn chìm đắm bể U Sầu.
“Chiêm nương ơi, cười lên đi em hỡi ! Cho lòng anh quên một phút buồn lo ! Nhìn chi em chân trời xa vòi vọi Nhớ chi em sầu hận nước Chàm ta ?
Này, em trông một vì sao đang rụng Hãy nghiêng mình mà tránh đi, nghe em ! Chắc có lẽ linh hồn ta lay động Khi vội vàng trở lại nước non Chiêm”. Lời chưa dứt, bóng đêm đà vụt biến ! Tình chưa nồng, đã sắp phải phôi pha ! Tình trần gian vừng ô kia đã đến Gỡ hồn Nàng ra khỏi mảnh hồn ta !
Thương Em Tác giả: Bùi Giáng
Thương em thương nhớ những ngày Nhớ em như thể nhớ hoài mai sau Nhớ em muôn một mộng đầu Mà em nhớ mãi mối sầu tương lai Cậy em cậy suốt dặm dài Tận cùng khổ cực đắng cay cầm bằng Yêu em có thể bảo rằng Yêu là rất mực hằng hằng không yêu
Ghen Tác giả: Hàn Mặc Tử
Ta ném mình đi theo gió trăng Lòng ta tản khắp bốn phương trời Cửu trùng là chốn xa xôi lạ Chim én làm sao bay đến nơi?
Chiếc tàu chở cả một đêm trăng Muôn ánh sao ngời chói thẳng băng Muôn sợi hương trầm bay bối rối Muôn vàn thần thánh sống cao sang.
Giây phút ôi chao! Nguồn cực lạc. Tình tôi ghen hết thú vô biên Ai cho châu báu cho thinh sắc Miệng lưỡi khô khan, hết cả thèm.
Chùm Thơ Về Học Sinh Lớp 10 Mới Nhất
Cuối cùng là Chùm Thơ Về Học Sinh Lớp 10 Mới Nhất không nên bỏ lỡ.
Cho nhỏ ngày thi Tác giả: chưa rõ
Ngày thi sắp gần kề rồi đó nhỏ Nhỏ lo năm mà ta ngại tới mười Sợ bài thi làm nhỏ biếng môi cười Ta thật sự nghe lòng đau khôn xiết Ta tưởng tượng nếu nhỏ mà thi rớt Nhỏ sẽ buồn như những lá thu bay Lệ thắm nồng ướt đẫm chiếc khăn tay Như có dạo nhỏ buồn ta phải đổ Ta tưởng tượng nếu nhỏ mà thi đỗ Nhỏ có mừng chưa chắc đã hơn ta Nụ nhỏ cười sẽ rực rở như hoa Nổi sung sướng ửng hồng đôi má đỏ Ngày thi đã gần kề rồi đó nhỏ Ta không thi nhưng hồi hợp lạ thường Đêm ta nằm cầu mong Chúa xót thương Cho nhỏ đỗ dẫu ta… người ngoại đạo.
Bài học mùa hè Tác giả: chưa rõ
Con ve mang phím dương cầm Trèo lên cây phượng thì thầm cùng nhau Rủ rê mùa hạ đến mau Cho từng cánh phượng đỏ au giữa trời
Bóng cây râm mát em ngồi Lật trang vở mới học bài rất ngoan Ve ve ve hát xênh xang Trời xanh ngơ ngác… một dàn đồng ca
Bầy chim lách chách bay qua Âm thanh tròn trịa rơi sà xuống sân Tiếng em lẫn tiếng chim ngân Hoà cùng hợp xướng xanh ngần tiếng ve
Ngước lên em gặp mùa hè Khi lũ ve đã leo về nhành cây Vừa gấp vở lại – dang tay Chạm chùm nắng đỏ rơi đầy tóc em.
Tương tư màu áo trắng Tác giả: Lưu Thị Ngọc Tuyền
Tương tư màu áo trắng Từ thuở em xa trường Ngõ tường hoa vắng bóng Tóc hẹn thề tôi thương Ðường lá me rơi vàng Hờn dỗi hay mơ màng Kỷ niệm ngày xưa ấy Em nhớ hay quên rồi Gặp lại thơ ngây May áo dài lối đi về Sao nghe lòng thơ dại Biết bao giờ xóa đam mê Mưa rơi chiều năm cũ Còn thấm ai bây giờ Người về trong thương nhớ Ướt một thời xa xưa Tìm gốc cây em ngồi Tìm mắt môi thiên thần Ngọt ngào thời hoa bướm Em nhớ hay quên rồi Gặp lại thơ ngây May áo dài lối đi về Sao nghe lòng thơ dại Biết bao giờ xóa đam mê Tương tư màu áo trắng Từ thưở em xa trường Ngõ tường hoa vắng bóng Tóc hẹn thề tôi thương Ngõ tường hoa vắng bóng Tóc hẹn thề tôi thương
Bạn ơi Tác giả: chưa rõ
Nếu ngày mai khi cổng trường khép lại Bóng bạn hiền yêu dấu vút ngân nga Trên đường đời đầy rẫy những phong ba Kỉ niệm cũ còn đây là nét chữ Nếu ngày mai tôi đã là cát bụi Thì gió ơi xin đừng cuốn tôi đi Để tôi mãi phơi mình trên sa mạc Và vô tình chứng kiến cảnh biệt ly Khi xa nhau đừng quên mình bạn nhé Dù khóc hay cười cũng vậy thôi Quả đất tròn xoay còn gặp lại Hẹn ngày tình bạn mãi không phai.
Một mai, một cuốc, một cần câu Thơ thẩn dầu ai vui thú nào Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ Người khôn, người đến chốn lao xao Thu ăn măng trúc, đông ăn giá Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao Rượu, đến gốc cây, ta sẽ uống Nhìn xem phú quý, tựa chiêm bao.